Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành) - Chương 186

  1. Home
  2. Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 186
Trước
Tiếp

Lúc đó, Christoph nãy giờ chỉ im lặng lắng nghe đột nhiên khó chịu xen vào. Ilay im lặng một lúc.

“Ngày mai là ngày diễn ra sự kiện nhỉ. Vậy thì muộn nhất là ngày mai sẽ xong, nhanh thì có lẽ trước đó cũng xong.”

“Ilay!”

“Hơn nữa, chừng nào bọn chúng còn nhắm vào Jeong Jaei thì chúng sẽ không dám dùng đến hạ sách với em đâu. Nếu nếu em gặp nguy hiểm nghiêm trọng thì đó không chỉ là vấn đề của riêng em.”

Ilay nói xong những gì cần nói rồi kết thúc câu chuyện.

Có gì muốn nói nữa không, Taei?, Ilay hỏi như vậy, Jeong Taeui có cả núi điều muốn nói, nhưng cuối cùng cậu chỉ lắc đầu. Cậu không có gì để nói mà hắn chịu nghe cả.

Không, không có, cậu thở dài lẩm bẩm, Ilay có vẻ hài lòng nói lời tạm biệt cuối cùng:

“Ừ, vậy thì hẹn gặp lại vào ngày mai.”

Nói xong, điện thoại tắt, trong phòng im lặng một lát.

À không, chính xác thì không phải im lặng. Vì Alain vẫn thản nhiên đứng dậy nói: “Cậu không đói à? Đi ăn gì đi.”

Nhưng Jeong Taeui lúc này lo lắng hơn là đói bụng, cậu xoa xoa cái đầu đang đau nhức và rên rỉ.

Dù thế nào đi nữa, cậu cũng chỉ còn cách mạo hiểm theo dõi anh trai mình. Tuy có hơi buồn cười khi phải bảo vệ một người có vẻ như không cần ai bảo vệ.

“Chẳng lẽ hắn lại giết cả mình khi ở bên cạnh anh trai…….”

Jeong Taeui lẩm bẩm cái ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, rồi vội lắc đầu nguầy nguậy.

Hiện tại cậu đã có quá nhiều rắc rối rồi, cậu không muốn thêm vào một khả năng bất trắc nào nữa.

“Dù sao thì việc đầu tiên cần làm bây giờ là…….”

Jeong Taeui ngước nhìn trần nhà, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.

Gặp anh trai là ưu tiên hàng đầu.

***

Quả nhiên, với mức độ này thì đúng là đáng tự hào là lực lượng bảo vệ của UNHRDO.

Jeong Taeui vừa bước vào hội trường triển lãm vừa huýt sáo nhẹ.

Một biển chỉ dẫn có dòng chữ “Diễn đàn Công nghệ Hàng không Quốc tế” được gắn bên cạnh tấm biển chỉ tầng 3.

Tuy nhiên, ngay từ cửa vào hội trường triển lãm đã có sự giám sát an ninh chặt chẽ.

Những bộ đồng phục quen thuộc đi lại khắp nơi cho thấy UNHRDO đã huy động một số lượng lớn người để chuẩn bị cho diễn đàn lần này.

Chỉ riêng những gì nhìn thấy bên ngoài đã như vậy, nếu đến phòng hỗ trợ kỹ thuật xem xét kỹ lưỡng thì tình hình an ninh chắc chắn còn nghiêm ngặt hơn nhiều.

“Với mức độ này từ trước ngày diễn đàn thì chắc không có gì phải lo lắng rồi.”

Jeong Taeui thán phục lẩm bẩm, Christoph từ phía sau cũng lẩm bẩm theo:

“Với mức độ an ninh này mà còn coi thường thì trừ khi là một kẻ không phải người thường, nếu không thì vấn đề còn lớn hơn ấy chứ?”

“Ừm……, nghe cậu nói tự nhiên tôi thấy lòng nặng trĩu…….”

Jeong Taeui cười gượng gạo, phe phẩy tấm thẻ tạm thời được cấp ở cổng như một chiếc quạt.

“Vậy, cái anh trai rắc rối của cậu được UNHRDO bảo vệ nghiêm ngặt đến thế đang ở đâu? Chẳng phải hẹn gặp ở sảnh tầng một sao?”

Christoph nhét vội tấm thẻ vào túi từ lâu, vừa nhìn quanh vừa hỏi.

“Ừm, chắc chưa đến đâu.”

Jeong Taeui nhìn đồng hồ, kim chỉ đúng năm giờ.

Thời gian và địa điểm hẹn gặp là năm giờ chiều tại sảnh tầng một của hội trường triển lãm nơi diễn ra diễn đàn.

Nhớ đến thói quen luôn đúng giờ của Jeong Jaeui, đáng lẽ giờ này anh đã phải xuất hiện rồi.

Jeong Taeui nhìn kim giây đang tích tắc trên mặt đồng hồ chỉ đúng năm giờ, hơi nghiêng đầu khó hiểu. Việc người hẹn đến muộn một chút là chuyện thường, nhưng Jeong Jaeui thì chưa bao giờ như vậy, nên cậu có chút ngạc nhiên và nhìn quanh lần nữa. Vẫn không thấy bóng dáng anh đâu.

“Hừm……, tắc đường hay sao nhỉ.”

“Chúng ta cũng đi ô tô mà, đường xá thông thoáng chạy bon bon.”

Jeong Taeui gãi đầu. Chắc cũng có chuyện này chuyện kia, cậu nhún vai cho qua.

Liên lạc với Jeong Jaeui dễ hơn cậu tưởng.

Chính xác thì không phải Jeong Jaeui mà là chú ruột Jeong Changin.

Kyle bảo chú sẽ đáp chuyến bay sáng nay, cậu gọi theo số điện thoại trực tiếp Kyle cho, đổ chuông vài tiếng thì nghe thấy giọng chú.

Đã lâu lắm rồi mình mới gọi điện thoại cho chú, Jeong Taeui nghĩ rồi nói: “Chú à, con đây.” Chú cậu đáp lại ngay lập tức, cứ như vừa mới gọi điện thoại hôm kia vậy: “Taeui đấy à,” giọng chú mừng rỡ.

Chú bảo vừa làm xong thủ tục rồi vào trung tâm thành phố, sau đó liên lạc với chi nhánh UNHRDO ở Berlin để giải quyết công việc, giờ vừa mới đến khách sạn để cất hành lý. Chú nói phải đến hội trường triển lãm để đăng ký tham gia diễn đàn ngày mai, hạn chót đăng ký là hôm nay.

“Đăng ký tham gia, là anh trai con ạ?”

“Đúng rồi, Jaeui.”

“Ha ha, anh bận quá. Chú cho con nói chuyện với anh ấy một lát được không ạ?”

“Ừ? À, anh con vừa đi làm thủ tục gì đó rồi, giờ không có ở đây. Mà số này là số của con, vậy là con cũng ở Frankfurt à?”

Có vẻ như số điện thoại nhà Alain hiện lên.

Jeong Taeui vừa cười vừa “Vâng” một tiếng, chú cậu liền bảo trùng hợp quá, hay là cùng nhau ăn tối đi.

Vốn dĩ mục đích là gặp Jeong Jaeui, nên cậu vui vẻ gật đầu nhận lời hẹn, rồi đúng giờ rời khỏi nhà Alain và vừa mới đến đây.

“Hơi muộn nhỉ……. À, hay là anh ấy bảo phải ghé qua đây để đăng ký tham gia, có lẽ vì chuyện đó mà bị muộn cũng nên.”

Jeong Taeui lại nhìn đồng hồ, kim đã bắt đầu lệch khỏi mốc năm giờ một chút, cậu lẩm bẩm.

Muộn một chút cũng không sao, Christoph đang nhìn tờ rơi hướng dẫn của hội trường triển lãm, im lặng một lúc rồi đột ngột nói:

“Lại bám theo rồi.”

Jeong Taeui nghi hoặc nhìn hắn, sau đó khẽ “À” một tiếng.

Nghe hắn nói, cậu chậm rãi tập trung chú ý, và cảm nhận được những ánh mắt đang dõi theo mình từ một khoảng cách khá xa. Chỉ những gì có thể nhận thấy trực tiếp thôi cũng đã có vài người rồi.

Jeong Taeui thở dài, tình hình cũng tương tự như lúc cậu rời khỏi nhà Alain để đến đây. May mà cậu luôn đi ở những nơi đông người nên vẫn chưa có chuyện gì xảy ra, nhưng dù sao cậu cũng không thể không lo lắng.

“Đến mức này thì tôi lại nghĩ đến gián, cảm giác như đi đâu cũng thấy chúng.”

“Đi đâu cũng thấy gián……. Nhà Kyle không diệt côn trùng định kỳ à?”

“Không phải ý tôi là vậy…….”

Cậu xua tay với Christoph đang cau mày nhìn cậu đầy nghi ngờ. Thằng này đôi khi không hiểu những phép so sánh cơ bản.

Jeong Taeui gãi đầu, cảm thấy rõ ràng có thêm vài ánh mắt đang soi mói sau lưng mình.

“Với tình hình này thì đến khách sạn cũng không an toàn nữa. Không biết tối nay có ngủ ngon được không.”

Nói cho cùng thì trong tình huống này, đâu đâu cũng là vùng nguy hiểm.

“Nơi an toàn nhất để qua đêm có lẽ là…… nhà tù?”

Jeong Taeui lại lắc đầu với Christoph đang nói chuyện ngây thơ.

Nhưng Christoph suy nghĩ một lát rồi nói một cách thờ ơ: “Cần thì gọi Alain đến rồi về nhà hắn ngủ cũng được.”

“Không, tôi xin kiếu.”

“An toàn thì tôi đảm bảo.”

“Tôi xin kiếu!”

Jeong Taeui từ chối dứt khoát với vẻ mặt nghiêm túc.

Đúng như lời Christoph nói, nếu đi xe của Alain và ở lại nhà hắn thì có lẽ sẽ thoát khỏi sự đe dọa của những kẻ đang bám theo. Nhưng chắc chắn một điều, một mối đe dọa mới sẽ xuất hiện.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ nhà Alain đến đây, Jeong Taeui đã cảm nhận được mối đe dọa mới đó hai lần.

Lần đầu là từ cổng nhà hắn ra đến chiếc xe đậu bên đường trong khu dân cư.

Những kẻ có mục đích không chỉ đơn thuần là giám sát đó đã bao vây ba người bọn họ―Alain rất vui vẻ chở họ đến đây―ngay khi họ bước ra khỏi nhà.

Thực ra, những kẻ giám sát bên ngoài không phải là đối thủ đáng gờm. Nếu họ là những tay mơ lộ liễu đến mức bị phát hiện dễ dàng như vậy thì Jeong Taeui một mình cũng có thể thoát ra được.

Trong tình huống đó, Alain thản nhiên cười, túm lấy tóc một trong số chúng rồi đập mạnh vào tường.

Sự kháng cự yếu ớt bị hắn dễ dàng trấn áp bằng cách vặn gãy vai, đập đầu kẻ đó vào tường điên cuồng cho đến khi máu chảy lênh láng.

Hắn vừa cười vừa nghiền nát đầu một người đến mức da đầu bong tróc để lộ cả xương trắng, sau khi đập đến nỗi không còn nhận ra hình dạng, hắn vứt người đó sang một bên. Rồi khi hắn định bắt thêm một người nữa, những kẻ không thể khống chế Jeong Taeui và Christoph trong lúc Alain chỉ đối phó với một người đã khôn ngoan bỏ chạy.

Alain nhét Jeong Taeui đang nhìn xuống người đàn ông nằm bất động với vẻ mặt kinh hãi vào xe và lẩm bẩm “Chắc phải đưa đến bệnh viện thôi”, hắn thản nhiên cười nói: “Lát nữa quay lại chắc biến mất rồi. Bọn chúng tự giải quyết với nhau đấy.” Rồi hắn khởi hành với vẻ mặt nhẹ nhõm.

Quả nhiên tên này không phải là đồng bọn của họ chỉ vì vẻ ngoài, Jeong Taeui nghĩ thầm. Khó khăn thứ hai xuất hiện trước mặt cậu trên đường đến đây.

Lần này bọn chúng không hề nghiệp dư như những kẻ lúc nãy.

Ngay từ đầu đã có một chiếc xe bám theo sau xe của họ. Chiếc xe đó tăng tốc và tiến sát lại khi họ đi vào một con đường vắng người. Và khoảnh khắc hai chiếc xe song song, kính chắn gió bên ghế lái vỡ tan tành.

Nếu không phải là kính chống đạn thì chắc chắn đã vỡ rồi, đó là do chiếc xe chạy bên cạnh bắn súng thẳng vào người lái.

“Lần này chơi lớn đấy. Mà giết tài xế trước rồi bắt đầu thì cũng dễ thật.”

Chính là Alain đang lái xe, vừa cười toe toét vừa nói, rồi hắn thò một tay xuống dưới ghế lái lục lọi thứ gì đó. Nhìn thấy thứ đó, Jeong Taeui lập tức dự cảm được cảnh tượng hỗn loạn sắp xảy ra và ôm trán.

“Tôi không muốn đi xe do một kẻ mang theo khẩu Barrett cỡ nòng 50 dưới ghế lái cầm lái nữa đâu.”

Jeong Taeui dứt khoát nói và đồng thời cậu nghĩ.

Sau này nếu gặp lại bất kỳ tên nào từng ở trong đội đặc nhiệm T&R, cái đội giờ đã biến mất, thì tuyệt đối không được dây dưa.

“Hừm, Rick cho con lái xe à?”

Giọng nói đáp lại lời Jeong Taeui vang lên ngay sau đó.

Jeong Taeui quay đầu về hướng giọng nói, và nhận ra một khuôn mặt quen thuộc đang đứng đó. Dù đã lâu lắm rồi mới gặp lại, nhưng người đàn ông đó gần như không thay đổi. Jeong Taeui tươi cười rạng rỡ.

“Chú, chú đến rồi ạ.”

“Lâu rồi không gặp. Con khỏe không? Xin lỗi vì đến muộn. Giữa đường chú có một cuộc hẹn gấp, dù đã cố gắng sắp xếp thời gian nhưng vẫn hơi trễ.”

Chú của Jeong Taeui, Jeong Changin đang làm huấn luyện viên tại chi nhánh UNHRDO ở châu Á, nhẹ nhàng vỗ vai Jeong Taeui.

Chú là một trong số ít người thân còn lại của Jeong Taeui, vốn dĩ rất bận rộn và không có nhiều cơ hội gặp gỡ Jeong Taeui do những hạn chế về thời gian và không gian.

“Mỗi lần chú đi công tác lịch trình vẫn dày đặc như vậy nhỉ.”

“Ừ―― không phải, lần này chú đã cố gắng sắp xếp tương đối thoải mái rồi, nhưng có một chuyện không ngờ tới. Chú có một người nhất định phải gặp lần này, nhưng lịch trình quan trọng của người đó lại gần như trùng với diễn đàn này nên việc liên lạc bị chậm trễ. Vừa gọi điện thoại cho con xong thì người đó liên lạc lại, nên chú phải vội vàng sắp xếp thời gian.”

Chú cậu vừa nhún vai vừa nói.

“Thời gian có vẻ không khớp nhau lắm. Chú có hẹn gặp người đó một lát nữa, con có phiền nếu họ đi cùng một lúc không?”

Jeong Taeui thờ ơ gật đầu trước câu hỏi của chú.

“Nếu người đó không phiền thì con không sao ạ. Ai vậy chú?”

“Ừm? ――À, đúng rồi. Chú dạo này bận quá nên đầu óc lú lẫn hết cả rồi, nói ra chắc con cũng quen thôi.”

Chú cậu vừa cười vừa dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên trán, lừa định mở miệng nói thì lại đột nhiên im bặt.

Jeong Taeui nghi hoặc nhìn theo ánh mắt của chú đang đột ngột ngừng lại không cử động, và cậu nhận ra Christoph đang đứng ở phía sau mình, khuất sau kệ đặt tờ rơi nên khó nhìn thấy.

“Christine!”

Jeong Taeui đang nhìn Christoph thì lại hướng mắt về phía chú khi nghe thấy cái tên ngắn gọn bật ra từ miệng chú.

Nhưng có lẽ chú đã nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo của Christoph ngay khi cái tên đó vừa được thốt ra, nên vội vàng cười và vẫy tay.

“Lâu rồi không gặp, Christoph! Khỏe không, Christoph? Đã bao lâu rồi nhỉ, Christoph! Mà cậu đến đây có việc gì vậy, Christoph?”

Chú cậu nhấn mạnh vào âm tiết cuối cùng và liên tục gọi tên Christoph, rồi quay sang nhìn Jeong Taeui đang chớp mắt nhìn họ.

“Mà hai đứa sao lại đi cùng nhau?”

Chú nghi hoặc nhìn cả hai người, rồi đột nhiên tắt nụ cười trên mặt, đảo mắt một lát rồi lại nhìn cả hai người, sau đó hỏi Jeong Taeui:

“Cậu bạn đi cùng con là Christoph à?”

“Vâng. Chú cũng bảo là quen cậu ấy mà, lẽ ra con nên nói là đi cùng Christoph thì hơn.”

Jeong Taeui đã nói với chú rằng mình sẽ ra ngoài cùng bạn khi hẹn gặp, lúc này khẽ mỉm cười.

Chú cậu chậm rãi gật đầu và lẩm bẩm: “Ra là vậy.” Vẻ mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt như đang suy nghĩ điều gì đó, nhưng Jeong Taeui biết đó là vẻ mặt chú đang khó xử nghĩ cách giải quyết.

“……? Sao vậy ạ, chú?”

Jeong Taeui hạ giọng hỏi, chú cậu lúc này mới cười gượng gạo:

“Không, chú không biết người đi cùng con là Christoph, nếu biết thì đã không hẹn như vậy rồi.”

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 186"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. Uyển

    Rồi, kiểu gì cũng có cảnh Tae gặp nguy hiểm ngay dưới đòn ra tay của Ilay, và Ilay phải liều mạng đổi phương án để cứu Tae cho xem, sao nghĩ như vậy tôi lại thấy tình huống này Tae hơi phiền nhe, thừa biết là Jae sẽ ko bị gì, thừa biết bản thân ra ngoài là sẽ bị bắt làm con tin nhưng vẫn ngoan cố đi cho bằng được! Tae ơi là Tae

    22 Tháng 3, 2026 at 8:00 sáng
    Bình luận
  2. itxy^.^

    đoán vội ng ma chú muốn tae đi cùng là richard -))

    24 Tháng 7, 2025 at 3:04 chiều
    Bình luận
  3. Kitay

    Is the uncle afraid?

    11 Tháng 7, 2025 at 8:24 chiều
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

22 Tháng 4, 2026
Chương 90 Chương 89
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Room for Renewal Novel
Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)
16 Tháng 8, 2025
desire me if you can novel
Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
3 Tháng 1, 2026
Run Away If You Can Novel
Run Away If You Can Novel
23 Tháng 3, 2026
no moral novel
No Moral Novel (Hoàn thành)
31 Tháng 1, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team