Deflower Me If You Can Novel - Chương 138
Chương 138
A, ha, ha…
Tiếng thở gấp gáp cứ quẩn quanh trong miệng. Bliss muốn thỏa thích hít đầy dưỡng khí, nhưng cơ thể lại không nghe theo ý mình. Tim đập quá nhanh, trước mắt choáng váng, toàn thân run lên bần bật, cứ như sắp ngất đi đến nơi. Thứ duy nhất cậu cảm nhận được chỉ là xúc giác của đầu lưỡi đang dịu dàng liếm láp trong khoang miệng.
“Ha a a….”
Hai đầu gối mềm nhũn, cơ thể theo tiếng than thở chực đổ xuống, nhưng Cassian đã giữ lấy rồi ôm cậu vào lòng. Chẳng biết từ lúc nào Bliss đã ngồi lên đùi Cassian, anh giữ chặt lấy cậu mà vẫn không chịu rời môi. Liếm mặt trong đôi môi, ve vuốt khoang miệng, rồi cùng tiếng cười trầm thấp mà cắn nhẹ môi cậu….
Mình sắp chết mất.
Bliss nghĩ bằng đầu óc mụ mị. Thật đấy, cứ thế này, cậu cảm thấy mình sẽ chết vì khó thở mất. Nếu không phải khó thở thì là chóng mặt, hoặc lại khó thở, rồi, rồi….
Cậu chẳng phân biệt nổi là do mình không biết gì hay đã mất hết tỉnh táo nữa. Cuối cùng, khi cậu “ha” một tiếng rồi gục đầu xuống, Cassian mới chịu rời môi, đưa tay vuốt ve sau đầu cậu.
“Mệt lắm à?”
Trong giọng anh thấp thoáng ý cười, nhưng Bliss cũng chẳng còn sức mà nổi giận. Cậu ngoan ngoãn gật đầu, tựa đầu lên vai anh. Ha, ha, Bliss cứ thế thở dốc hồi lâu để lấy lại bình tĩnh, rồi chợt nhớ ra.
“Ngày, ngày sinh…? Vẫn chưa, chưa đến mà.”
Bliss lắp bắp nói, Cassian vẫn cười, cúi xuống hôn lên tóc cậu.
“Đúng rồi, là hôm nay.”
Cassian thì thầm trên đỉnh đầu cậu.
“Vì đã qua nửa đêm rồi.”
Rồi anh chỉ sang một bên. Bliss nhìn theo, trông thấy chiếc đồng hồ khổng lồ của Big Ben đã chỉ qua mười hai giờ đêm. Ngày đã đổi rồi. Cassian nói đúng. Đồng thời, vào khoảnh khắc ấy Bliss cũng nhận ra mình đã trưởng thành, và người đàn ông trưởng thành hơn mình tận mười hai tuổi này đã ôm âm mưu đen tối gì trong lòng.
“Anh cố ý đợi à? Đợi qua nửa đêm?”
Bliss vừa mới ổn định lại hơi thở đã bật phắt đầu lên hét, Cassian cười, giữ đầu cậu rồi lại ấn về vai mình.
“Đương nhiên phải đợi rồi. Sao có thể hôn trẻ vị thành niên như thế được.”
Chụt, cậu cảm nhận được một nụ hôn rơi xuống đỉnh đầu. Bliss đang ngoan ngoãn tựa đầu bỗng nheo mắt, liếc lên nhìn anh.
“Trông anh thành thạo lắm.”
Trước giọng nói tràn đầy nghi ngờ ấy, Cassian bật cười như thể hết cách với cậu.
“Tha cho anh đi, anh lớn hơn em tận mười hai tuổi đấy.”
Cũng phải, đương nhiên anh ấy có nhiều kinh nghiệm hơn mình rồi.
Bliss ngoan ngoãn thừa nhận.
Vậy nên đương nhiên hô, hôn cũng sẽ giỏi… Còn cái… cái đó nữa….
Nghĩ đến đó, Bliss bỗng cảm thấy kỳ lạ. Người đàn ông này đã có bao nhiêu kinh nghiệm rồi nhỉ?
“Bliss? Sao thế?”
Có lẽ nhận ra tâm trạng của người yêu nhỏ bé trong lòng đã thay đổi, Cassian liền lên tiếng hỏi. Bliss cũng không hiểu tại sao dù giọng anh dịu dàng như vậy mà lòng mình vẫn cứ rối bời, bèn qua loa đáp “Không có gì” rồi vô cớ cựa quậy.
Hửm?
Dưới mông truyền đến một cảm giác kỳ lạ. Gì vậy? Không hiểu được, cậu lại nhúc nhích mông thêm lần nữa, ngay sau đó Cassian phát ra một tiếng rên đau đớn. Đúng khoảnh khắc ấy, Bliss nhận ra đó là thứ gì.
“Cái gì thế này!”
Bliss tái mặt, định bật dậy, nhưng Cassian giữ cậu lại rồi chuyển sang đặt cậu ngồi trên bên đùi còn lại. Anh cau mặt cười rồi thở dài.
“Bliss, đây là phản ứng đương nhiên mà. Anh vừa hôn em đấy thôi.”
Nghe vậy, Bliss khựng lại nhìn Cassian. Tất nhiên bản thân cậu cũng là đàn ông nên hiểu được tình huống này. Vậy có nghĩa là vì hôn mình nên anh ấy mới hưng phấn như thế sao? Đến mức lớn như vậy?
Trái tim chẳng hiểu vì sao vừa nãy còn co rúm lại, giờ đây như muộn màng nở bung. Bliss cảm nhận nhịp tim mình đang nảy thình thịch, dè dặt mở miệng.
“Vậy, vậy… anh cũng nghĩ đến chuyện, ừm, làm cái đó với em sao?”
“Cái đó là cái gì?”
Cassian tỉnh bơ giả vờ không biết, Bliss không đáp mà giơ nắm đấm siết chặt lên cho anh nhìn. Cassian lập tức bật cười thành tiếng, nắm lấy nắm tay ấy rồi hôn lên.
“Đương nhiên là có nghĩ. Nghĩ đến rất nhiều chuyện.”
Anh vẫn áp môi lên nắm tay Bliss, nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Nếu biết anh đang tưởng tượng những gì, em sẽ kinh ngạc lắm đấy.”
Đó là một câu đầy ẩn ý, nhưng Bliss hoàn toàn không nao núng, trái lại còn ưỡn ngực đáp.
“Em cũng là người lớn rồi. Hơn nữa em xem rất nhiều phim lãng mạn nên biết hết cả đấy.”
Ở trường, lần nào cậu cũng nghe giảng môn giáo dục giới tính cực kỳ chăm chú nữa.
Giáo dục giới tính là môn học duy nhất Bliss không hề ngủ gật. Chỉ riêng lúc ấy, cậu chẳng buồn ngủ chút nào, hai mắt sáng long lanh, từng lời của giáo viên đều lọt thẳng vào tai. Trứng, tinh trùng, xuất tinh, tình dục! Từng từ từng chữ đều thú vị biết bao. Đến mức một giáo viên môn khác tình cờ đi ngang nhìn thấy còn phải cầu xin: “Bliss, làm ơn hãy tập trung vào tiết của thầy như vậy nữa nhé.”
Dĩ nhiên, chuyện đó tuyệt đối chưa từng xảy ra.
Cassian nhìn vẻ mặt trơ trẽn của Bliss thì lại bật cười.
“Đương nhiên là em biết rồi, biết rất nhiều nữa là khác.”
Rồi Cassian chậm rãi nghiêng đầu. Ngay trước khi đôi môi chạm nhau, anh dừng lại và thì thầm.
“Anh sẽ mong chờ ngày ấy.”
Nụ hôn lại bắt đầu, Bliss tự nhiên nhắm mắt. Tuy đây mới chỉ là nụ hôn thứ hai, nhưng cậu đã có cảm giác mình trở thành người lão luyện. Cậu chu môi, định tích cực đáp lại thì Cassian lại rụt đầu ra sau. Đúng lúc Bliss định nổi giận hỏi làm gì thế, thì anh đặt cậu xuống rồi nói.
“Hết rồi, giờ phải xuống thôi.”
“À.”
Lúc ấy Bliss mới nhận ra vòng quay đã xuống đến mặt đất. Thấy vẻ tiếc nuối hiện rõ trên mặt cậu, Cassian đứng dậy khỏi chỗ ngồi rồi mỉm cười.
“Lần sau lại tiếp tục.”
Chẳng hiểu sao có cảm giác mình đang bị trêu, Bliss bực bội quay ngoắt đầu đi.
“Không có lần sau đâu, em chẳng mong chờ gì hết.”
Cassian nghe Bliss nói vậy liền thở dài.
“Thế thì không được rồi. Anh đang mong chờ rất nhiều đấy.”
Bliss ngẩng lên nhìn, thấy anh đang mang vẻ mặt thất vọng. Anh ấy đang trêu mình. Bliss nghĩ vậy, nhưng tâm trạng lại không hề khó chịu. Trái lại, việc người đàn ông này cố chiều theo tâm trạng của cậu đến mức ấy còn khiến vai cậu vô thức nhô lên đầy đắc ý. Cậu hắng giọng rồi nói.
“Vậy để em suy nghĩ.”
“Cảm ơn em, Bliss.”
Cassian đáp ngay như thể chỉ chờ có thế, đồng thời nắm lấy tay Bliss. Bliss giật mình, anh liền cười rồi hôn lên mu bàn tay cậu. Nhìn cảnh ấy, Bliss bấy giờ mới chợt nhận ra.
Đúng rồi, bây giờ chúng ta là người yêu.
Hơn nữa còn là quan hệ sắp kết hôn. Nghĩ vậy, dù đã bước xuống khỏi vòng quay, cậu vẫn có cảm giác mình còn đang lơ lửng giữa không trung.
Vậy thì ngay tối nay…?
Chỉ một tưởng tượng ranh mãnh cũng khiến hơi thở cậu tự động gấp gáp. Bliss cố gắng bình tĩnh lại, ngoan ngoãn làm theo lời anh lên xe.
“Giờ chúng ta về lâu đài à?”
Cassian mỉm cười đáp.
“Ừ, giờ hầu hết mọi nơi đều đóng cửa rồi. Em còn nơi nào muốn đến thì cứ nói, anh sẽ sắp xếp lịch.”
Trông anh như thể chỉ cần Bliss nói thì ngay ngày mai cũng sẽ lập tức dành thời gian. Đương nhiên phải thế rồi. Bliss hài lòng gật đầu. Nhưng lúc này cậu còn có một việc cấp bách hơn.
***
“Vậy hôm nay… giờ chúng ta sẽ làm gì…?”
Hai người ngồi cạnh nhau ở hàng ghế sau, cậu lén liếc sang bên cạnh rồi dò hỏi.
“Chẳng lẽ về rồi chỉ còn việc đi ngủ thôi sao…?”
Nghe cậu dè dặt nói, Cassian cúi xuống nhìn. Bắt gặp ánh mắt anh, Bliss vô cớ dùng ngón tay vẽ vòng tròn trên ghế rồi nói tiếp.
“Dù sao vào một ngày như hôm nay mà ngủ một mình cũng hơi kỳ nhỉ…? Chắc suốt thời gian qua anh đã rất vất vả, nên hôm nay để em giúp anh một chút… cũng không phải không được….”
Đôi mắt Cassian mở lớn như kinh ngạc. Anh nhìn gương mặt Bliss đỏ bừng thì thở ra một hơi đầy xúc động rồi nở nụ cười rạng rỡ.
“Thật sao? Anh không ngờ đấy, không ngờ em lại là người nói chuyện đó trước.”
Phản ứng lớn hơn dự tính khiến Bliss xấu hổ, cậu bực bội đáp.
“Em, em đã bảo mình cũng biết những chuyện đó rồi mà.”
Cậu vừa nói khá lớn, sau đó giọng lại nhỏ dần thành tiếng lẩm bẩm.
“Vậy lát nữa… em sang phòng anh nhé…?”
Cassian nắm lấy bàn tay vẫn đang vẽ vòng tròn của cậu. Bliss vô thức ngẩng đầu, lại bắt gặp ánh mắt anh.
“Được.”
Cassian vẫn không rời mắt khỏi cậu, cúi xuống hôn lên mu bàn tay Bliss. Khoảnh khắc ấy, Bliss thật sự cảm thấy trái tim mình sắp nổ tung.
***
Phùùùùù. Phùùùùù.
Bliss đã hít sâu đến lần thứ năm. Hai lần trước cửa phòng mình dẫn sang căn phòng thông nhau, một lần trong phòng khách nối giữa hai phòng, và thêm hai lần trước cửa phòng Cassian.
Chỉ cần mở cánh cửa này ra, cuối cùng mình cũng sẽ…!
Ực.
Cậu nuốt khan thành tiếng, nhưng tâm trạng run rẩy hoàn toàn không bình tĩnh lại được. Đã trôi qua bao lâu rồi nhỉ? Cứ kéo dài thế này, có khi Cassian sẽ chán mất.
Mình làm được, mình làm được!
“Phùùùùùùùù.”
Sau lần hít sâu cuối cùng, Bliss lấy hết can đảm nắm lấy tay cầm cửa. Nào, đi thôi! Bliss Miller!
Cậu bật tung cửa, khung cảnh quen thuộc trong phòng lập tức lọt vào tầm mắt. Cuối cùng cũng đến rồi. Cậu không sao kiểm soát nổi trái tim đang đập loạn xạ, chậm rãi nhìn quanh bên trong rồi chạm mắt với chủ nhân căn phòng.
“Bliss.”
Cassian đang uống rượu vang gọi tên cậu rồi đứng dậy. Khác với ngày thường, mái tóc anh lúc này hơi rối buông xuống trước trán, khóe môi mềm mại thả lỏng, trên người là bộ đồ ngủ và áo choàng thoải mái. Trông anh bình yên hơn bất cứ lúc nào.
“Lại đây.”
Cassian bước đến trước mặt Bliss đang ngẩn ngơ thất thần, tự nhiên kéo cậu vào lòng. Bliss còn đang bối rối thì anh đột nhiên cúi người, bế bổng cậu lên.
“Á!”
Bliss giật mình vô thức kêu lên, vội vàng ôm lấy cổ Cassian, anh liền bật cười thành tiếng. Đến lúc ấy Bliss mới nhận ra. À, đây chính là cái đó. Bế mình lên rồi đưa đến giường…!
Cậu không sao khép nổi cái miệng đang tự động há ra, Cassian cũng nhìn cậu cười rồi cất bước. Từng bước, từng bước một, anh dùng sải chân dài băng qua phòng khách, thoáng chốc đã đến bên giường, sau đó Cassian cẩn thận đặt Bliss lên giường rồi mỉm cười.
Lần này là hôn sao? Bliss nhớ lại khoảnh khắc ngọt ngào vài tiếng trước, trong lòng tràn đầy mong đợi khi Cassian trèo lên giường.
“Bliss.”
Anh nằm xuống bên cạnh, dịu dàng vuốt ve má cậu. Cassian thì thầm với Bliss đang mở to đôi mắt sáng long lanh chẳng khác nào lúc nghe giảng giáo dục giới tính.
“Cảm ơn em.”
Rồi anh ôm chặt Bliss vào lòng. Bao giờ mới hôn đây? Trong lòng hồi hộp, Bliss cũng ôm lại Cassian. Giờ anh ấy sẽ cởi quần áo mình trước sao? Hay hôn trước? Hay là cả hai?
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch….
Bliss cố phớt lờ trái tim đang đập dữ dội mà chờ đợi, nhưng Cassian không cử động thêm nữa. Gì vậy? Hình như đã khá lâu rồi, vẫn chưa sao? Trong lòng dần sốt ruột, nhưng Bliss vẫn kiên nhẫn chờ. Vội vàng sẽ làm hỏng chuyện. Vậy nên cứ chờ, chờ, chờ….
…Rốt cuộc phải chờ đến bao giờ?
“Cassian….”
Cuối cùng chút kiên nhẫn ít ỏi cũng cạn sạch, Bliss dè dặt ngẩng đầu lên, rồi lập tức chịu một cú sốc khủng khiếp. Cánh tay đang ôm cậu đã hoàn toàn thả lỏng, tiếng thở vang lên trên đỉnh đầu lại quá đỗi đều đặn và bình yên.
Cassian đã ngủ mất rồi.
Thảo An
Chùi ui dễ thương