Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành) - Chương 76

  1. Home
  2. Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 76
Trước
Tiếp

Peter phân vân một hồi không biết bắt đầu từ đâu, cuối cùng quyết tâm mở lời.

“Này, Phillip ấy…”

Đúng lúc đó mẹ cậu gõ cửa và gọi tên Peter.

“Peter!”

“Vâng, mẹ vào đi ạ.”

“Hai đứa vừa ăn cái này vừa làm nhé.”

Mẹ đặt bánh quy và nước chanh lên bàn.

“Hai đứa đang làm gì thế?”

“Tụi con đang chọn váy dự tiệc Prom cho Jenny ạ.”

“Ái chà, đã đến lúc đó rồi sao. Mẹ cũng từng rất thích khoảng thời gian đó.”

Người mẹ có tâm hồn thiếu nữ nhớ lại chuyện xưa, vẻ mặt mơ màng.

“Đã chọn bạn nhảy chưa? Con sẽ đi cùng Peter chứ?”

“Không ạ. Con có Hoàng tử đi cùng rồi.”

“Thật sao? Tiếc quá. Cô định chụp ảnh hai đứa cùng nhau cơ. À đúng rồi, có bưu phẩm gửi cho con này. Tòa soạn báo nào thế?”

“Tòa soạn báo ạ?”

Peter nghiêng đầu đón lấy phong bì mẹ đưa. Cậu đâu có bưu phẩm nào từ tòa soạn báo, nhưng bên ngoài phong bì đúng là ghi tên cậu thật.

“Cái gì thế này? Quảng cáo à?”

“Mở ra xem đi.”

Jenny ngồi bên cạnh bỗng dưng tỏ vẻ phấn khích giục giã Peter. Peter vừa dùng dao rọc giấy mở phong bì vừa liếc nhìn Jenny. Cô nàng cứ hối: Nhanh lên, mở nhanh lên.

Bên trong phong bì là một tờ giấy.

“Bản thảo của quý khách…”

Đọc đến đó, Peter trợn tròn mắt nhìn Jenny.

“Nhanh lên! Tiếp đi!”

“Bản thảo gì cơ? Cái gì thế. Đọc nhanh lên con.”

Mẹ Peter cũng hồi hộp ra hiệu bảo cậu đọc tiếp. Peter lắp bắp đọc từng chữ.

“Chúng tôi đã đọc kỹ bản thảo. Xin chúc mừng. Trong cuộc thi lần này, tiểu thuyết của quý khách đã đoạt giải ở hạng mục truyện ngắn…”

Mắt Peter mở to hết cỡ. Cậu vội vàng lướt mắt đọc lại nội dung bức thư một lần nữa, kiểm tra cả tên trên phong bì. Rõ ràng là thư gửi cho cậu. Nhưng cậu không nhớ là mình đã gửi bản thảo đến tòa soạn này.

“Con viết tiểu thuyết sao? Được giải á?”

Người mẹ vốn không biết con trai viết lách ngạc nhiên hỏi.

“Con có viết nhưng mà…, con chưa từng gửi bản thảo đến đây…”

Chắc chắn có nhầm lẫn gì đó. Peter nghĩ chắc là gửi nhầm địa chỉ rồi.

“Tớ gửi đấy.”

“Hả?”

“Tại không thấy nhà xuất bản kia liên lạc gì, nên tớ gửi thử cho tòa soạn báo. Tớ đọc báo thấy có tin tổ chức cuộc thi viết tiểu thuyết. Ừm, thật ra không phải đang đọc báo mà là lấy tờ báo lót ngồi ăn mứt thôi. Cái nhà xuất bản kia đúng là mù rồi. Không nhận ra tiểu thuyết tuyệt vời của cậu! Thế nên chỉ còn cách gửi chỗ khác thôi.”

Peter không khép được miệng, nhìn bức thư rồi lại nhìn mặt Jenny.

“Có khi nào…, cậu giận không? Vì tớ tự ý gửi tiểu thuyết của cậu đi ấy?”

“…Không.”

“Thế sao không thấy vui vẻ gì hết vậy?”

Nghe cô dè dặt hỏi, Peter chớp mắt hai cái với vẻ mặt thẫn thờ rồi đáp.

“…Vui quá nên không biết phải làm gì nữa.”

“Cứ hét lên đi! Woa woa!”

Jenny nhảy cẫng lên, dang hai tay về phía Peter. Cô nàng lắc lư cái thân hình to lớn chạy quanh Peter. Thấy vậy, Peter cũng hét lên như một đứa trẻ rồi ôm chầm lấy cô.

Tất cả cứ như một giấc mơ, hạnh phúc đến khó tin.

Khi nhà xuất bản không liên lạc lại, dù ngoài mặt tỏ ra không sao nhưng thực tâm cậu rất thất vọng và buồn bã. Có lẽ đúng như lời Jenny nói, biết đâu mình có tài viết lách thật, suy nghĩ ấy khiến cậu từng rất nôn nao chờ đợi hồi âm từ nhà xuất bản.

Lý do cậu cố tình không ghi địa chỉ email hay số điện thoại mà chỉ ghi địa chỉ nhà là vì nghĩ rằng chờ đợi thư tay sẽ đỡ sốt ruột hơn. Tất nhiên, mỗi sáng Peter đều mở hòm thư, ăn trưa xong lại mở, tối đến cũng mở, trước khi ngủ cũng mở, để rồi phải xác nhận rằng mình đã sai.

Đến lúc từ bỏ việc chờ đợi nhà xuất bản liên lạc, Peter cũng ngừng suy nghĩ về cuốn tiểu thuyết. Thật ra dạo này mải dịch thư cho Jenny nên cậu cũng chẳng còn tâm trí đâu.

“Tớ, tớ được nhận giải rồi!”

Peter hét lớn.

Đây là lần đầu tiên trong đời cậu được người lạ thừa nhận. Bố mẹ luôn bảo cậu là đứa trẻ đặc biệt, nhưng Peter chưa bao giờ nghĩ mình đặc biệt cả. Cơ thể yếu ớt, đi học muộn, lúc nào cũng chỉ thấy mình tụt hậu so với người khác. Peter đã luôn cầu nguyện một ngày nào đó, dù chỉ một lần, một lần duy nhất thôi, cậu có thể chứng minh được niềm tin của bố mẹ.

Và hôm nay chính là ngày đó.

“Cậu là đứa trẻ đặc biệt mà. Kết quả này đương nhiên thôi.”

Mẹ Peter nhìn hai đứa ôm nhau nhảy nhót mà cũng vui lây. Bà lần lượt hôn lên trán cả hai và tuyên bố tối nay nhất định phải mở tiệc.

“Tớ biết là cậu làm được mà. Đương nhiên rồi, vì cậu có tài năng.”

“Cảm ơn cậu.”

“Sau này sống trong lâu đài là phải giữ lời hứa đấy nhé.”

Jenny nháy mắt, còn Peter thù gật đầu lia lịa. Mẹ cậu chạy xuống tầng dưới bảo phải gọi điện cho cả nhà.

“Ăn tối rồi hãy về. Hôm nay sẽ có món ngon lắm đấy.”

Jenny lắc đầu.

“Tớ còn đống bài tập, còn phải viết thư tình cho Hoàng tử, rồi phải suy nghĩ thêm về thiết kế váy nữa. Việc ngập đầu luôn.”

Mẹ của Jenny luôn cầu nguyện và ăn tối vào một giờ cố định. Peter biết qua lời xì xào của người lớn rằng chỉ cần Jenny muộn giờ đó dù một chút thôi, cứ mỗi phút cô sẽ bị đánh một cái.

“Với lại 7 giờ dì Spencer sẽ gọi điện, chắc chắn là nói về chuyện váy vóc của tớ rồi. Hình như dì định tặng tớ chiếc váy mua từ một thương hiệu xịn xò nào đó.”

“Ừ, điện thoại quan trọng thì phải nghe chứ.”

Mẹ của Jenny cấm cô dùng điện thoại di động, cách duy nhất để Jenny gọi điện là dùng chiếc điện thoại cũ kỹ ở phòng khách.

“Vậy tớ về đây.”

Jenny chào tạm biệt. Peter cảm ơn cô một lần nữa.

“Thật sự, cảm ơn cậu.”

“Có gì đâu, sau này phải mua đồ ngon cho tớ đấy.”

“Biết rồi mà.”

Peter cười vẫy tay. Jenny xuống cầu thang rồi thì mẹ cậu lại chạy lên. Mẹ bảo bố đang về, và sẽ gọi điện cho tất cả họ hàng. Peter đỏ mặt can ngăn, bảo có chuyện gì to tát đâu mà làm thế, nhưng mẹ lại vui sướng như thể có được cả thế giới.

Chẳng bao lâu sau, bố chạy xộc vào nhà trong bộ dạng đầy phấn khích, xe còn chưa đỗ tử tế. Các em đang ở nhà bà cũng tụ tập về, ai nấy đều vui mừng như thể chuyện của chính mình.

Peter cảm thấy thật may mắn khi được ở đây, vào khoảnh khắc sự tồn tại của mình mang lại hạnh phúc cho người khác này.

Ngày hôm đó, cậu là người hạnh phúc nhất thế gian.

Peter ngày càng hạnh phúc hơn. Cậu nhận được điện thoại chúc mừng từ khắp họ hàng, mẹ còn mở tiệc mời tất cả bà con sống gần đó đến. Khi cậu nhận giải từ tòa soạn báo, cả gia đình đã kéo đến chúc mừng. Cuộc thi uy tín hơn Peter nghĩ nên việc cậu trúng giải còn được đăng lên báo địa phương. Mẹ đã cắt mẩu tin nhỏ ở góc tờ báo dán lên vị trí cao nhất trên tủ lạnh, còn bố thì ngày nào cũng ngắm nhìn bằng khen của con trai vài lần với vẻ đầy tự hào. Chủ tịch hội người Hàn nghe tin cậu được giải cũng liên lạc bảo sẽ trao tặng kỷ niệm chương. Thầy giáo dạy văn ở trường cũng gọi Peter lên trước lớp để kể cho học sinh nghe về giải thưởng của cậu. Nhiều học sinh trước đó thậm chí còn không biết sự tồn tại của nam sinh tên Peter, giờ đây đều gửi lời chúc mừng. Trong số đó có cả Melinda và Phillip. Khi Phillip nói lời chúc mừng thoáng qua, Peter đã run run đáp lại lời cảm ơn. Phillip đùa rằng phải xin chữ ký của nhà văn tương lai trước mới được, khiến mọi người xung quanh cười ồ lên. Tuy hơi ngốc nghếch nhưng đêm đó về nhà, Peter đã một mình hì hục luyện ký tên. Mỗi lần viết tên mình lên giấy, cậu lại tưởng tượng ra hình ảnh bản thân thành công với tư cách là một nhà văn trong tương lai. Đó là những ngày tháng hạnh phúc.

Tất cả những chuyện đó diễn ra trong vòng một tuần, khiến Peter quay cuồng trong niềm hạnh phúc ập đến. Mối lo duy nhất của cậu lúc này là Jenny. Ban đầu cô cũng vui mừng như chuyện của cậu, nhưng chu kỳ trầm cảm lại tìm đến, cô đã giam mình trong nhà ba ngày nay. Peter như thường lệ đợi cô chủ động tìm đến mình trước.

Một đêm nọ, Peter giật mình khi Jenny ném hòn đá nhỏ vào cửa sổ phòng cậu. Mặt Jenny sưng húp, trên cánh tay chằng chịt vết tích của việc tự làm hại bản thân, gần thái dương còn có vết bầm tím xanh lè như bị va đập vào đâu đó.

Peter thường lờ đi những vết thương nhỏ của cô, nhưng lần này thì không thể nào làm thế được.

“Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tay làm sao thế kia?”

“Bị xước thôi, do tớ bị ngã.”

Tuyệt đối không phải vết xước do ngã. Peter quyết tâm gặng hỏi cho ra lẽ.

“Jenny, tự làm đau cơ thể mình là không đúng. Cậu cũng biết điều đó mà.”

“…”

“Nếu mệt mỏi thì cứ nói với tớ…”

“Nói với cậu thì thay đổi được gì?”

“Hả?”

“Cậu bảo mệt thì nói với ai đó ư? Thế thì thay đổi được gì chứ? Chỉ tổ làm tớ buồn thêm và cậu cũng buồn theo thôi.”

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 76"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

24 Tháng 4, 2026
Chương 92 Chương 91
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

passion raga
Passion Raga Novel (Hoàn thành)
2 Tháng 4, 2025
Non Zero Sum Novel
Bảo vệ: Non Zero Sum Novel
27 Tháng 2, 2026
Eighteen’s Bed Novel
Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)
4 Tháng 7, 2025
Passion Diaphonic Symphonia
Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
18 Tháng 5, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?