Deflower Me If You Can Novel - Chương 132
Thình thịch thình thịch thình thịch thình thịch.
Đột nhiên, trái tim Cassian bắt đầu đập điên cuồng. Trong cả cuộc đời, chỉ có ba lần mạch đập của anh hỗn loạn đến mức này. Đó là khi Bliss tuyên bố sẽ kết hôn với Cassian. Một năm sau, khi Bliss tìm đến phủ công tước để gặp Cassian. Và ngay lúc này.
Cả ba lần đều là vì Bliss cả còn gì.
Khi nhận ra sự thật mới mẻ ấy, khóe môi anh bất giác mềm xuống. Phải rồi, ngoài em ra, còn ai dám khiến trái tim anh xao động đến thế chứ.
Đúng lúc ấy, tiếng bước chân vang lên, Cassian vô thức ngẩng đầu, rồi cứ thế cứng đờ, không thể rời mắt. Bliss đang đứng ở lối vào, nhìn thẳng vào anh. Khoảnh khắc trông thấy gương mặt Bliss, Cassian quên cả hít thở.
Ngoài em ra, không một ai.
Có lẽ vì đã nhận ra tình cảm của mình nên trong mắt anh, cậu bỗng trở nên rạng rỡ lạ thường. Đôi má phớt hồng, làn da trắng mịn, lông mày chẳng hiểu sao hơi cau lại, cho đến đôi môi nhỏ nhắn đầy đặn.
Đáng yêu đến mức anh muốn kéo cậu vào lòng rồi hôn tới tấp. Để kiềm chế xung động ấy, Cassian siết chặt nắm tay, cắn mạnh môi dưới. Nhìn gương mặt anh vì thế mà tự nhiên nhăn nhó, Bliss lập tức trợn tròn hai mắt.
Tên khốn đó bị làm sao vậy?
Vừa trông thấy người ta đã nhăn nhó như thế. Lại định kiếm cớ gây sự gì nữa đây? Cậu thấy anh đổi phòng cho mình, còn mời mình dùng bữa tối, đã tưởng anh cảm thấy có trách nhiệm với lỗi lầm của đám người làm nên định xin lỗi hoặc bồi thường chứ.
Chẳng lẽ gọi mình đến là để mắng…
Phải rồi, chính là thế. Bliss chợt hiểu ra. Hồi nhỏ cũng vậy, mỗi khi Bliss gây chuyện, bị thương hoặc làm nảy sinh vấn đề, Papa trước tiên sẽ kiểm tra xem cậu có bị thương ở đâu không. Sau đó cho cậu ăn uống no nê rồi mới mắng một trận ra trò. Nào là thử nói xem mình đã làm sai chuyện gì, tại sao lại làm như thế, sao không cẩn thận hơn một chút, nào là giơ hai tay đứng úp mặt vào tường, hoặc lập tức về phòng, không cho phép thì không được bước ra ngoài. Đến giờ nghĩ lại, toàn là những chuyện khiến cậu nghiến răng nghiến lợi.
Tên khốn đó chắc chắn cũng định làm giống hệt Papa.
Dù riêng trong chuyện lần này, Bliss hoàn toàn là người bị hại, nhưng nếu anh muốn mắng thì cũng không phải chẳng có cớ. Khi bị Papa mắng, phần lớn thời gian Bliss cũng cảm thấy vô cùng oan ức. Rõ ràng cậu là nạn nhân, vậy mà lại bị mắng rằng “tại sao không cẩn thận”. Xét về điểm ấy, Papa và Cassian dường như cũng khá giống nhau. Bởi lẽ bạo quân vốn luôn viện những lý do vô lý để hành hạ người lương thiện.
Hừ, tưởng như thế là mình sẽ sợ chắc?
“Mau vào đi, Bliss. Anh vẫn đang đợi em.”
Cassian đứng dậy khỏi chỗ, lên tiếng với Bliss. Chẳng biết từ bao giờ, trên gương mặt anh đã ngập tràn nụ cười.
Chắc là trò hòng khiến mình mất cảnh giác. Mình không mắc lừa đâu. Bliss ngẩng cao cằm, dũng cảm sải từng bước về phía chỗ ngồi. Penelope đi trước đã kéo ghế ra, đứng chờ cậu với nụ cười trên môi.
“Cảm ơn bà, Penelope.”
Sau khi lịch sự cảm ơn rồi ngồi xuống, Cassian lúc ấy mới ngồi vào ghế. Chẳng bao lâu sau, một người làm đẩy xe thức ăn tới. Penelope đặt bánh mì lên đĩa của mỗi người rồi cùng người làm lui ra ngoài.
Mùi thơm béo ngậy của bánh mì vừa nướng xộc đến, nước bọt lập tức tiết ra đầy miệng. Bliss thoáng quên mất hiện thực, nhanh tay cầm bánh mì lên, phết bơ rồi đưa về phía miệng, đúng lúc đó Cassian đột ngột lên tiếng.
“Cẩn thận, bị đầy bụng thì phiền lắm.”
Chết rồi.
Ngay khoảnh khắc ấy, Bliss sực nhớ ra. Thiết lập nhân vật của mình.
Mình vẫn luôn giả vờ bị bỏ đói mà.
Quá khứ nhất định sẽ quay lại trả thù. Đó là câu Nathaniel từng nói. Bliss lần đầu tiên thấm thía câu nói ấy, ngậm ngùi đặt miếng bánh xuống. Cassian nhìn cậu rũ vai ỉu xìu, đảo mắt xem xét những chiếc bánh trong giỏ rồi chọn lấy một chiếc. Anh tự tay cắt bỏ phần dai ở rìa bánh, rắc muối vào dầu ô liu rồi nhúng bánh mì vào đó.
“Nào, ăn thử đi.”
Bliss sững sờ không nói nên lời trước những hành động ấy. Tại sao, tại sao anh ta lại làm thế? Chẳng lẽ trong dầu có bỏ độc?
“Không sao đâu, ăn thử đi. Cái này mềm nên sẽ dễ nhai.”
Anh lại đưa miếng bánh về phía mặt Bliss. Cậu chần chừ một lát rồi đành phải đưa tay ra, định nhận lấy miếng bánh rồi chỉ giả vờ ăn, nào ngờ Cassian khẽ đẩy tay cậu sang một bên, trực tiếp đưa bánh đến trước miệng Bliss.
“Nào, ăn đi.”
Bliss liên tục chớp đôi mắt mở to tròn xoe. Gì vậy, cái này là sao? Cái gì thế? Cái gì thế?
Dù đầu óc rối bời, đáp án chỉ có một. Bliss không thể tin nổi, vẫn chậm chạp hé miệng.
Không thể nào…Lại là thật.
Khi miếng bánh mềm mại được đưa vào miệng, Bliss ngây người, hoàn toàn thất thần. Thấy biểu cảm ấy, Cassian bất ngờ bật cười thành tiếng.
“Phải nhai chứ, Bliss.”
Cassian nhẹ nhàng dùng ngón tay đẩy cằm cậu lên, giúp cậu khép miệng lại, rồi mỉm cười nhìn Bliss. Ạm cứ thế chăm chú quan sát cậu chần chừ rồi từ từ bắt đầu nhai bánh, mãi đến khi Bliss ực một tiếng nuốt miếng bánh xuống mới lên tiếng.
“Thế nào, có ngon không?”
“…Cũng ngon ạ.”
Bliss ấp úng trả lời. Rốt cuộc tên khốn này bị làm sao thế? Cậu vẫn không thể hiểu nổi, vậy mà Cassian chỉ mỉm cười rồi giơ một tay lên. Penelope không biết đã đến từ lúc nào, đặt một chiếc đĩa xuống trước mặt Bliss.
“Đây là súp loãng nấu từ khoai tây nghiền. Sẽ rất dễ tiêu hóa.”
Penelope giới thiệu ngắn gọn rồi lập tức lui ra. Cassian lần này cũng mang vẻ mặt hài lòng, nhìn Bliss cẩn thận đưa thìa súp lên miệng.
Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó. Khi món salad được mang ra, anh lại gắp một lượng vừa phải vào đĩa cho Bliss. Lúc cậu ăn món sò điệp, vô tình để nước sốt dính bên miệng, anh còn cầm khăn ăn lau giúp. Sau đó, anh thậm chí còn cắt toàn bộ bít tết thành từng miếng vừa ăn cho cậu, khiến Bliss bất an đến mức sắp phát điên.
Rốt cuộc anh muốn gì ở tôi hả!
Đến lúc món tráng miệng được mang ra, Bliss đã khổ sở đến mức ngay cả ngồi yên tại chỗ cũng khó khăn. Chẳng biết có chuyện gì vui mà tên khốn kia chỉ cười suốt cả bữa ăn. Trong khi cậu chẳng thể đoán được anh đang nghĩ gì, lồng ngực căng tức như sắp nổ tung.
“Đây là món tráng miệng cuối cùng.”
Bliss đang cố gắng kiềm chế cảm giác muốn vò đầu bứt tóc thì Penelope cất giọng dịu dàng và đặt đĩa xuống. Cậu mệt mỏi rã rời nhìn lên chiếc đĩa thì bất giác ngây người.
Trên chiếc đĩa hình bán nguyệt mang sắc hồng nhàn nhạt là một chiếc bánh mousse socola nhỏ, phía trên được trang trí bằng một hình trái tim lớn làm từ socola xoắn. Xung quanh chiếc bánh có thiết kế vô cùng đáng yêu và xinh xắn được rắc đầy đường bột trắng, trên đó còn có một dòng chữ được viết bằng bút socola với nét chữ tuyệt đẹp.
Gửi đến Bliss quý giá.
Bliss im lặng đọc đi đọc lại dòng chữ trên đĩa. Dù các tế bào não đang hoạt động hết công suất đến mức đầu gần như bốc khói, cậu vẫn hoàn toàn không hiểu nổi ý nghĩa của nó. Rốt cuộc cái này là gì?
“Bliss.”
Bliss yếu ớt ngẩng đầu lên khi nghe thấy giọng nói trầm tĩnh ấy. Cassian nhìn đôi mắt mơ màng vô hồn, mất cả tiêu cự của cậu thì phì cười, rồi vội vàng hắng giọng.
“Anh có chuyện muốn nói với em.”
Dù giọng hắn điềm tĩnh, Bliss vẫn chỉ nhìn anh bằng đôi mắt mờ mịt. Cassian cẩn thận nắm lấy bàn tay Bliss đang đặt hờ hững trên bàn.
“Bliss.”
Cassian siết tay, nắm chặt bàn tay Bliss. Anh cảm thấy lòng bàn tay mình dường như đang rịn mồ hôi lạnh, nhưng vẫn phớt lờ và cất lời. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt mất tiêu cự của Bliss, cuối cùng nói bằng giọng đầy quyết tâm.
“Anh thích em. Hãy kết hôn với em.”
Cuối cùng cũng nói ra rồi. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim anh đập điên cuồng, miệng lưỡi khô khốc. Bliss sẽ trả lời thế nào đây? Anh đã suy nghĩ không biết bao nhiêu lần, nhưng mọi tương lai anh hình dung ra đều bi quan như nhau.
Đương nhiên tên nhóc này sẽ hoảng hốt.
Anh không nghĩ Bliss sẽ lập tức đồng ý. Nhưng giờ đây, khi đã thừa nhận tình cảm của mình dành cho Bliss, anh không còn thời gian để tính toán thiệt hơn rồi cứ thế kéo dài nữa. Nếu anh cứ ung dung một cách vô ích rồi Bliss bỏ sang Mỹ thì phải làm sao?
Anh tuyệt đối không thể nhìn em kết hôn với tên trông như thổ phỉ đó.
Cassian cố gắng kìm nén sự sốt ruột, chờ đợi câu trả lời của Bliss. Khi được cầu hôn, Bliss sẽ hoảng hốt, nhưng vì vẫn thích mình nên chắc chắn sẽ dao động. Như vậy, mình sẽ có lý do để bảo em ở lại đây thêm một thời gian. Nếu mình xin Bliss một cơ hội thuyết phục, có lẽ em ấy sẽ chấp nhận.
Vấn đề là nên nói điều đó vào lúc nào…
“Vâng, được thôi.”
“Phải, anh biết mà. Anh cũng nghĩ em sẽ… Em vừa nói gì?”
Cassian vừa gật đầu, định nói ra những lời đã chuẩn bị sẵn thì đột ngột khựng lại. Đôi mắt mở lớn đầy vẻ không thể tin nổi hướng về phía cậu. Bliss nhìn thẳng vào ánh mắt ấy một cách rõ ràng, dứt khoát trả lời.
“Em nói em cũng đồng ý. Chúng ta kết hôn đi, Bá tước.”
Aoi
Nhỏ Bi tính diễn cảnh đào hôn hả 🤣
Macabong
Ai chứ nhỏ Bli dám lắm, sóng não của hai nhỏ này có cùng nhịp đâu=)))