Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Let's Meet Alive Novel (Hoàn Thành) - Chương 87

  1. Home
  2. Let's Meet Alive Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 87
Trước
Tiếp

Chiếc xe đã vào khu công trường.

Dù chỉ mới đến một lần, nhưng khung cảnh lạnh lẽo vẫn mang đến cảm giác quen mắt kỳ lạ. Xe lướt nhanh qua những tòa chung cư đen sì. Shinhoo tháo dây an toàn, cầm chặt súng, căng thẳng quan sát xung quanh. Không ai biết được sẽ có thứ gì, từ đâu, đột ngột xuất hiện.

May mắn thay, cả Taebaek lẫn Shinhoo đều tìm thấy chiếc xe mà không gặp bất cứ cản trở nào. Hai người xuống khỏi Sedan, bước nhanh về phía đó.

Chiếc xe vẫn nằm nguyên chỗ Shinhoo từng đỗ, sạch sẽ, chẳng dính một hạt bụi, hoàn toàn nguyên vẹn.

Taebaek khẽ run rẩy, ánh mắt rưng rưng, đưa tay vuốt nhẹ nắp ca-pô. Chiếc xe đã không hề cô độc, không hề sợ hãi, vững vàng chờ họ quay lại, thật đáng khen biết bao. Hắn kiểm tra bánh xe, rồi leo lên ghế lái, bật máy nhấn thử. Thứ gì cũng sáng đèn, như thể chiếc xe đang hân hoan chào đón sự trở về của chủ nhân.

Trong khi đó, Shinhoo ngồi ghế sau kiểm tra đồ đạc. Súng, đạn, bản đồ, nước, bột protein, đồ ăn vặt của Taebaek, bộ sơ cứu lấy từ nhà trẻ… tất cả đều còn nguyên, chỉ có cơm nắm dở đã hỏng, buộc phải bỏ đi. Nhưng như vậy cũng đã quá đủ.

Đôi vai Shinhoo vốn căng cứng giờ mới dần thả lỏng. Cảm giác giống như kẻ lang bạt lâu ngày cuối cùng được trở về nhà.

Cả hai người, mỗi người một cách, chia sẻ niềm vui hội ngộ cùng chiếc xe. Thực ra, nếu tính bằng thời gian, họ không hề xa cách lâu nhưng vì quá nhiều chuyện xảy ra trong quãng ngắn ngủi đó, nên giờ đây niềm vui trông thấy nhau lại chẳng khác nào sau cả năm trời.

Dĩ nhiên, đó chỉ là tình cảm dành cho một vật vô tri, nên cũng chẳng kéo dài quá lâu.

“Nhưng mà… đến đây rồi mới nghĩ, liệu có cần thiết phải mạo hiểm đi lấy xe không. Chúng ta cũng đã có súng, có xe rồi.”

Taebaek vừa vuốt khẩu súng lấy từ nhà thờ vừa lẩm bẩm. Khẩu súng cũ, chạm tay thôi đã ám mùi kim loại, thông số cũng thua xa thứ trong xe. Dù vậy, nó vẫn là súng. Nghĩ lại, quả thực chuyến đi này có phần thừa thãi.

“Vì Taebaek ghét K2 mà.”

Shinhoo hờ hững trả lời, vừa gài dây đeo súng. Khuôn mặt Taebaek lập tức méo xệch.

“…Chỉ vì em ghét K2 ư? Mà em chỉ ghét vì nó xấu thôi mà?”

“Ừ thì… ngoài ra còn vì ở đây có kẹo chanh, socola em thích, với cả bột protein anh thích nữa…”

Anh nhún vai, vừa nói vừa cắm cúi nạp đạn vào băng rỗng, kiểm tra từng khẩu súng.

Taebaek lặng lẽ nhìn nghiêng gương mặt Shinhoo. …Thật sao? Hay là đùa? Nếu là đùa thì cũng phải ra dáng một câu đùa chứ. Hắn khẽ lắc đầu, rồi ánh mắt vô tình va phải chiếc sedan của mục sư Seong đang đậu gần đó.

Hắn lục trong cốp xe, lôi ra một chiếc ống dẫn, thứ họ từng dùng để hút xăng.

“Có nên rút xăng từ xe mục sư không?”

Nghe vậy, Shinhoo đang mải nạp đạn liền giật mình, cả người khẽ run. Anh gượng cười nhìn sang Taebaek.

“Ờ… cái đó thì… thật ra là, Taebaek à…”

“Vâng?”

“Chiếc xe đó… có người sẽ cần.”

“…Hả?”

Đôi lông mày Taebaek cong lên đầy ngờ ngạc.

Shinhoo tiến đến trước một container, đập mạnh cánh cửa. Bên trong đang sáng đèn bỗng phụt tối om, tiếng loạt xoạt, vội vã, lục cục vang lên. Người trong đó đang cố giả vờ như không có ai, nhưng rõ ràng chẳng khéo chút nào.

Anh lại gõ cửa.

“Park Youngmin.”

“……”

“Anh cậu bảo tôi tới.”

“……”

Một lúc tĩnh lặng trôi qua. Shinhoo kiên nhẫn đứng chờ. Còn Taebaek, đứng phía sau, cau mặt đá mạnh mũi giày xuống nền, hiển nhiên khó chịu với tình huống này.

Cánh cửa không dễ mở. Nếu mục tiêu là khống chế hay tiêu diệt, nã súng phá khóa rồi xông vào sẽ nhanh gọn, nhưng lúc này, mục đích là thuyết phục, chiêu dụ, nên không thể làm vậy.

“Tôi có quà. Nếu không ra, tôi đi đây.”

Giọng Shinhoo phẳng lặng, không gợn lên xuống. Anh còn khẽ xoay người, như định bỏ đi thật.

Ngay tức khắc, cửa bật mở. Youngmin hiện ra, khoác một chiếc áo jersey hàng hiệu, phía dưới chỉ độc chiếc quần lót chật ních. Taebaek chau mày, như vừa trông thấy thứ không nên thấy.

“Bọn, bọn mày là gì. Sao lại quay lại?”

Youngmin cầm gậy bóng chày, ánh mắt đầy cảnh giác. Shinhoo khẽ tặc lưỡi, không hỏi làm sao anh còn sống, mà lại hỏi sao quay lại. Có vẻ hắn không biết việc anh và Taebaek từng bị kẹt trong làng dân gian. Có lẽ Youngik không nói vì Youngmin sợ nhà thờ nên hắn không muốn cho biết? Hay đơn giản là không cần thiết phải kể?

Dù lý do là gì thì cũng may mắn. Nếu không biết quan hệ giữa họ và Youngik, việc thuyết phục sẽ dễ dàng hơn.

Shinhoo giơ chìa khóa xe lên, rồi bấm mạnh. Chiếc sedan đỗ trước container liền kêu “bíp bíp”, đèn pha lóe sáng.

Youngmin giật thót, ngoái nhìn. Chiếc Sedan bóng bẩy, rắn chắc như đang hiên ngang khoe giá trị, đôi mắt hắn lập tức sáng lên.

Shinhoo chìa khóa ra trước mặt Youngmin.

“Anh cậu bảo đưa cho cậu.”

“……Aanh? Anh Youngik ư?”

Mắt Youngmin tròn xoe, dẫu kinh ngạc không giấu nổi, hắn vẫn từ từ chìa tay ra. Shinhoo đặt chìa khóa vào lòng bàn tay ấy.

“Đúng vậy. Anh cậu bảo cậu đến Mokpo. Mục sư đi trước rồi.”

“……”

Nụ cười vừa nhen nhóm trên mặt Youngmin chợt méo xệch. Hắn lấn tới một bước, giọng đầy chất vấn.

“Anh tôi… bỏ tôi lại một mình? Bỏ mặc tôi ở đây… rồi tự đi?”

Ánh mắt Youngmin ẩm ướt, giống hệt con chó bị chủ bỏ rơi, đôi môi dưới run rẩy. Shinhoo cũng chau mày, như đồng cảm. Anh cất giọng nhỏ, thay Youngik biện hộ.

“Bất đắc dĩ thôi. Ông mục sư giục dữ quá.”

“…Cha ư?”

“Phải. Thế nên anh cậu mới nhờ tôi đưa lại chìa khóa này cho cậu.”

Đôi mắt Youngmin rung lên, hắn cúi xuống nhìn chằm chằm chiếc chìa trong tay. Shinhoo khẽ vỗ vỗ cánh tay hắn.

“Anh cậu lo cho cậu lắm. Nhưng cũng tin đứa em thông minh này có thể tự đi đến nơi an toàn.”

“……”

“Đi ngay đi. Biết đâu kịp đuổi.”

Được giục giã, Youngmin gật lia lịa, vẫn nguyên bộ đồ lót cùng áo jersey, hắn chạy ào ra xe. Vừa kiểm tra vừa buột miệng “oaa”, “tuyệt”, “đỉnh thật”… Rồi ngồi ghế lái, xoay vô-lăng như đứa trẻ vừa có đồ chơi mới.

“…Liệu hắn có biết lái không?”

Taebaek thì thầm. Shinhoo thở dài khe khẽ.

“Ờ… cái đó thì… anh chưa nghĩ tới. Nhưng chắc biết chứ?”

Đúng lúc ấy, Youngmin kéo ghế lái vốn được chỉnh theo tầm vóc Taebaek, dịch lên trước cho vừa thân mình. Cả Shinhoo lẫn Taebaek cùng thở phào.

Youngmin đảo mắt ra hàng ghế sau. Ở đó, Shinhoo đã để K2 cùng vài băng đạn, hắn vội chụp lấy súng. Shinhoo lập tức đứng chắn trước Taebaek, tay siết lấy khẩu súng trong bao, đề phòng hắn chĩa về phía họ.

May thay, Youngmin chỉ ngắm nghía rồi cười khoái chí, sau đó đeo chéo súng qua vai như túi xách.

Hắn tiếp tục chạy về container, lôi ra đống châu báu tích góp: thỏi vàng, xấp tiền, đồng hồ, dây chuyền, đồ hiệu chất từng chuyến như dọn nhà.

Đang hí hửng, hắn bất chợt chìa cho Shinhoo và Taebaek một sợi dây chuyền vàng thô kệch.

“…Muốn không?”

Shinhoo mỉm cười nhạt, khẽ lắc đầu.

“Không. Chúng tôi không cần.”

Anh không thể nhận món quà như vậy. 

Youngmin nhìn họ với vẻ khó hiểu, sao lại từ chối thứ tốt như vậy? Rồi tự đeo sợi dây chuyền vàng to tướng vào cổ mình.

Chẳng mấy chốc, hắn đã chất hết hành lý lên xe. Ngồi vào ghế lái, hắn cười tươi, vẫy tay chào Shinhoo và Taebaek. Hai người cũng uể oải giơ tay đáp lại.

Chiếc xe khởi động, lảo đảo, chao đảo, nhưng rốt cuộc cũng tránh được chướng ngại và rời khỏi công trường.

Shinhoo và Taebaek cứ thế dõi theo ánh đèn hậu mờ dần trong bóng tối. Khi xe hoàn toàn khuất dạng, Taebaek mới lẩm bẩm như nói một mình:

“…Không mặc quần mà cũng đi.”

“Thì có sao.”

Shinhoo nhún vai đáp.

Hai người im lặng nhìn vào màn đêm thêm một lúc, rồi quay lại xe. Trong cái công trường mênh mông này, sự hiện diện của Youngmin chẳng khác gì hạt bụi, vậy mà khi hắn đi rồi, bầu không khí bỗng trở nên trống rỗng, hoang lạnh lạ thường.

Taebaek theo thói quen định ngồi vào ghế lái. Nhưng Shinhoo kéo tay hắn, dắt đến ghế phụ. Taebaek không hỏi lý do, chỉ ngoan ngoãn để anh dẫn đi.

Shinhoo bật đèn trong xe, ngồi chếch trên ghế phụ, hai chân thò ra ngoài, đặt Taebaek đứng giữa hai chân mình. Rồi anh mở hộp cứu thương mang từ nhà trẻ về.

“Bôi thuốc đã rồi đi.”

“Thuốc? Ở đâu cơ? Anh bị thương à?”

Lông mày Taebaek cau lại, hai tay ôm lấy mặt Shinhoo, dò xét từng đường nét.

“Không. Là vết thương của em.”

Shinhoo khẽ hất đầu, gạt tay cậu ra, lôi ra chai thuốc sát trùng, tuýp thuốc mỡ, còn không quên mấy miếng băng dán hình mèo con.

“À, vết thương của em?”

Taebaek như quả bóng xì hơi, vai rũ xuống, vẻ mặt lười nhác. Hắn lại xé một viên Mychew, cho vào miệng nhai uể oải.

Shinhoo nghiêm túc quan sát những vết xước. Một ở trên lông mày, một ở dưới cằm. Cả hai đều đã khô máu, đóng vảy. Anh thành thục khử trùng, rồi dùng tăm bông bôi thuốc mỡ nhẹ nhàng. May thay, chẳng nhiễm trùng, cũng không sâu, chắc sẽ không để lại sẹo.

“Anh thì sao? Anh không bôi thuốc à?”

Taebaek đã gặm sạch kẹo, chậm rãi hỏi. Mỗi khi môi cậu mấp máy, hương dâu ngọt lịm lại phảng phất lan ra.

“Vết thương của anh thì bôi thuốc cũng vô ích. Hầu hết là trên cơ thể, không dễ xử lý, còn vết thương của em là trên mặt, nên cần chữa sớm thì hơn.”

Giọng Shinhoo bình thản đến tĩnh lặng, khiến Taebaek phải bật cười khan. Nói mình bị thương nặng mà lại thản nhiên, nhẹ tênh như không. Đúng là lạ lùng hết mức.

Nhưng không thể để vậy được. Khi tới resort, nhất định phải lột sạch anh ra để kiểm tra từng vết thương. Nếu thuốc mỡ không đủ, thì sẽ dồn hết cả lòng thành của mình mà liếm cho lành. Taebaek âm thầm hạ quyết tâm.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 87"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

tuyết chồng tuyết novel

Tuyết Chồng Tuyết Novel

15 Tháng 5, 2026
18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

14 Tháng 5, 2026
Thông báo Chương 104
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)
6 Tháng 5, 2026
Cheonghwajin
Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)
18 Tháng 4, 2026
Alpha-Trauma
Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)
13 Tháng 12, 2024
Passion Special ngoai truyen kinh thanh
Passion Special: Ngoại truyện Kinh Thánh (Hoàn Thành)
3 Tháng 8, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Let’s Meet Alive Novel (Hoàn Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?