Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 55
Số lượng tác phẩm Phantom mang đến triển lãm nghệ thuật lần này vào khoảng 120 bức.
Chúng tôi chẳng kịp trầm trồ trước khung cảnh rực rỡ của Cảng Victoria và Tsim Sha Tsui thu gọn trong tầm mắt từ phòng khách sạn, hay những món đồ nội thất sang trọng, mà đi thẳng đến nơi triển lãm và bắt đầu tháo lớp xốp hơi đang bọc kín 120 bức tranh.
Vì sau khi triển lãm kết thúc lại phải dùng chính những tấm xốp hơi này để đóng gói lại, nên chúng tôi không thể xé bừa được. Việc cả năm người cùng nhau cẩn thận gỡ từng lớp xốp hơi đã được quấn nhiều vòng suốt đêm qua có thể sẽ nhàm chán, nhưng có lẽ nhờ chút hưng phấn nhẹ nhàng mà chúng tôi chẳng những không thấy chán, mà còn không cảm thấy mệt mỏi về thể xác. So với lúc đóng gói thì việc tháo ra cũng đơn giản hơn.
Để gặp gỡ những người liên quan từ các phòng tranh ở thành phố khác có giao lưu từ trước, anh chỉ thả chúng tôi xuống rồi rời khách sạn ngay, còn Trưởng phòng phải giải quyết nốt công việc của Phantom ở Seoul nên sẽ đến muộn khoảng ba bốn tiếng, vì thế việc trưng bày là nhiệm vụ của ba chúng tôi.
Năm tiếng nữa là sự kiện Preview Opening dành cho khách VIP sẽ diễn ra. Trước đó, chúng tôi phải hoàn thành việc trưng bày, quay về khách sạn chuẩn bị rồi quay lại đây. Lịch trình không quá dư dả, nhưng giờ đây chúng tôi đã khá tự tin về sự ăn ý trong công việc.
Chị Yuni tháo bọc, anh Juhan chịu trách nhiệm treo những tác phẩm đã tháo bọc lên. Tôi chạy qua chạy lại giữa hai bên, hỗ trợ bất cứ chỗ nào thiếu người.
“Nhìn bọn họ đáng ghét chết đi được, thật đấy.”
Khi tôi chuyển bức tranh thứ ba mươi hai nhận từ chị Yuni sang cho anh Juhan, anh vừa lườm sang gian hàng đối diện qua vai tôi vừa lầm bầm. Tôi lén quay lại nhìn, ừm… tình hình bên gian hàng đó khác hẳn chúng tôi.
Trái ngược với bên chúng tôi đang bừa bộn với xốp hơi đã tháo và những bức tranh chưa bóc chiếm hết cả gian hàng, các nhân viên ở gian hàng đối diện đang vừa tán gẫu vừa thong thả trưng bày. Nhìn sơ qua thì họ chỉ mang đến khoảng ba mươi tác phẩm, nên chẳng việc gì phải vội.
“Ở nước họ tranh cũng bán được giá lắm rồi nên đâu cần lặn lội vác tranh đi xa thế này, lại còn tốn tiền vé máy bay, vận chuyển, công tác phí cho nhân viên. Chắc họ mang toàn tranh đắt tiền, bán vài bức là thu hồi vốn mà vẫn còn lãi to.”
Chị Yuni vừa tháo bọc bằng đôi tay điêu luyện vừa nói. Chị giải thích thêm:
“So với các phòng tranh quy mô vừa và nhỏ trong nước thì chúng ta được tham gia hội chợ nghệ thuật quốc tế thế này là may mắn lắm rồi. Chắc phải chịu khổ mang hơn trăm bức đi thế này thêm vài năm nữa. Cứ chờ đấy, rồi sẽ có ngày chị đây cũng chỉ mang đúng hai mươi bức đi, treo tranh cái vèo rồi ra ‘Kau Kee’ ăn mì cho xem.”
Dù tỏ vẻ bình tĩnh nhưng có vẻ chị cũng có tâm lý cạnh tranh với họ chẳng kém gì, đến mức đang tháo bọc cũng phải dừng tay giơ nắm đấm lên trời. Nếu chị Yuni đã nói sẽ làm, thì có lẽ chuyện đó sẽ thành hiện thực thật.
“Nói thế chứ chắc bọn họ phải ngủ ở mấy cái khách sạn thương mại bé bằng bàn tay, chịu đựng tiếng ồn của khách du lịch thôi. Tìm nát cái khu triển lãm này chắc chỉ có mỗi nhân viên của chúng ta là được đi xe Phantom từ sân bay đến đây, rồi ở phòng đơn tại khách sạn F thôi. Mấy cái gallery lớn như Perrotin hay Gagosian cũng chẳng chiều nhân viên đến thế đâu. Nghĩ theo cách nào đó thì chúng ta mới là người chiến thắng.”
Tôi cẩn thận nâng bức tranh tiếp theo vừa thoát khỏi lớp xốp hơi, chuyển sang chỗ anh Juhan. Anh Juhan treo tranh vào vị trí đã đánh dấu trên bản vẽ chuẩn bị sẵn, rồi gạch một đường lên tác phẩm số 33 trong danh sách.
“Hồi nãy tên chiếc xe đó là… Phantom ạ?”
Tôi ướm hỏi trong lúc giúp chị Yuni gỡ băng dính xốp hơi. Chị Yuni không dừng tay, chỉ ngước mắt lên nhìn tôi rồi cười toét.
“Ừ, thú vị nhỉ? Không biết xe Phantom có trước hay Gallery Phantom có trước, nhưng có vẻ đó là gu của Giám đốc. Hình như anh ấy có khoảng ba bốn chiếc dòng Phantom gì đó. Chiếc ở Seoul là Ghost, kiểu như dòng Phantom ‘baby’ ấy, nhưng gọi là baby thì… nó còn to hơn khối chiếc sedan hạng sang cỡ lớn. Rẻ hơn Phantom nhưng giá cũng hơn 400 triệu won, nếu phải nói thì chắc là ‘Giant Baby’ nhỉ?”
Vừa đưa bức tranh thứ ba mươi tư cho tôi, chị Yuni vừa thêm vào:
“Theo chị thấy thì với Giám đốc, quan trọng không phải là giá tiền hay danh tiếng của mấy chiếc xe đó. Mà là cái tên. Phantom, Ghost… rốt cuộc đều là ma quỷ cả thôi.”
Gallery Phantom.
Nếu nhớ đến đôi mắt trắng dã và xanh thẳm như bọt sóng chực vỡ tan cùng bầu không khí thờ ơ, ma mị của anh, thì cái tên này quả thực rất hợp. Tôi chưa từng nghĩ đến lý do đằng sau nó, nhưng việc mua sưu tập cả những chiếc xe đắt tiền mang tên Phantom và Ghost cho thấy tâm lý ám ảnh với ý nghĩa “bóng ma” của anh dường như không chỉ là sở thích sưu tầm đơn thuần.
Nhưng thấy anh chị cũng không biết rõ nội tình, thì dù tôi có hỏi, chắc họ cũng chỉ nhún vai lảng sang chuyện khác mà thôi.
“Có vẻ trước đây khi đi công tác Hong Kong mọi người đều ở căn hộ của Giám đốc ạ?”
Có vẻ đây là thời điểm thích hợp để đưa ra câu hỏi tôi thắc mắc từ lúc trên đường đến khách sạn.
Anh Juhan gạch tên tác phẩm số 34, nhét cái nắp bút đang ngậm trong miệng vào đuôi bút rồi trả lời.
“Ừ, đúng rồi. Đây là lần đầu tiên ở khách sạn đấy. Căn hộ của Giám đốc nằm dưới chân núi Victoria Peak ấy. Vừa ở trên đồi vừa ở tầng cao nên view đẹp chết người luôn. Từ đó đi không xa lắm anh ấy còn có một dinh thự có hồ bơi nữa. Căn đó chắc đang cho thuê thì phải? Nghe đâu một ngân hàng nổi tiếng nào đó thuê làm chỗ ở cho nhân viên của họ.”
Anh Juhan nhìn xuống chị Yuni như muốn yêu cầu giải thích thêm, và chị tiếp lời:
“Dùng làm nơi cư trú do công ty hỗ trợ cho mấy nhân sự cấp cao mời từ nước ngoài về ấy. Tiền thuê một tháng là 20 triệu won hay sao đó, thế mà công ty trả hết đấy nhé? Rốt cuộc một người đó tạo ra bao nhiêu lợi nhuận mà họ sẵn sàng chịu chi phí đó để thuê chứ. Thôi, chuyện thế giới khác chẳng liên quan gì đến chúng ta.”
Chuyện nhân sự cấp cao được công ty trả cho chục triệu won tiền thuê nhà mỗi tháng đã đành, nhưng chuyện Giám đốc là chủ sở hữu căn nhà đó và thu về chục triệu won tiền thuê mỗi tháng cũng đủ biến anh thành người thuộc thế giới khác đối với tôi. Vì anh là người tôi quen biết, là người nằm trong phạm vi cuộc sống của tôi nên cảm giác đó càng rõ rệt hơn.
Liu Wei Kun.
Chỉ nghe cái tên thôi cũng đoán được ngay từ đầu quốc tịch của anh là Hong Kong. Qua những cuộc trò chuyện với Trưởng phòng hay các anh chị, tôi cũng biết sơ sơ anh là con lai một phần tư có mẹ là người Hàn Quốc. Tôi biết thành phố nơi anh sinh ra và lớn lên không phải là Seoul, nhưng việc anh là một phú hào sở hữu khối tài sản lớn đến mức này ở Hong Kong thì đây là lần đầu tiên tôi biết.
Theo lời anh nói trong xe lúc nãy, có vẻ nguồn gốc sự giàu có của anh ở Hong Kong phần lớn là do thừa kế. Chắc chắn anh không phải người xuất thân từ một gia đình bình thường.
“Hình như không phải của riêng Giám đốc mà là tài sản của gia tộc anh ấy, nhưng ở Repulse Bay – cái khu siêu giàu ven biển ấy – cũng có nhà. Là biệt thự nghỉ dưỡng, năm ngoái kết hợp nghỉ hè sau hội chợ nghệ thuật, cả đám đã đến đó chơi ba ngày. A… lúc đó vui thật sự.”
Anh Juhan nhìn vào hư không với ánh mắt xa xăm như một người luống tuổi đang hồi tưởng lại thời hoàng kim đã qua.
Người giàu nhất mà tôi từng biết ngoài đời thực là bố của Morae, ông Im. Con số vài tỷ won mà ông Im kiếm được mỗi năm đối với tôi cũng đã là một con số không tưởng. Vậy nên việc tôi cảm nhận được quy mô tài sản của anh một cách thực tế là điều quá sức.
“Chuyện này có nghĩa là gì.”