Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 56
Chị Yuni bỗng dừng cả tay, tập trung sự chú ý về phía mình, rồi tự hỏi tự trả lời.
“Với Giám đốc, Phantom không phải là vấn đề sinh tồn, mà là vấn đề tự chứng minh bản thân.”
“…….”
“Bất động sản Giám đốc đang có chưa phải là tất cả đâu. Nhà và phòng tranh ở Seoul cũng là của Giám đốc, nhưng cái đó chưa là gì cả. Theo bọn chị biết thì anh ấy còn có dinh thự ở South Kensington Luân Đôn, Upper East New York nữa, biết đâu còn sở hữu nhiều bất động sản đầu tư khác mà mình không biết. Thế nên anh ấy mở Phantom không phải để kiếm cơm.”
Chị Yuni đưa bức tranh thứ ba mươi lăm cho tôi, có lẽ do ngồi xổm lâu nên người bị mỏi, chị đứng dậy vỗ nhẹ vào chân và thắt lưng.
“Ở Seoul thì là một Golden Alpha tự thân đi lên từ con số không, nhưng ở Hong Kong thì là…”
“Thì vốn dĩ là Hoàng tử chứ sao nữa.”
Trong lúc chị Yuni tìm từ ngữ thích hợp, anh Juhan đã chốt lại. Chị Yuni nhíu mày có vẻ không ưng từ đó lắm, nhưng dường như cũng không tìm được từ nào chính xác hơn.
“Đúng rồi, Hoàng tử. Nhưng tôi thích Giám đốc ở Seoul hơn nhiều.”
Anh Juhan không đáp lại lời chị. Thay vào đó, anh nở một nụ cười mỉm hiếm thấy, treo bức tranh thứ ba mươi lăm lên tường. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là biểu hiện đồng tình rằng anh cũng thích Giám đốc ở Seoul hơn.
Dù là hai con người phát cuồng vì xe sang, không giấu được niềm vui sướng khi được ở khách sạn cao cấp, những người thành thật hơn bất cứ ai trước những thú vui trần tục, nhưng họ vẫn thích anh của Seoul hơn.
Thoạt nhìn thì có vẻ mâu thuẫn, nhưng đứng ở lập trường một người mới chỉ trải qua vài tháng cùng họ, tôi dám nói rằng sự xung đột ấy không hề gây cảm giác khó chịu.
Hai người họ rõ ràng rất trần tục, nhưng ở một khía cạnh nào đó, họ cũng là những người thách thức sự trần tục ấy một cách dữ dội nhất. Nghe như mâu thuẫn, nhưng không thể phủ nhận đó chính là bản sắc của Baek Yuni và Kwon Juhan.
“Woa, ở Hàn Quốc bây giờ có vẻ đang mưa to lắm. Nghe bảo lượng mưa hôm nay ở Seoul hơn 60mm đấy?”
Trong lúc chờ chuyển bức tranh tiếp theo, anh Juhan tranh thủ xem điện thoại và nói với giọng cao vút. Một tin tức khó mà tưởng tượng nổi với thời tiết Hong Kong trong veo hiện tại.
“Này, có thời gian xem điện thoại thì lại đây bóc giùm cái đi.”
“Không phải tôi trốn việc đâu, mà đang tra xem liệu Trưởng phòng có lên máy bay an toàn không đấy chứ?”
“Lại còn già mồm.”
Hai người nhau tháo lớp bọc của bức tranh khổ lớn thứ ba mươi sáu có tổng chiều dài rộng hơn 7 mét, rồi anh Juhan cười hề hề, huých nhẹ vào vai chị Yuni.
“Sau khi mình về Hàn Quốc thì vẫn còn mùa mưa, nhưng tránh được vài ngày cũng tốt chán, đúng không? Ở đây đi đâu điều hòa cũng mát lạnh.”
Chẳng mấy chốc, hai người đã quay trở về thực tại từ những câu chuyện bất động sản ở các thành phố trên thế giới, bàn tán về niềm vui trốn được cái mùa mưa ẩm ướt vài ngày nhờ chuyến công tác này. Một cảm giác cân bằng đáng kinh ngạc.
Vẫn còn khoảng bốn tiếng nữa mới đến sự kiện VIP Preview.
***
(Theo cách nói của các anh chị) Vì không thể đổ tiền vào nhiều như những “Phòng tranh nhà giàu”, nên gian hàng của chúng tôi không quá rộng so với số lượng tác phẩm.
Trừ Giám đốc và Trưởng phòng thường xuyên phải vắng mặt, thì việc trông coi gian hàng chủ yếu dựa vào anh chị, nên gian hàng quá rộng cũng là điều quá sức.
Bù lại, vị trí của chúng tôi khá đẹp. Nó nằm không quá xa khu vực trưng bày tác phẩm điêu khắc cỡ lớn mang tính thử nghiệm ở trung tâm, khoảng cách với gian hàng đối diện cũng rất thoáng đãng.
Dọc theo hành lang ấy, Giám đốc và Trưởng phòng đang sóng bước bên nhau. Đó là một cặp đôi mê hoặc đến mức dù biết nhìn theo sẽ trông như kẻ ngốc, nhưng ánh mắt người ta vẫn cứ vô thức chuyển động theo hướng di chuyển của họ.
Tôi chợt nhớ đến cách nói quá lên của anh Juhan khi từng bảo rằng nhìn thấy tác giả Shushu ngoài đời “suýt thì quỳ rạp xuống”. Dù không đến mức chấn động như vậy, nhưng chắc chắn đó không phải là kiểu vẻ đẹp thường thấy hàng ngày. Tuy không đến mức khiến người ta phải quỳ lạy, nhưng có một lực hấp dẫn vô hình khiến không thể rời mắt.
Vì là buổi VIP Preview nên trong hội trường chật kín những con người tuyệt vời diện trang phục dự tiệc đúng nghĩa, thứ vốn xa lạ với tôi. Dù tôi, anh Juhan và chị Yuni cũng đã chuẩn bị những bộ đồ tông đen gọn gàng và chải chuốt tóc tai khác hẳn ngày thường, nhưng vẫn không thể so sánh được với sự hiện diện của hai người họ.
Những Alpha thuộc tầng lớp thượng lưu mà thời còn sống ở làng chài nhỏ bé tôi chưa từng có cơ hội tiếp xúc chính là họ.
“Trưởng phòng, chị ngầu quá đi mất! Lâu lắm rồi mới thấy chị bung tỏa khí chất Alpha xịn xò thế này!”
Có vẻ không chỉ mình tôi nghĩ vậy, anh Juhan chạy ra tận trước gian hàng, ôm chầm lấy Trưởng phòng và làm ầm ĩ cả lên.
“Thế bình thường chị làm sao hả? Hử?”
Trưởng phòng vừa cười vừa túm gáy anh lắc lắc. Khác với vẻ thoải mái thường ngày, hôm nay chị mặc bộ suit hai mảnh màu đen với những đường cắt sắc sảo như lưỡi dao, nhưng giọng điệu và hành động thì vẫn y hệt Trưởng phòng mọi khi.
“Bình thường chị mặc áo phông quần jeans cũng phong cách rồi, nhưng vẻ đẹp khi lên đồ nó lại ở cái tầm khác chứ.”
“Thì cũng đúng. Em cũng thế, ngày thường toàn mặc áo phông với quần jeans rách, thỉnh thoảng đóng bộ suit vào nhìn cũng bảnh ra phết.”
Trưởng phòng khoác vai anh Juhan bằng cánh tay vừa túm cổ anh, mắt mở to nhìn lướt qua phần trưng bày đã hoàn thiện phía sau chúng tôi.
“Woa… Nhìn năng lực của mấy đứa nhà mình xem này. Thật sự không ngờ là xong trong ba tiếng đấy. Hội chợ lần sau tăng số lượng tác phẩm lên được rồi nhỉ?”
“Ha… Em yêu Phantom lắm, nhưng em xin nộp đơn từ chức tại đây ạ.”
Câu đùa nghiêm túc của anh Juhan khiến cả nhóm bật cười.
Vì lịch trình riêng nên cả năm người đều chưa ăn tối. Chúng tôi bắt đầu lót dạ bằng những món ăn được lấy về từ các bàn tiệc buffet bố trí khắp nơi trong hội trường.
Nói là đơn giản, nhưng với một sự kiện mà vé vào cửa lên tới 4000 đô la Hong Kong thì các loại đồ ăn rất đa dạng và chất lượng cũng tuyệt hảo. Những món ăn đẹp đến mức tôi thấy tiếc khi phải ăn chúng.
“Lần đầu tham gia hội chợ nên thấy quay cuồng lắm phải không?”
Bữa ăn hôm nay của tôi chỉ vỏn vẹn chút đồ ăn trên máy bay, chắc chắn bụng đang đói, nhưng vì hưng phấn và căng thẳng nên tôi chẳng cảm thấy gì. Tôi chỉ đang dùng đũa mân mê một chiếc dimsum có hình thù xinh xắn thì anh bước lại gần và bắt chuyện.
Anh từng kêu ca rằng mải cười xã giao đến mức không kịp ăn uống gì, đói sắp chết, thế mà giờ anh cũng chẳng động đũa mấy. Anh chỉ nhón vài hạt trong đĩa hạt khô anh Juhan mang về và uống champagne.
“Cũng hơi chóng mặt thật ạ… nhưng mà vui lắm.”
Anh khoác lên mình bộ suit màu navy với chất liệu không cứng nhắc mà rủ xuống mềm mại theo đường nét cơ thể, trông rất quen thuộc với những nơi chốn thế này, và cũng rất hợp với nó. Dù để lộ những đường nét cơ thể săn chắc và tỷ lệ hoàn hảo một cách táo bạo, bộ suit của anh vẫn toát lên vẻ phẩm giá và thanh lịch.
Khách tham quan đủ mọi chủng tộc khi lướt qua các gian hàng đều nhất định phải dừng mắt lại nơi anh một lần, và điều đó vô tình trở thành yếu tố kéo họ về phía gian hàng của chúng tôi.
“Từ ngày mai sự kiện chính thức bắt đầu sẽ còn quay cuồng hơn nữa đấy, khách tham quan sẽ đông gấp nhiều lần bây giờ. Cậu có muốn đi xem trước các tác phẩm một chút không?”
Với sự tham gia của khoảng 200 phòng tranh từ 26 quốc gia, diện tích bên trong hội trường cực kỳ lớn. Không gian rộng lớn ấy được chia nhỏ thành hàng trăm gian hàng, tạo thành một mê cung phức tạp. Dù đã cầm tờ giới thiệu có in sơ đồ bố trí, nhưng thú thật là tôi không đủ can đảm để đi. Không hẳn chỉ vì cấu trúc phức tạp, mà trước môi trường hoàn toàn mới mẻ với đất nước xa lạ, thành phố lạ lẫm, rào cản ngôn ngữ… tôi có chút rụt rè.
“Nếu là vì lạ lẫm thì tôi có thể đi cùng cậu.”
Anh như nhận ra sự do dự của tôi nên hơi nhếch môi cười. Thỉnh thoảng anh lại cười giống như nhân vật phản diện trong phim hoạt hình, và lúc này chính là như thế. Cái lúc anh hỏi: “Em không muốn tôi đi à? Không đi, mà chui vào trong chăn ngủ cùng nhau thì em thích hơn à?” — khi chúng tôi ngủ cùng nhau, anh cũng cười như vậy.
Tôi không từ chối mà gật đầu. Đôi mắt đang dán chặt vào tôi trong lúc uống rượu của anh khựng lại một chút, rồi ngay lập tức đuôi mắt cong lên cười. Lần này là nụ cười như thể đang hối hận nhẹ nhàng về trò đùa dai vừa rồi của mình.
Anh bảo cứ đi dạo xem qua một lượt, nếu có tác phẩm nào ưng ý thì cứ dành bao nhiêu thời gian tùy thích. Anh vừa nói vừa bước đi song song với tôi.
“Cậu có ưng ý căn phòng không?”
Khi đi ngang qua gian hàng của một phòng tranh đến từ Bắc Kinh trưng bày chủ yếu các tác phẩm hội họa mang phong cách Á Đông, anh bỗng buông một câu hỏi bâng quơ.
“Em mới được đến nơi như thế lần đầu… Phòng đẹp quá làm em cũng giật mình, view cũng đẹp nữa. Nếu không nhờ lòng tốt của Giám đốc thì chắc em không bao giờ có được trải nghiệm này…. Cảm ơn anh về tất cả.”
“Hừm, tôi đâu có làm thế vì lòng tốt.”
Tôi quay sang nhìn khuôn mặt đối phương khi anh lầm bầm như đang nói một mình với giọng điệu trêu chọc. Đôi mắt màu xanh nhạt của anh đang lấp lánh.
“Tôi đầy ‘tà tâm’ đấy chứ.”
“…….”
“Để khiến Seo Yihyun cầm cọ vẽ lại mà.”
Trước từ “tà tâm” ấy, tôi không biết mình đã mong đợi điều gì. Sợ bị người lão luyện như anh nhìn thấu nỗi thất vọng, tôi vội vàng cụp mắt xuống. Nhưng ngay cả khi anh không nằm trong tầm mắt tôi, thì cảm giác chỉ cần tôi lọt vào tầm mắt anh, mọi thứ muốn giấu giếm dường như đều bị phơi bày hết thảy.
Dù đó chỉ là ảo giác phòng ngự của một kẻ nhỏ hơn anh nhiều tuổi, nhưng cái cảm giác luôn bị yếu thế trước anh cứ khiến tôi bận lòng.
Anh cuộn tròn tờ giới thiệu có in sơ đồ, đập đập nhẹ vào lòng bàn tay kia rồi đổi hướng, gõ nhẹ lên vai tôi.
“Có vẻ đây là điều kiện tốt nhất cho một Seo Yihyun đang phải sống ẩn dật rồi. Dù không biết cậu đang bị ai đuổi bắt và vì sao, nhưng nếu trở thành họa sĩ độc quyền của Phantom, tôi sẽ dốc toàn lực bảo vệ cậu. Mấy vụ đó tôi giỏi lắm.”
Tôi cười gượng gạo trước giọng điệu như một đứa trẻ đang khoe khoang mình biết đọc biết viết bảng chữ cái của anh. Dù anh cố tình dùng giọng điệu nhẹ nhàng để giảm bớt sức nặng của lời nói, nhưng có lẽ lời anh nói là thật. Nhìn vào cách thức điều hành Phantom hay tài năng xoay sở của anh, anh tuyệt đối không phải người chịu buông tay để người khác cướp mất thứ của mình.
Nhưng chuyện tôi bị truy đuổi không đơn giản chỉ dừng lại ở cá nhân tôi, và dù anh có bảo vệ tôi thì đó cũng là… vì tôi là một họa sĩ trực thuộc có giá trị đầu tư. Hoặc dù có nói hoa mỹ đến đâu, đó cũng chỉ là biện pháp kinh doanh của một người quản lý đối với một họa sĩ có tài năng (vì có vẻ anh nghĩ tôi như vậy).