Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành) - Chương 10

  1. Home
  2. Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
  3. Chương 10
Trước
Tiếp

“Mưa lớn thật. Cảm giác như cả thế giới sắp chìm nghỉm vậy.”

Cậu tự nói một mình, cuộn gấu quần lên để dễ chạy hơn. Chợt, một giọng trầm thấp vang lên bên cạnh.

“Giống như đang ở dưới đáy biển vậy.”

Jeong Taeui khựng lại, quay sang nhìn. Chàng trai lẩm bẩm, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

“Những ngày như thế này tôi rất thích. Không nghe thấy âm thanh nào cả.”

“Âm thanh…?”

“Ừm… giống như bị màn mưa chắn lại vậy, không nghe thấy gì cả, nên dễ thở hơn.”

Jeong Taeui nhìn chàng trai với vẻ kỳ lạ. Nhưng cậu ta không có vẻ gì là đang nói chuyện với cậu, mà chỉ đang độc thoại với chính mình, ánh mắt vẫn dán chặt ra bên ngoài.

Jeong Taeui nhíu mày, vò đầu một cách bực bội.

“Chẳng hiểu anh đang nói gì, nhưng mấy thứ không muốn nghe thì cứ lơ đi là được mà. Có gì hay ho đâu mà cứ phải bận tâm đến chúng?”

Đó chính là cách nhanh nhất để sống một cuộc đời rắc rối.

Cậu vừa nói vừa cúi xuống buộc lại dây giày. Sau khi hoàn tất công tác chuẩn bị cho màn chạy nước rút giữa trời mưa, cậu bước đến cửa.

Nhưng đúng lúc đó—

“Cậu có cần tôi giúp không?”

Giọng nói lạnh lùng cất lên, kéo cậu lại. Giúp ư, định làm cho mưa tạnh sao?

Trong khoảnh khắc suy nghĩ ngớ ngẩn ấy, Jeong Taeui quay lại và chạm mắt với chàng thanh niên vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, đang nhìn mình chằm chằm.

“Người làm cuộc đời cậu khổ sở, nếu biến mất thì tốt chứ?”

Chàng thanh niên vẫn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, giọng nói bực bội như một đứa trẻ đang hờn dỗi. Jeong Taeui lặng đi trong chốc lát.

“Không… À, thì tất nhiên nếu biến mất thì cũng sẽ… tốt thôi… không, cũng không hẳn.”

Jeong Taeui gãi đầu, lắp bắp đáp.

Vừa nói, vừa suy nghĩ. Nếu người làm cuộc đời mình khổ sở biến mất thì liệu có tốt không? Nếu phải nói đến người đứng đầu danh sách những kẻ khiến cuộc đời mình khổ sở, thì chắc chắn phải là hắn. Ilay Riegrow. Nếu có thể xóa hắn khỏi cuộc đời mình. …Nếu hắn biến mất?

Không có vẻ gì sẽ cảm thấy sảng khoái. Có thể sẽ nhẹ nhõm phần nào, nhưng chắc chắn không phải là một cảm giác thoải mái hay thư thái. Ngược lại, có lẽ sẽ…

“…Không. Dù sao thì có còn hơn không. Dù gì cũng là do tôi lựa chọn mà.”

Jeong Taeui lắc đầu rồi đột nhiên sực nhớ ra. Chàng trai kia vừa nói rằng sẽ giúp mình khiến người đó biến mất sao?

Chỉ cần suy nghĩ một chút thôi, sống lưng đã lạnh toát. Jeong Taeui nhẩm lại lời đó trong đầu, rồi nhìn chàng thanh niên trước mặt.

Nghe câu trả lời của cậu, chàng thanh niên khẽ hỏi “Vậy à?”, rồi nhún vai. Dường như cảm thấy thất vọng vì đã có ý tốt giúp đỡ nhưng lại nhận được một câu trả lời chẳng ra sao, khóe miệng hơi bĩu ra.

“Tên cậu là gì?”

Vừa quay đi, Jeong Taeui lại bị giọng nói ấy giữ lại.

“…Taeui. Jeong Taeui.”

Dù đã cố tình nói chậm rãi, rõ ràng để đối phương dễ nghe, nhưng chàng thanh niên vẫn không có bất kỳ phản ứng nào. Nghĩ rằng có thể không nghe rõ, Jeong Taeui định nói lại, nhưng rồi nhận ra chẳng có lý do gì để làm vậy nên thôi.

Nhưng có vẻ như cậu ta vẫn nghe thấy.

“…Tên xui xẻo thật.”

Giọng nói lạnh lùng, trầm thấp của chàng thanh niên vang lên.

Jeong Taeui cắn môi, khẽ nhíu mày. Trước giờ đã từng nghe người ta nói tên mình lạ, hay khó nhớ, nhưng đây là lần đầu tiên có người bảo nó xui xẻo.

Jeong Taeui nhăn mặt, quay lại nhìn chàng thanh niên. Hôm nay thật sự gặp phải một kẻ kỳ lạ. Nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy người, nét mặt cậu lại giãn ra. Chàng thanh niên đang cười. Không, chính xác hơn thì đôi mắt cong lên một cách khó hiểu, đến mức không thể phân biệt được là đang cười hay nhăn mặt.

Dù vậy, vẫn đẹp vô cùng.

Đúng là mỹ nhân có làm gì thì cũng vẫn là mỹ nhân. Jeong Taeui nghĩ thầm rồi mở cửa bước ra ngoài. Lần này, không còn ai gọi cậu lại nữa.

Mưa vẫn trút xuống như trút nước.

Chạy vội vào cơn mưa, hướng về nhà, Jeong Taeui nhanh chóng bị ướt sũng. Nước mưa chảy ròng ròng xuống tóc, cậu đưa tay vuốt lên mái tóc ướt sũng vài lần, rồi đột nhiên nảy ra một nghĩ.

Ngoài tiếng mưa rơi như điếc tai, chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh nào khác, nơi này giống như lời chàng thanh niên nói, tựa như đáy biển sâu.

***

Ngay từ khi chưa bước vào cửa nhà, Jeong Taeui đã cảm thấy có gì đó không ổn.

Chiếc xe của Kyle vốn đã rời khỏi nhà cùng cậu vào sáng nay để đi làm, lại đang đỗ trong gara.

Dưới cơn mưa như trút, James đứng đó ngước nhìn trời, miệng phì phèo điếu thuốc. Thấy Jeong Taeui, anh ta giơ tay chào như thể chẳng có gì xảy ra, khuôn mặt tươi cười một cách kỳ lạ. Jeong Taeui hơi nghi ngờ nhưng chỉ khẽ gật đầu rồi bước vào nhà.

“…?”

Không hiểu sao, bầu không khí trong nhà rất khác lạ.

Rita lúc nào cũng nghiêm khắc, thấy cậu ướt sũng bước vào mà không nói lấy một lời, chỉ lơ đãng bảo: “Đi tắm trước đi.”

Dù cảm thấy kỳ lạ, nhưng Jeong Taeui vẫn nhanh chóng gọi đến phòng cấp cứu gần nhất, sau đó tắm rửa qua loa và thay quần áo.

Thế nhưng ngay cả khi bước ra với mái tóc ướt rũ, bầu không khí trong nhà vẫn quái lạ. Nhìn sắc mặt khó đoán của Rita, cậu ngẩng đầu lên. Từ thư phòng trên tầng hai có tiếng động vọng xuống.

“Kyle về rồi à? Mới đi chưa đầy ba tiếng mà. Lại quên gì sao?”

Dù vậy thì thời gian cũng vừa khớp, có lẽ anh ta về ăn trưa rồi đi tiếp, Jeong Taeui nghĩ vậy rồi hỏi Rita. Nhưng Rita chỉ lơ đãng gật đầu.

Càng lúc càng kỳ lạ.

Jeong Taeui vừa lau tóc vừa bước lên tầng hai.

“Kyle, sao giờ này lại về nhà?”

Nhưng dù cậu chào một cách vui vẻ, vẫn không nhận được câu trả lời nào.

Thấy cửa thư phòng đang mở, có vẻ như anh đang ở trong đó, nhưng điều này vẫn khiến Jeong Taeui cảm thấy kỳ lạ. Cậu bước lên cầu thang, liếc nhìn vào trong. Cậu tự hỏi liệu cửa chỉ vô tình bị để mở, còn người thì không có ở đó hay không.

Nhưng Kyle vẫn ở đó.

Anh ta đứng lặng lẽ ngay giữa thư phòng.

“Sao vậy?”

Nhìn Kyle đứng yên như tượng đá, không nhúc nhích lấy một chút, Jeong Taeui gãi má rồi lên tiếng hỏi. Cậu chợt nghĩ liệu có phải anh ta đang chìm sâu trong suy nghĩ đến mức mình không nên quấy rầy hay không.

Nhưng dù có chìm sâu đến đâu, nếu ai đó bắt chuyện thì Kyle vẫn sẽ phản ứng ngay. Thế mà lần này anh ta vẫn giữ im lặng. Không chỉ vậy, đến cả một ngón tay cũng không động đậy, cứ như bị đóng băng tại chỗ.

“……Kyle?”

Jeong Taeui tiến lại gần từ phía sau và gọi tên anh. Ở khoảng cách này thì không thể nào anh ta lại không nghe thấy.

Ngay cả khi bàn tay của cậu chạm vào vai Kyle, anh ta vẫn không hề có một phản ứng nào.

Chỉ đến lúc đó, Jeong Taeui mới nhận ra ánh mắt mở to sững sờ của Kyle và nhìn theo hướng anh ta đang chăm chú dõi theo.

Kyle đang trừng trừng nhìn vào hàng thứ ba từ trên xuống trên kệ sách, ngay cạnh ghế. Vị trí dễ lấy nhất, vị trí đặt những quyển sách mà anh ta thường xuyên lấy xuống, hay vuốt ve bằng bàn tay mình. Trong vô số những quyển sách quý hiếm ở thư phòng này, đó là nơi đặt những quyển sách mà Kyle đã cực kỳ khó khăn mới có được, những quyển sách anh ta có thể khẳng định rằng còn quý hơn cả mạng sống.

Vậy mà ngay giữa chỗ đó lại có một khoảng trống. Một khoảng trống đủ để chứa ít nhất mười mấy quyển sách.

Khoan đã, chỗ đó vốn trống như vậy sao?

Jeong Taeui bối rối trong giây lát.

Ngoại trừ những lần Kyle sắp xếp và lau chùi sách, không bao giờ có khoảng trống nào lớn như thế xuất hiện trên kệ. Nếu chỉ là một hai quyển bị lấy ra để đọc thì còn hiểu được.

“Hửm… sao chỗ này lại…”

Jeong Taeui nghiêng đầu, vươn tay về phía đó.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy.

Kyle từ nãy đến giờ vẫn đứng yên như tượng đá, thậm chí không chớp mắt lấy một lần, đột nhiên run lên. Cả người anh ta bắt đầu run rẩy, từ đầu ngón tay rồi lan dần đến cánh tay, chân, và toàn bộ cơ thể. Đến cả sắc mặt cũng dần tái nhợt đi.

“….. …Chri……”

“Hả? …Kyle? Anh ổn chứ?”

Nhìn Kyle run rẩy như thể bị hạ thân nhiệt, gương mặt trắng bệch như một hồn ma, Jeong Taeui hoảng hốt tiến lại gần.

Nhưng Kyle vẫn không rời mắt khỏi kệ sách. Biểu hiện như thể phải gắng gượng lắm mới có thể thốt ra từng chữ, lưỡi anh ta cứng đờ khi cố thì thầm:

“Chris…, Chri…, Christina…, c, c…!!”

Và ngay giây tiếp theo, Kyle vẫn mở to mắt như thể đã bất tỉnh từ lâu thật sự ngã gục ra sau.

Chỉ còn lại giọng nói hoảng loạn của Jeong Taeui vang lên giữa căn phòng.

Người khách không mời mà đến đã xuất hiện chỉ khoảng một tiếng sau khi Jeong Taeui và Kyle rời khỏi nhà.

Dù không hề muốn, Rita vẫn buộc phải dẫn vị khách ấy vào phòng khách và ngay lập tức báo cho Kyle. Ngay khi nhận được tin, Kyle đã bỏ hết mọi việc, vội vã lao về nhà như một cơn bão.

Nhưng đã quá muộn.

Khi Kyle lao vào nhà, suýt nữa đập cửa xông vào, vị khách ấy đã biến mất không một dấu vết, thậm chí ngay cả Rita cũng không kịp nhận ra. Cùng với vài quyển sách mà Kyle trân quý như sinh mạng.

“Nghe như… chẳng phải khách, mà là trộm ấy chứ.”

Jeong Taeui ngồi cạnh Peter dưới mái hiên kho thóc, vừa nhấm nháp bánh quy vừa nghe anh ta giải thích sơ qua về tình hình, không khỏi buột miệng.

Bây giờ nghĩ lại, khi chú đến thăm cách đây không lâu, hình như cũng có một cuộc trò chuyện tương tự.

“Christina… đúng không nhỉ?”

Cậu vừa khẽ nói cái tên đó ra vừa nhai bánh quy. Ngay lập tức, hình ảnh gương mặt tái mét của Kyle khi nghe cái tên ấy hiện lên trong đầu.

Nếu biết trước sẽ thành ra thế này thì đáng lẽ nên cất giấu mấy quyển sách đi. Nhưng nghĩ kỹ lại, là một con người có lý trí, ai lại ngờ rằng có một vị khách đến thăm nhà mà lại chỉ cuỗm hết sách rồi biến mất chứ?

Dù sao thì nhờ chuyện đó mà Kyle hiện tại đang nằm vật vã trong phòng ngủ, mê man sốt cao. Trên trán anh ta còn đặt một túi chườm đá do Rita mang tới, trông chẳng khác gì một bệnh nhân thực thụ.

Jeong Taeui chậc lưỡi.

Cậu không nhớ chính xác, nhưng nếu nói đến những quyển sách bị mất ở khoảng trống đó, chắc chắn đó là những quyển mà Kyle đã vô cùng chật vật mới có được, đến mức từng tuyên bố rằng “giấc mơ cả đời cuối cùng đã thành hiện thực.”

Cậu còn nhớ rõ cảnh Kyle từng đứng nhìn chỗ đặt những quyển sách ấy với nụ cười ngớ ngẩn như thể chỉ cần được nhìn thôi cũng đã đủ thỏa mãn.

“Chắc là mấy quyển của Luhren Steiner, Edmond Thiers… và… Ừ, bảo sao mà không lăn ra ốm.”

Jeong Taeui lầm bầm, đếm ngón tay từng quyển một trong ký ức.

Đúng lúc đó, một giọt nước rơi xuống ngón tay cậu. Cậu ngẩng đầu lên thì thấy mái hiên đang bị dột. Vài giây sau, một giọt khác lại rơi xuống.

“Ủa… Peter, chỗ này lại dột rồi này.”

“Hử? À đúng nhỉ. Haizz, hết vật liệu cũ nên phải dùng loại chống thấm của Mỹ, thế là bị thế này đây. Đúng là hàng nội địa vẫn tốt hơn.”

Peter bĩu môi rồi đứng dậy. Jeong Taeui bật cười, cũng đứng dậy theo.

“Bây giờ sửa luôn à? Dù mưa đã bớt nhiều hơn lúc nãy nhưng vẫn còn nặng hạt đấy, cứ đợi tạnh hẳn rồi sửa cũng được mà.”

“Không, đã làm thì làm cho xong luôn. Thà trời mưa lại hay, ít ra còn biết được có bị dột hay không.”

Nhìn theo bóng lưng Peter đang bước vào kho lấy thang và dụng cụ, Jeong Taeui bật cười khẽ, rồi cúi xuống thu dọn vỏ bánh kẹo cùng lon bia vương vãi bên dưới.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 10"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. Pikapu

    Đúng là Chris á bà, quả gặp mặt Tae ấn tượng vcl =))

    13 Tháng 3, 2026 at 8:40 sáng
    Bình luận
  2. miw

    àa hnhu là cái ng mà bảo tên cục Tae xui là Christopher dkhog

    26 Tháng 1, 2026 at 4:30 chiều
    Bình luận
  3. Bunbogioheo

    T mắc cười cha Kyle quá 🤣. Giống fan girl giữ bo góc của idol ghê kkkk

    11 Tháng 1, 2026 at 6:58 sáng
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

14 Tháng 5, 2026
Thông báo Chương 104
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Alpha-Trauma
Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)
13 Tháng 12, 2024
Let’s Meet Alive Novel
Let’s Meet Alive Novel (Hoàn Thành)
25 Tháng 10, 2025
Dead Seed (Mangjong) Novel
Dead Seed (Mangjong) Novel – Hoàn thành
5 Tháng 10, 2025
projection novel
Projection Novel (Hoàn thành)
12 Tháng 4, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team