Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) - Hoàn thành - Chương 58
Anh lắc đầu chậm rãi như đang đối mặt với thứ gì đó cực kỳ đáng ngờ, rồi ném cái nhìn về phía bức tranh một lần nữa.
“Hừm… Tôi cũng là người trong nghề thôi. Việc thổi phồng và đóng gói tác phẩm hào nhoáng hơn thực tế cũng là kỹ thuật buôn bán mà tôi vẫn hay dùng, nhưng mà… Mua một tác phẩm với giá 15000 đô la để rồi 1-2 năm sau rớt giá còn một nửa thì chỉ tổ khiến con mắt nhìn tranh của phòng tranh bị nghi ngờ thêm thôi.”
Nội dung lời nói của anh gần như tàn nhẫn, nhưng nói một cách khách quan thì trong giọng điệu hay biểu cảm của anh hoàn toàn không có chút mỉa mai nào đối với tác phẩm, tác giả hay người đàn ông đã phát hiện ra tác giả đó. Anh chỉ đơn thuần truyền đạt lại đúng những gì mình cảm thấy “không chút bao bọc”.
Qua vài tháng, giờ tôi cũng đã hiểu phần nào cách nói chuyện của anh, đặc biệt trong công việc, anh không bao giờ nói vòng vo hay tô vẽ. Không chỉ với tôi, mà đôi khi anh cũng đưa ra chỉ thị cho chị Yuni và anh Juhan mà gạt bỏ sự cân nhắc về cảm xúc.
Có vẻ anh cho rằng nếu nội dung lời nói là sự thật thì việc bao bọc nó lại để truyền đạt chỉ là sự kém hiệu quả.
Tuy nhiên, tất nhiên là khi chưa hiểu rõ anh thì rất khó chấp nhận cách nói chuyện đó. Vì ở thế giới bình thường, một mức độ bao bọc nhất định chính là phép lịch sự.
Người đàn ông kia cũng đang cố giữ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt tròn bóng nhẫy dầu của ông ta không tránh khỏi bị méo xệch.
Nhưng đáng tiếc là tôi cũng buộc phải đồng ý với nội dung lời nói đó.
15.000 đô la Mỹ chứ không phải đô la Hong Kong. Dù tôi có nghiệp dư đến đâu thì việc bức tranh này không xứng với cái giá đó là điều không phải bàn cãi.
Gã Director từng bước đến với nụ cười niềm nở và uốn ba tấc lưỡi, giờ đây thậm chí không thèm chào một câu khi anh rời khỏi bức tranh không chút lưu luyến để sang gian hàng tiếp theo. Anh cũng chẳng bận tâm đến sự thay đổi thái độ đột ngột của người đàn ông đó.
Tôi vội vã rời khỏi gian hàng theo sau anh, rồi ngoái nhìn lại lần nữa.
Dẫu cho không cố ý chê bai tác phẩm của người khác, nhưng nếu bây giờ tôi cầm cọ, có lẽ tôi sẽ vẽ ra những bức tranh như thế. Những bức tranh không thể bộc lộ bản thân một cách tự nhiên, chối bỏ chính mình và tô vẽ giả tạo.
Tôi thấy sợ, nhưng tôi không nói điều đó với anh.
Thứ cặn bã mà <Lovers on the Bed> để lại trong tôi không chỉ có thế.
Việc anh hỏi cảm nhận của tôi trước bức tranh đó chứ không phải bức nào khác liệu có phải tình cờ? Cái lạnh lẽo xanh biếc rực lên trong đáy mắt anh khiến tôi bận lòng. <Lovers on the Bed>. Nếu tôi nhìn không nhầm thì tên tác giả là “SEONEW”. Seonew. Họa sĩ người Hàn độ tuổi 20. Để không quên, tôi nhẩm đi nhẩm lại cái tên đó trong lòng.
***
“Mr. Liu.”
Ngay khi chúng tôi băng qua sảnh trưng bày tác phẩm sắp đặt mang tính thử nghiệm với những khối bán trong suốt lơ lửng giữa không trung để thể hiện luồng khí và định bước vào gian hàng tiếp theo, thì nghe thấy ai đó đã gọi tên anh với giọng điệu rất vui vẻ.
Đó là một người đàn ông châu Á có vẻ ngoài nhanh nhẹn, sắc sảo, thấp hơn anh khoảng một cái đầu rưỡi. Anh ngay lập tức nở nụ cười xã giao và đáp lại cái bắt tay của đối phương.
“Là người từng làm việc chung ở Hong Kong trước đây. Tôi qua chào hỏi một chút rồi về ngay, cậu cứ xem quanh gian hàng này đi. Sẽ có khá nhiều tác phẩm cậu quan tâm đấy.”
Sau khi nhấn mạnh lần nữa rằng đừng đi đâu khác mà hãy ở yên trong gian hàng này, anh cùng người đồng nghiệp cũ biến mất sau góc rẽ. Người đàn ông châu Á diện bộ tuxedo bóng bẩy vừa vặn trông rất bảnh bao ấy dường như đang dẫn anh đến nơi có nhóm người khác đang chờ đợi và sẽ rất vui mừng khi gặp anh.
Dù sao đây cũng là thành phố nơi anh sinh ra và lớn lên, cũng là nơi anh từng làm việc trước khi chuyển về Seoul, nên việc gặp người quen ở đâu cũng chẳng có gì lạ.
Tôi hơi do dự khi phải vào gian hàng xem tranh một mình mà không có anh, nhưng nhờ một nhân viên bên trong mỉm cười chào nhẹ như bảo cứ tự nhiên xem nên tôi mới có thêm can đảm.
Có vẻ là một phòng tranh lớn nên gian hàng khá rộng, khách tham quan cũng đông. Nhờ vậy mà nhân viên không có thời gian để ý đến tôi, thế lại hóa may.
Chưa kịp xem hết vài bức tranh, tôi đã hiểu ngay tại sao anh lại bảo sẽ có những tác phẩm tôi quan tâm.
Dữ dội hoặc nhợt nhạt, trần trụi hoặc lạnh lùng. Chỉ khác nhau về cách thức biểu hiện, nhưng nơi đó chứa đầy những tác phẩm đang nói bằng thứ ngôn ngữ mà tôi có thể hiểu.
“Đã bán với giá 35 triệu đô la rồi, tiếc nhỉ? Nếu nhanh hơn chút nữa thì đã có thể sở hữu rồi.”
Tôi quay sang bên cạnh thì thấy một gương mặt lạ lẫm. Tôi cười gượng gạo với người đàn ông vừa bắt chuyện bằng giọng đùa cợt.
“A… Chắc cậu là nhân viên của phòng tranh nào đó tham gia hội chợ nhỉ.”
“Vâng.”
“Xem nào… Seoul. Gallery… Phantom.”
Người đàn ông ngả người ra sau nhìn vào thẻ ID đeo trên cổ tôi và đọc to nơi tôi làm việc, rồi chìa tay ra bắt. Tầm mắt người đàn ông ngang bằng tôi, nhưng bàn tay to hơn tôi nhiều. Tôi nhìn bàn tay đó một lúc rồi ngập ngừng nắm lấy. Tiếng cười khẽ bật ra như thể đã nhìn thấu hết sự bối rối và gượng gạo của tôi, nhưng không phải là cười nhạo.
“Tôi là người thuộc phòng tranh ở New York, nhưng sinh ra ở Hong Kong nên rành khu này lắm.”
Người đàn ông một tay cầm ly rượu, khó khăn rút hộp danh thiếp từ túi áo khoác ra và đưa cho tôi một tấm. Trên tấm giấy mỹ thuật hình chữ nhật đơn giản có in thông tin trực thuộc của người đàn ông bằng tiếng Anh.
Người đàn ông có vẻ là con lai Á – Âu, đường nét khuôn mặt và mái tóc mang đậm nét Á Đông, nhưng đôi mắt lại có màu xanh thẫm. Đối diện với sự khác biệt đó, tôi chợt nhớ lại cú sốc khi lần đầu tiên nhìn thấy anh. Cái cảm giác người như thế này chắc hẳn chính là Golden Alpha….
Người đàn ông đang thao thao bất tuyệt về bức tranh treo trước mặt với kẻ đang đứng đờ ra là tôi đây không mang lại loại áp lực hay bầu không khí độc đáo như anh, nhưng lại có điểm chung khá rộng là con lai Á – Âu và đôi mắt xanh.
“Chủ nhật này phòng tranh chúng tôi có tổ chức tiệc ở khu Soho, nếu được thì cậu và các nhân viên khác ghé qua nhé? Nếu cậu đến thì sẽ vui lắm đấy. Các phòng tranh vừa giao lưu, may mắn thì biết đâu lại có cơ hội tạo nên kỷ niệm du lịch riêng tư….”
Ngay sau lưng người đàn ông đang hạ thấp giọng nói câu đó, một nhóm người hơi ồn ào đang được nhân viên hướng dẫn dồn về phía bức tranh ở khu vực kia. Để tránh họ, người đàn ông xoay người bước sát lại phía tôi, hơi hất cằm lên và nhìn tôi đầy ẩn ý dưới mi mắt rủ xuống. Vì chiều cao tương đương nên khoảng cách gần đến mức nếu quay đầu sai hướng thì chóp mũi sẽ chạm nhau, khiến tôi rụt người lại.
“Alpha? Beta?”
Nhìn ở cự ly gần, đôi mắt ấy hoàn toàn khác biệt. Mắt anh ta không phải là màu xanh rõ rệt và cứng rắn như khoáng vật, mà mang một sắc thái nguy hiểm hơn, mong manh như thể sắp tan biến ngay tức khắc… tựa như bọt sóng, hay là… phải rồi, như một bóng ma…
“Seo Yihyun.”
Tiếng gọi từ phía sau khiến tôi quay phắt lại như thể bị ai giật ngược đầu.
Anh đang sải những bước dài và nhanh từ phía lối vào gian hàng đi tới. Đôi mắt vốn dĩ luôn trông mong manh như sắp tan biến ấy, giờ đây… đang rực cháy dữ dội. Nó hoàn toàn khác với cái lạnh lẽo anh đã thể hiện trước bức <Lovers on the bed>.
“Woa… Nhìn qua là biết Golden Alpha rồi. Biết cậu ta đi theo loại đó thì mình đã chẳng dây vào.”
Gã đàn ông vừa lắc đầu vừa lầm bầm như nói một mình, rồi buông một câu “rất vui được gặp” ngắn ngủn và lẩn đi như chạy trốn.
“Cái gì vậy, tên đó.”
Trước khi tôi kịp trả lời, anh đã đứng chắn trước mặt tôi, thế chỗ cho gã đàn ông kia, và giật lấy tấm danh thiếp trên tay tôi.
“Hình như là người của một phòng tranh đến từ New York… Anh ta bảo chủ nhật có tiệc, mời em và các nhân viên khác đến….”
Không hiểu sao tôi lại đi thanh minh, nhưng vẻ mặt hằm hằm của anh khiến tôi cảm thấy như mình buộc phải giải thích.
Anh liếc qua tấm danh thiếp rồi nhìn về hướng gã đàn ông vừa biến mất. Anh dõi theo hành tung của gã, còn tôi dõi theo ánh mắt ấy của anh, và bỗng nhiên câu hỏi của gã đàn ông kia hiện lên trong đầu.
Gã đã hỏi tôi là Alpha hay Beta. Omega thậm chí còn không nằm trong danh sách lựa chọn.
“Chủ nhật chúng ta đã được mời đến một bữa tiệc khác rồi, nên cái này chắc không cần đâu.”
Tôi định gật đầu bảo “Vâng”, nhưng chưa kịp ngẩng đầu lên thì anh đã vò nát tấm danh thiếp trong tay.
Chỉ có người đàn ông này là nghi ngờ tôi là Omega.
“Lịch gặp cô Suki Kim đã được chốt vào thứ Sáu.”
“…….”
Anh vừa nhét tấm danh thiếp đã bị vò nát vào túi trong áo khoác chứ không vứt đi, vừa nói nhanh.
“Nếu có thể thong thả gặp vào ngày cuối cùng thì tốt hơn, nhưng vì hẹn gấp quá nên tôi chỉ xin được thời gian vào hôm đó thôi.”
“Không sao đâu ạ, dù chỉ 10 phút thôi… em cũng cảm ơn anh nhiều lắm.”
Anh lặng lẽ nhìn xuống tôi một lúc, rồi vuốt mặt từ trán xuống và thở dài thườn thượt.
“Giữ bí mật với mấy đứa kia nhé. Nếu biết cậu đi gặp Suki Kim thì bọn họ sẽ làm ầm ĩ đòi đi theo cho xem.”
Chỉ khi thấy tôi gật đầu, ánh mắt anh nhìn tôi mới dịu đi đôi chút, sau đó rà soát khắp khuôn mặt tôi như để xác nhận sự an toàn, rồi anh khẽ buông một câu chửi thề không rõ nhắm vào ai và thu lại ánh nhìn.
Những tác phẩm tôi xem sau đó chẳng lọt vào đầu được bao nhiêu, trong đầu tôi chỉ toàn là ý nghĩ sắp được gặp cô Suki Kim.
Tuy đã quyết định đến đây vì lời hứa sẽ cho tôi gặp cô, nhưng suốt thời gian qua tôi vẫn chưa thấy thực tế chút nào. Phải đến tận bây giờ, khi sự phấn khích dần trở thành hiện thực, tôi mới có cảm giác đôi chân mình đang lơ lửng cách mặt đất cả gang tay.
Tôi chợt thấy anh thật tài giỏi. Tất nhiên là ở khả năng sắp xếp cuộc gặp với Suki Kim, nhưng hơn cả là sự kiên trì đến mức chấp nhận những quy trình phiền hà đó chỉ để khiến tôi cầm cọ vẽ lại… Sự kiên định ấy của anh thật đáng kinh ngạc.
Anh đặt niềm tin vào một người dưng như tôi, nhưng niềm tin đó khác hẳn với niềm tin mà ông nội dành cho cuộc đời của anh trai, hay ông Im dành cho cuộc đời của Morae.
Anh tin vào trực giác của mình đến thế sao? Dù cho thứ tôi có thể vẽ ra lúc này cũng chỉ là những bức tranh giả tạo được tô vẽ kỹ càng như tác giả “Seonew” kia?
Sau khi đi một vòng quanh hội trường và trở về gian hàng, có vẻ anh khá khát nước nên rót đầy một ly rượu vang và uống cạn một hơi. Sau đó, anh bốc vài hạt khô ném vào miệng như ăn bỏng ngô, rồi ngay lập tức đẩy cái đĩa ra xa.
“A, ai dọn cái này đi giùm cái. Anh có thích đâu mà cứ để trước mặt là lại ăn mãi.”
“Để đó cho mọi người ăn lúc buồn ngủ đấy. Khác với gian hàng nào đó, gian hàng bên này vừa phải lao động khổ sai bóc xốp hơi suốt ba tiếng đồng hồ đấy ạ.”
“Hừm, theo anh được biết thì nhân viên của cái ‘gian hàng nào đó’ lại được ở khách sạn F, khác hẳn với tất cả các gian hàng còn lại mà.”
“Chết tiệt, hết đường cãi.”
Anh nhanh chóng trở lại với dáng vẻ thường ngày khi đùa giỡn với anh Juhan.