Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành) - Chương 191

  1. Home
  2. Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 191
Trước
Tiếp

Richard ngồi bên mép giường khoanh tay với gương mặt nặng nề nhìn xuống dưới chân thật lâu rồi liếc nhìn Christoph. Christoph đang kéo tấm ga xuống khỏi giường.

“……Làm gì vậy.”

“Đi tắm.”

Richard nhíu mày kỳ lạ rồi nói một cách khó tin.

“Đồ giặt ở đây người ta sẽ lo, cậu cứ để đó cũng được.”

Lần này đến lượt Christoph nhíu mày nhìn Richard.

“Tôi đi tắm, không phải ga giường mà là tôi.”

“Vậy sao lại kéo ga giường ra?”

“Áo choàng tắm ở xa quá, phải quấn tạm ga giường mà đi.”

Richard ngước mắt nhìn cửa phòng tắm cách đó khoảng mười mấy bước chân.

“Cứ đi thẳng là được mà.”

“Bảo tôi cởi đồ đi lại trước mặt kẻ cưỡng hiếp à?”

Christoph trừng mắt nhìn Richard với vẻ khó tin.

Richard khựng lại trong giây lát rồi im bặt. Hắn chỉ im lặng nhìn Christoph.

Christoph không nói gì, kéo lê tấm ga trải giường xuống như đã nói, định quấn quanh người rồi lại thôi. Cậu ngồi phịch xuống giường, trông như đang chìm vào suy nghĩ nào đó, rồi lẩm bẩm như nói với chính mình.

“Tôi……, có phải là một kẻ đáng bị như vậy không?”

Richard khẽ nhíu mày nhìn Christoph đang lẩm bẩm một cách ngây thơ như chỉ đơn thuần tò mò.

“Từ lúc sinh ra đã thiếu sót… rốt cuộc có lẽ vốn dĩ đã là kết cục như vậy. Ngay từ đầu đã là đồ hỏng rồi.”

Cậu nghiêng đầu như đang thì thầm một mình.

Không có gì đặc biệt cả. Lúc nãy rõ ràng cậu đã tức giận đến phát điên, nhưng bây giờ nghĩ lại thì cũng không quá tức giận hay buồn bã.

Điều khiến cậu tò mò hơn là, lúc đó tại sao người đàn ông kia lại có khuôn mặt như vậy. Tại sao hắn lại――.

Đúng lúc cậu ngước mắt nhìn Richard.

Biểu cảm trên mặt Christoph biến mất vì Richard đang nhìn cậu ta với khuôn mặt lạnh băng.

“Tôi, …―.”

Richard vừa mở miệng đã không nói tiếp được.

Khuôn mặt hắn cứng đờ đáng sợ chỉ nhìn chằm chằm vào Christoph. Vậy nên Christoph cũng nhìn lại hắn.

Đến một khoảnh khắc nào đó, Richard khẽ rên rỉ rồi xoa trán như không biết phải làm sao. Hắn định nói mấy lần rồi lại thôi, định nói rồi lại thôi, cuối cùng khẽ rên rỉ rồi mới thốt ra.

“Tôi, chưa bao giờ khốn khổ như hôm nay.”

Christoph lặng lẽ nhìn Richard đang nghiến răng đau khổ rồi đột nhiên nói.

“Phải rồi, đến mức cưỡng hiếp người ta thì đúng là tận cùng thật.”

Christoph lườm Richard một cách giận dữ, nhưng Richard không nói gì suốt một lúc lâu. Sau đó mới lặng lẽ cất giọng khe khẽ giữa hai kẽ răng.

“Không, không phải vậy. Tôi――.”

Hắn nói vậy rồi lại im bặt, dường như không thể nói tiếp được.

Hình như có tiếng động từ bên ngoài.

Richard vô thức quay mắt về phía cửa, Christoph cũng nhìn theo hướng đó.

Bên ngoài đang xôn xao. Tiếng bước chân vội vã và tiếng người nói chuyện rì rầm mỗi lúc một rõ hơn.

Chẳng mấy chốc có tiếng gõ cửa.

Âm thanh dứt khoát nhưng đầy căng thẳng ấy khiến Christoph ném tấm ga xuống và khoác vội chiếc áo choàng treo sẵn trong tủ âm tường rồi mở cửa.

Jeong Changin đang đứng ở đó.

Dù đã muộn nhưng anh ta vẫn ăn mặc như sắp ra ngoài ngay lập tức, khác với vẻ điềm tĩnh thường ngày, trên khuôn mặt đó thoáng hiện vẻ lo lắng.

“Có một vụ nổ súng ở khu lãnh sự quán cũ của Ả Rập Xê Út.”

Christoph nghe Jeong Changin nói vậy thì hơi nghiêng đầu, ánh mắt lộ vẻ khó hiểu.

“Nổ súng ở khu lãnh sự quán cũ của Ả Rập Xê Út…… Chuyện đó thì có liên quan gì.”

Đó là một chuyện đáng chú ý, nhưng không có lý do gì để Jeong Changin phải nói với Christoph bằng vẻ mặt nghiêm trọng như vậy.

Nhưng trước mặt Jeong Changin đang im lặng, khuôn mặt Christoph đang nhìn anh ta với vẻ kỳ lạ dần mất đi biểu cảm.

Cuối cùng Christoph khẽ hỏi bằng giọng không cảm xúc.

“Taei thì sao?”

“Thằng bé đang ở đó.…Tôi vừa nhận được tin, họ nói ‘Chúng tôi đang giữ Jeong Jaeui.’”

***

Những giác quan khác có lẽ vẫn còn đang đình công, nhưng thính giác của cậu đã hoàn toàn tự do.

Những âm thanh xa lạ vọng đến. Không, chính xác hơn thì mọi âm thanh đều lạ lẫm.

Tiếng chiếc ghế kim loại bị kéo lê trên sàn, thỉnh thoảng lại có tiếng giày lộp cộp của ai đó đi ngang qua, và cả giọng nói chuyện khe khẽ vọng đến từ bên ngoài cánh cửa.

Làm ơn nói tiếng người đi…

Cậu muốn hét lên như thế, nhưng cổ họng lại nghẹn ứ, không chỉ vì thuốc mê vẫn còn khiến lưỡi cậu tê rần. Miếng ngậm miệng như của ngựa đua bị nhét vào miệng cậu, bên ngoài còn bị siết chặt thêm một lần nữa bằng chiếc dây da bện thô ráp.

Thế này thì đừng nói là kêu cứu, đến cả một tiếng rên khẽ cậu cũng không thể phát ra. Tất nhiên có lẽ đó chính là mục đích của chúng.

Chỉ đến khi những suy nghĩ đó trở nên rõ ràng trong ý thức, Jeong Taeui mới mở mắt. Mọi thứ trước mắt cậu nhòe nhoẹt, tầm nhìn cứ mờ đi rồi lại rõ lên. Nhưng sau vài lần chớp mắt, cậu nhận thấy tình hình đang dần cải thiện, có lẽ chỉ cần thêm chút thời gian nữa thôi là mọi thứ sẽ ổn.

Cậu nhận ra mình đã bị bắt cóc không lâu sau khi tỉnh lại.

Không ai nói cho Jeong Taeui biết điều đó. Dù cậu đã cố gắng lắng nghe những đoạn hội thoại rì rầm vọng đến từ bên ngoài để tìm kiếm manh mối, thì thứ ngôn ngữ đó vẫn hoàn toàn xa lạ. Nhưng cậu biết đó là thứ tiếng gì. Vài năm trước, khi bị giam cầm ở Serengeti, cậu đã nghe thứ ngôn ngữ, ngữ điệu và nhịp điệu này đến phát ngán.

Một thứ tiếng Ả Rập…

Jeong Taeui thở dài.

Chẳng cần nghĩ nhiều, chắc chắn là khu vực Ả Rập Xê Út rồi.

Cậu thử lay nhẹ cánh tay bị trói chặt sau lưng. Nút thắt quấn chéo quanh hai cổ tay có vẻ rất chắc chắn, khó mà cởi ra được.

May mắn thay, chân cậu tương đối tự do. Sợi dây da bện lẫn dây thép quấn quanh hai cổ chân cậu cách nhau một khoảng hai gang tay, đủ để cậu có thể lết đi từng bước nhỏ. Dù chỉ trong căn phòng chật hẹp này.

Đây là đâu nhỉ?

Đang suy nghĩ vẩn vơ, Jeong Taeui chợt nhớ đến người đàn ông cuối cùng cậu nhìn thấy trước khi bất tỉnh. Gã mặc đồng phục UNHRDO, đứng gác, không, chính xác hơn thì gã giả vờ đứng gác trong khi lại góp phần vào vụ bắt cóc Jeong Taeui.

Chúng đã đánh tráo người sao? Hay là mua chuộc?

Có lẽ vế sau có khả năng cao hơn. Để thay thế một người phụ trách an ninh từ bên ngoài thường tốn rất nhiều công sức.

Và nếu là mua chuộc, thì chắc chắn không chỉ có một người, cần phải có nhiều đồng phạm.

Lúc đó, Jeong Taeui bất chợt nhớ đến lời chú mình từng nói đùa.

—”Chỉ cần có gan làm những chuyện lớn và có đủ tiềm lực tài chính để thuê và đổ vào một lượng lớn nhân lực chuyên nghiệp thì có thể dễ dàng phá vỡ cái sự cẩn mật đó.

Một người có đủ cả hai thứ đó.

……. Ilay?

Jeong Taeui giật mình nghĩ đến cái tên vừa chợt lóe lên trong đầu, rồi lại lắc đầu phủ nhận.

Tất nhiên đó chỉ là một ý nghĩ thoáng qua, nhưng ngay cả khi cậu thực sự nghi ngờ, thì Ilay cũng không có lý do gì để bắt cóc cậu cả. Nếu phải nghĩ thì có lẽ đó là trường hợp bắt cóc để đảm bảo an toàn trước chăng?

Jeong Taeui thoáng suy nghĩ về điều đó rồi lại lắc đầu.

Đây không phải lúc để nghĩ vẩn vơ. Mặc dù cậu cũng chẳng thể làm gì trong tình huống này, nhưng vẫn cần phải sắp xếp lại những suy nghĩ của mình.

Tiếng Ả Rập vọng đến từ bên ngoài, cái gan dám làm một vụ lớn, tiềm lực tài chính và quyền lực khổng lồ.

Câu trả lời hiện ra quá dễ dàng. Không, cậu không chắc đó có phải là đáp án đúng hay không, nhưng người đầu tiên Jeong Taeui nghĩ đến đã xuất hiện.

Raman Abid Al Saud.

Hơn nữa, một khi cái tên đó đã xuất hiện thì cậu thậm chí không cần phải đoán lý do hắn bắt cóc mình nữa.

Vốn dĩ gã đàn ông đó đã luôn nóng lòng muốn tóm lấy cậu. Nói chính xác hơn, hắn từ lâu đã ấp ủ ý định lợi dụng cậu để thao túng anh trai theo ý muốn.

Jeong Taeui thở dài.

Cậu đã cố gắng cẩn thận hết sức rồi mà cuối cùng vẫn thành ra thế này.

Ngay từ khi bước ra khỏi nhà Kyle ở Berlin, cậu đã đoán được rằng có một kẻ đang rình rập, chờ đợi cơ hội để tóm lấy cậu với mục đích là Jeong Jaeui. Thậm chí không cần đoán, chính cái tên Raman đó đã từng cố gắng bắt cóc Jeong Taeui ở Dresden cách đây không lâu rồi.

Cậu đã tự nhủ dù ghét cay ghét đắng, cũng nhất định không để rơi vào tay hắn.

Biết làm sao bây giờ… Nếu suy nghĩ kỹ, chắc chắn sẽ có cách nào đó để thoát ra.

Sau một hồi vắt óc suy nghĩ, cậu chợt cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ. Và khi nghĩ sâu hơn, cậu nhận ra trước đây cũng đã từng có chuyện như thế này—dù có hơi khác một chút.

Kinh nghiệm bị Raman bắt giữ và giam cầm.

Và Jeong Taeui đã thoát khỏi tình huống đó như thế nào nhỉ?

“……. ……. …….”

Một người đàn ông đã nã pháo vào thủ đô của một quốc gia khác trước đó, đã dùng súng chống tăng phá tan cái nhà tù đắt tiền và xa hoa đó.

Không, chuyện này không ổn, tuyệt đối không được.

Jeong Taeui lắc đầu.

Tuy rất muốn thoát khỏi nơi này, nhưng cậu không muốn một tình huống như thế lặp lại lần nữa.

“…….”

Vậy thì chẳng lẽ cậu chỉ còn cách ngoan ngoãn phó mặc cho Raman, để hắn dùng cậu làm mồi nhử anh trai đến, rồi ngậm ngùi ngồi nhìn mọi chuyện diễn ra mà không làm gì được sao.

Dù không ưng chút nào, nhưng đó cũng là một phương án. Nếu như vậy, cậu sẽ bám lấy anh trai và cầu xin, bảo anh đưa mình ra khỏi nơi này.

Jeong Taeui cựa quậy cái cơ thể khó chịu, rồi ngồi xuống mép giường.

Cậu đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy có vật gì có thể dùng được.

Xem ra, lúc này thực sự chỉ còn cách chờ đợi.

Nếu cứ chờ như thế này, sớm muộn gì cũng sẽ có ai đó xuất hiện thôi.

Jeong Taeui thở dài, lắng nghe tiếng bước chân thỉnh thoảng vọng đến từ hành lang bên ngoài, có lẽ là của người canh gác.

Nhưng Raman…

Cậu nghe nói hắn sẽ gặp anh trai vào ngày mai. Vậy thì ngày mai hắn sẽ có cơ hội trực tiếp gặp và đưa ra lời đề nghị với anh trai, vậy tại sao hắn lại phải lôi kéo cậu vào chuyện này và dùng đến cách thức này chứ?

…Không, có lẽ vì hắn sẽ gặp anh trai vào ngày mai, nên hôm nay hắn phải có được con át chủ bài trong tay.

Jeong Taeui thả người xuống giường, lưng chạm vào thành giường.

Cơ thể bị trói nghiêng ngả, mất thăng bằng khiến đầu cậu đập mạnh vào tường.

“……!”

Không thể hét lên, cậu chỉ biết nuốt tiếng “á” vào trong miệng đã bị bịt kín.

Tay chẳng thể cử động, cậu chỉ có thể cọ đầu vào tấm nệm để xoa dịu cơn đau, cảm thấy thật tủi thân.

Nhưng có vẻ như thuốc mê đã gần hết tác dụng.

Tầm nhìn của cậu đã rõ ràng hơn, cảm giác cũng trở lại bình thường. Dù đầu có hơi nhức nhối, nhưng có lẽ là do cú va chạm vừa rồi.

Jeong Taeui nhìn quanh căn phòng một lần nữa.

Sàn đá, tường vôi trắng đơn giản và thiết thực. Ở một góc phòng có một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, hình như đã lâu không ai dùng đến và chiếc giường gấp mà Jeong Taeui đang ngồi.

Trừ chiếc giường ra, căn phòng gợi cho cậu cảm giác như ở một công sở hay trường học nào đó. Không, đúng hơn là một cơ quan hành chính hoặc một tòa nhà công cộng.

Nhưng nếu đây là nơi giam giữ người, thì hẳn phải là một tòa nhà bỏ hoang không còn sử dụng, hoặc là…

Jeong Taeui liếc nhìn những khung cửa kính và cửa sổ trông rất mới và sạch sẽ so với một tòa nhà bỏ hoang.

Có vẻ như đây vẫn là một tòa nhà đang được sử dụng…

Đúng lúc đó.

Tiếng người nói chuyện vọng đến từ bên ngoài. Có vẻ như căn phòng này nằm ở đâu đó giữa hành lang, thỉnh thoảng có người đi ngang qua.

Cậu nghe rõ những lời đó vì chúng được nói bằng một ngôn ngữ mà cậu hiểu.

“Không biết khi nào ông chủ của chúng ta mới tới nữa nhỉ?”

“Biết đâu được, dù sao cũng đã bắt được người cần bắt, coi như xong việc rồi.”

Tiếng Đức.

Dựa vào cách họ gọi “ông chủ”, có lẽ đây không phải là người dưới trướng Raman mà là những lính đánh thuê được thuê tạm thời.

Jeong Taeui nhớ lại người đàn ông cuối cùng cậu nhìn thấy trước khi bất tỉnh.

Có vẻ như gã đó đã bị mua chuộc, nhưng ngoài ra, chúng còn thuê cả lính đánh thuê.

Kế hoạch bắt cóc lần này có vẻ đã được chuẩn bị rất kỹ lưỡng. Thật ra, bầu không khí đó cũng đã thoáng lộ ra trong buổi lễ kế vị của Tarten rồi.

Jeong Taeui tặc lưỡi trong lòng.

Cái tên đàn ông đó đúng là dai như đỉa.

Cũng đã mấy năm kể từ khi cậu thoát khỏi Serengeti rồi.

Trong suốt ngần ấy năm, lẽ ra hắn nên bỏ cuộc rồi, nhưng vẫn còn dai dẳng nhắm vào cậu như thế này.

Không biết liệu anh trai cậu có phải là một người vĩ đại và phi thường hơn Jeong Taeui nghĩ, hay đơn giản là gã đàn ông kia quá chấp nhất vào những chuyện nhỏ nhặt.

“Nghe chừng lần này hắn quyết tâm lắm.”

“Ừm… có lẽ hắn nghĩ đây là cơ hội cuối cùng rồi.”

“Chắc vậy, tuổi cũng không còn trẻ nữa.”

Giọng nói ngày càng đến gần từ phía hành lang, bây giờ thì không cần cố gắng lắng nghe cậu cũng có thể nghe rõ.

Nhưng tuổi tác…

Jeong Taeui nghiêng đầu, “Hả?”

…À. Chẳng lẽ kẻ nhắm vào anh trai không phải là Raman mà là ông già ngồi trước hắn sao? Cái tên Al Faisal gì đó. Tổng hợp những gì mình nghe được thì có vẻ như ông già đó là người đứng tên, còn Raman mới là người nắm thực quyền.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 191"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

22 Tháng 4, 2026
Chương 90 Chương 89
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Passion Special ngoai truyen kinh thanh
Passion Special: Ngoại truyện Kinh Thánh (Hoàn Thành)
3 Tháng 8, 2025
Dead Seed (Mangjong) Novel
Dead Seed (Mangjong) Novel – Hoàn thành
5 Tháng 10, 2025
Let’s Meet Alive Novel
Let’s Meet Alive Novel (Hoàn Thành)
25 Tháng 10, 2025
march novel
March Novel
16 Tháng 5, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team