Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel) - Chương 185
Chương 185
Cùng lúc đó, hương hoa Phúc Thọ ngọt ngào và thanh mát lan tỏa khắp căn phòng, quyện với hương sen, tạo một bầu không khí tựa như rơi vào thế giới ngập tràn sắc hoa. Tae Muwon chưa từng biết ngạt thở khi ở dưới nước là gì, nhưng ngay khoảnh khắc này, hắn lại nếm trải cảm giác ngạt thở khi ở trên cạn.
Cheongyeon với toàn thân đỏ lựng nhìn Tae Muwon đang im thin thít. Lời tỏ tình mang tính trọng đại cả một đời người, thế mà Tae Muwon cứ đứng trơ ra đó với vẻ mặt vô cảm.
Làm ơn nói gì đi, còn không thì thà đừng nhìn nữa.
Cheongyeon bị ánh mắt màu hổ phách của Tae Muwon ghim chặt, chỉ biết thoi thóp thở. Cảm giác nghẹt thở hệt như đang chìm dần trong mực nước biển ngày một dâng cao.
Thế nhưng, anh không hề lo lắng rằng Tae Muwon đã đổi ý. Có chăng hắn cũng đang gượng gạo như anh thôi. Mà làm người yêu rồi thì hai người có gì khác biệt không nhỉ. Thực ra thì cả hai đã lên giường với nhau từ trước cả khi làm người yêu rồi.
Đột nhiên Tae Muwon cúi người xuống, Cheongyeon liền lùi lại nửa bước. Hắn nhặt tờ giấy Cheongyeon đánh rơi lên, đứng thẳng dậy rồi mở tờ giấy nhăn nhúm ra, ngay lập tức, những đường gân xanh nổi cộm trên mu bàn tay hắn.
[Làm người yêu đi.]
Trên tờ giấy vẫn còn hằn lại nếp gấp của một vật gì đó từng buộc vào. Trực giác mách bảo Tae Muwon rằng Cheongyeon đã gửi bức thư này đến con tàu Peira – nơi hắn không hề có mặt. Từng nét chữ ngay ngắn, nắn nót như chất chứa bao nỗi tương tư lặn ngụp, trông hệt như những đóa hoa đang tỏa ngát hương.
“…Này.”
Giọng Tae Muwon khàn đặc. Cách gọi không hề thay đổi đó khiến Cheongyeon chẳng rõ mình đang thấy yên tâm hay thất vọng nữa.
Tae Muwon tiến lại gần hơn cả khoảng cách mà Cheongyeon vừa lùi lại, rồi vươn tay ra. Cheongyeon giật thót, nhưng bàn tay hắn lại hướng về phía chiếc bàn làm việc ngay sau lưng anh. Tae Muwon vuốt phẳng tờ giấy để lời tỏ tình của Cheongyeon hiện ra trên bàn, rồi khẽ bật cười.
Cheongyeon xấu hổ tột độ, định với tay giật lại tờ giấy, nhưng cánh tay vòng ra ôm eo anh của hắn còn nhanh hơn. Trước thế công dồn dập, anh bị ôm chặt, lùi lại vài bước cho đến khi lưng đập vào khung cửa sổ.
Chưa kịp cảm thấy đau, Tae Muwon đã giáng xuống một nụ hôn cuồng nhiệt. Cheongyeon bị ép ngửa cổ ra sau, đành phải vươn hai tay bấu chặt lấy lưng hắn.
Anh ngửa đầu lên, đón nhận đầu lưỡi Tae Muwon đang sục sạo, càn quét khắp khoang miệng mình. Bờ vai vững chãi của hắn là điểm tựa duy nhất, khiến đôi bàn tay đang siết chặt vạt áo sơ mi của anh dần trắng bệch.
Cheongyeon cảm thấy cơ thể từ từ bị nhấc bổng. Anh nhìn xuống thì thấy Tae Muwon đang bế thốc cơ thể mình lên, ôm chặt vào lòng. Qua lực cánh tay săn chắc và nhiệt độ cơ thể đang bốc hỏa, Cheongyeon cảm nhận trọn vẹn sự hưng phấn của hắn. Một thứ ngôn ngữ cơ thể còn chân thực hơn bất kỳ lời nói nào. Cheongyeon quàng tay qua cổ hắn, lần này chủ động cúi xuống, phủ môi mình lên môi Muwon, trao một nụ hôn sâu thẳm.
Cảm giác như đầu lưỡi hắn không chỉ cọ xát niêm mạc mà còn thọc sâu vào tận cuống họng. Dù vậy, anh vẫn không muốn rời ra. Cứ thế cho đến khi hơi thở bị vắt kiệt đến giới hạn như kẻ quên mất cách thở, họ mới tạm rời môi nhau trong chốc lát. Khi hắn nới lỏng cánh tay, cơ thể Cheongyeon trượt dài trên người hắn trôi xuống.
“Ha… ự.”
Tae Muwon dùng một tay luồn ra sau gáy Cheongyeon đang thở dốc, ghì chặt lấy. Hắn dùng lưỡi liếm láp đôi môi ướt át của anh, dùng răng cắn nhẹ lên môi dưới, nuốt trọn cả những tiếng thở hổn hển.
Chẳng còn tâm trí đâu mà từ từ cởi những chiếc cúc áo đang cài hờ hững, tiếng cúc áo sơ mi của Tae Muwon bị giật đứt vang lên chói tai. Cheongyeon chỉ tìm lại được nhịp thở khi hắn túm ngược chiếc áo thun của anh lột phăng ra. Cơ thể nóng hầm hập như mang trong mình nhiệt lượng của mặt trời áp sát vào anh, đôi môi Cheongyeon lại một lần nữa biến mất vào khuôn miệng Tae Muwon.
Cheongyeon đã từng nếm trải cảm giác này, nhưng cực kỳ khao khát những nụ hôn với hắn. Mỗi khi bị hắn hôn tới tấp, anh có cảm giác như trên thế giới này chỉ còn lại hai người. Cảm giác đầu óc trống rỗng, chẳng còn màng đến bất cứ điều gì khiến anh say mê.
Dù tuổi thọ chỉ còn bao nhiêu đi chăng nữa, dù có những bài toán không thể giải đáp, tất cả đều chẳng còn quan trọng. Quên đi mọi thứ, ít nhất trong khoảnh khắc này, anh có thể hoàn toàn tập trung vào người đàn ông trước mặt.
Cheongyeon đưa tay xuống, nắm lấy dương vật đang bị nhốt chặt trong quần của Tae Muwon. Cứ thế vừa hôn vừa lột sạch đồ của nhau lúc nào không hay, anh cũng chẳng nhớ nổi họ đã cởi đồ và vuốt ve nhau theo trình tự nào. Chỉ biết rằng, khoảnh khắc trần trụi áp sát vào nhau lúc này mới là điều quan trọng nhất.
Phần quy đầu của Tae Muwon ướt đẫm như thể vừa mới phóng tinh. Dịch hưng phấn tứa ra rỉ dọc theo thân dương vật. Hắn cũng dùng bàn tay thô ráp nắm lấy dương vật đang rịn dịch của Cheongyeon, rồi gom cả hai dương vật lại, vừa sục vừa đẩy Cheongyeon ngã xuống giường.
Tae Muwon cưỡi lên người Cheongyeon đang nằm ngửa, chà xát hai dương vật vào nhau. Hắn thu trọn vào tầm mắt hai nụ hoa hồng hào đang cương cứng và khuôn mặt đờ đẫn vì khoái cảm của anh.
Cheongyeon đưa mắt nhìn xuống hai dương vật có kích thước chênh lệch đang cọ xát vào nhau, toàn thân khẽ run lên. Anh ngước nhìn Muwon hòng trốn chạy khỏi thứ khoái cảm thị giác khó lòng chịu đựng nổi đó. Nhưng khuôn mặt của Tae Muwon đang vừa thở dốc vừa thủ dâm lại càng thêm phần kích thích.
Hậu huyệt bất giác co rụt lại. Chỉ với kích thích ở phía trước thôi đã khiến anh khó lòng giữ được tỉnh táo, nhưng phần trống trải phía sau cũng đang gào thét đòi được lấp đầy. Cheongyeon luồn tay xuống dưới, dùng ngón tay xoa nắn quy đầu của Tae Muwon. Vừa chạm vào, dịch hưng phấn của Tae Muwon lại trào ra thêm một đợt nữa. Chất dịch nhờn nhớp nháp đọng lại giữa các ngón tay anh.
Cheongyeon nhấc bàn chân trần lên, đạp vào ngực Muwon để đẩy hắn ra. Nhưng cơ thể hắn rắn chắc chẳng nhúc nhích lấy một phân, bàn chân anh đạp vào ngực hắn chẳng khác nào đạp vào một bức tường thép. Cheongyeon đưa những ngón tay dính đầy dịch nhờn của Tae Muwon xuống chạm vào hậu huyệt nãy giờ vẫn không ngừng ngứa ngáy.
“…Anh điên à?”
Cách nói năng vẫn cộc cằn như mọi khi, nhưng giọng nói lại hằn rõ sự hưng phấn tột độ chưa từng có. Cheongyeon dùng ngón tay gãi nhẹ quanh cửa huyệt đang co giật liên hồi. Anh không dám tự mình đâm vào trong, chỉ vuốt ve vòng ngoài, bật ra những tiếng rên rỉ râm ran. Thấy vậy, Tae Muwon nắm lấy hai cổ chân Cheongyeon đang đạp trên ngực mình, nhấc bổng lên.
“Á… ư!”
Cheongyeon bị nhấc bổng hai chân một cách bất ngờ, vội vã chống hai tay xuống giường để giữ thăng bằng. Lỗ huyệt vừa được cọ xát bằng ngón tay dính dịch hưng phấn bóng nhẫy hiện ra đầy dâm đãng.
Tae Muwon gom chặt hai chân anh lại, ôm gọn vào một bên cánh tay. Bắp chân Cheongyeon tì sát vào khuôn ngực trần của hắn nóng ran như lửa đốt. Lực ép chặt mang lại một cảm giác an toàn lạ thường.
“Ư… ừm….”
Hắn dùng tay ấn đầu dương vật đang ngóc cao hừng hực, dập mạnh vào hậu huyệt của Cheongyeon. Lỗ huyệt vốn khép kín giờ đang mấp máy, liên tục mút mát quy đầu như đang trao những nụ hôn. Haa…, Tae Muwon thở ra một hơi dài, cố kìm nén sự kích thích đang chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu.
“…Không đâm vào sao?”
Cheongyeon với khuôn mặt đỏ lựng vì mong đợi, buông một câu hờ hững trong cơn đê mê.
“Mẹ kiếp, bé tí tẹo mà dâm đãng gớm nhỉ.”
“Có phải chỉ mình tôi dâm đâu.”
Tae Muwon bật cười rung cả lồng ngực, nhưng anh chẳng có can đảm để nhìn mặt hắn. So với Tae Muwon thì anh nhỏ bé thật, nhưng khoản dâm đãng thì Tae Muwon cũng đâu có kém cạnh gì.
Cảm nhận được dương vật của Tae Muwon đang cọ xát làm ướt sũng hậu huyệt, Cheongyeon chủ động tách mông rộng hơn một chút. Dương vật bị kẹp chặt giữa hai bờ mông áp sát của hắn bỗng giật nảy lên, trương phình ra dữ dội hơn nữa.
Khi Tae Muwon nâng dương vật lên, lỗ huyệt căng tròn của Cheongyeon hiện ra rõ ràng. Dù đã làm tình không biết bao nhiêu lần, nhưng nơi ấy vẫn giữ màu sắc hồng nhạt mỏng manh cùng hình dáng dâm đãng đến mức khiến người ta mờ mắt. Nó mang màu sắc y hệt hai núm vú đang cương cứng dù chẳng ai động vào.
Bình thường cứ mở miệng nói mấy câu dâm dục là anh lại tỏ ra ghê tởm, thế mà giờ chỉ cần bị hôn thôi là mắt đã đờ đẫn, người mềm nhũn ra. Chẳng biết đây là bản tính của Hoa tộc hay là đặc trưng riêng của Cheongyeon nữa. Một kẻ sống như tu sĩ khổ hạnh mà lại thành thật với khoái cảm và yếu đuối trước sắc dục đến nhường này.
“Tôi nói rồi đấy.”
“…Chuyện gì.”
Tae Muwon cọ xát dương vật đang rỉ dịch vào cửa huyệt của Cheongyeon rồi thì thầm.
“Chỗ này của anh toác ra hết rồi.”
Đôi mắt Cheongyeon vốn đang đờ đẫn bỗng lóe lên một tia bừng tỉnh.
“Sau này có thích thằng nào thì tính sao. Bị nới rộng ra rồi còn đâu. Thằng đó nếu sau này muốn làm thì chẳng khác nào đâm vào hư không, nhỉ?”
Cheongyeon nhớ lại chuyện cũ thì trừng mắt lườm Tae Muwon.
“……Không có toác.”
Miệng thì phản bác, tay thì luồn xuống mông định tự mình kiểm tra hậu huyệt. Nhưng chưa kịp chạm tới, hai cánh tay anh đã bị Tae Muwon tóm chặt. Hắn cúi người xuống, tóm gọn hai tay Cheongyeon, đồng thời nâng hông anh lên cao.
Với hai tay bị khóa chặt phía sau mông, Cheongyeon buộc phải phơi bày trọn vẹn phần dưới. Cặp mông trắng trẻo nhanh chóng đỏ lựng lên vì xấu hổ.
“B-Bỏ ra đi…!”
Tae Muwon buông một tay ra, bóp chặt lấy hai tinh hoàn của Cheongyeon, rồi hắn bất thình lình dùng lưỡi liếm từ hậu huyệt ngược lên trên. Ngón chân Cheongyeon cong gập lại, hậu huyệt vốn đã khép chặt nay càng siết chặt hơn nữa. Nước bọt của hắn tràn ra ướt đẫm chẳng kém gì dịch nhờn từ dương vật. Hắn nhổ toẹt một bãi nước bọt vào lỗ huyệt, rồi vắt một cánh tay sang ngang, đè chặt đùi Cheongyeon xuống.
Tae Muwon cũng bôi đẫm nước bọt lên ngón tay mình, vừa liếm láp hậu huyệt vừa chọc một ngón giữa vào trong.
“Á ư……!”
Nghe tiếng rên của Cheongyeon, ngón tay hắn như có phản xạ tự nhiên, dùng ngón giữa ngoáy sâu vào bên trong không gian chật hẹp. Cheongyeon bị kích thích đột ngột, hai đùi run lên bần bật.
“……Đâu có phải.”
Mới đâm vào một ngón tay đã đau nhói thế này, bị chê bai là “toác ra hết rồi” khiến Cheongyeon không nhịn được cãi lại.
“Mẹ kiếp, nghe cho hết câu đi.”
Thêm một ngón tay to và thô ráp nữa chen vào hậu huyệt.
“Mấy lời tôi nói hồi trước toàn là nói xàm đấy.”
Đâm vào hư không cái nỗi gì, kẻ ghen tuông với khoảng không vớ vẩn đó chính là hắn đấy chứ ai.
“…Bảo là làm người yêu rồi sẽ khác cơ mà. Ư…, có thấy… khác tí nào đâu. Vẫn ăn nói hàm hồ, á ứ…, vẫn chửi thề.”
Cheongyeon vừa rên rỉ vừa không ngừng càu nhàu.
“Người mà thay đổi 180 độ chỉ sau một đêm thì chỉ có sắp xuống lỗ thôi biết chưa?”
Tae Muwon rút những ngón tay đang khuấy đảo bên trong ra rồi rướn người lên. Hắn dán chặt môi mình lên môi Cheongyeon – người đang cố gắng tiêu hóa những lời hắn vừa nói.
“Thế nên cứ cố mà sống chờ đến lúc tôi thay đổi, cấm có được chết sớm đấy.”