Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Eighteen's Bed Novel (Hoàn Thành) - Chương 142

  1. Home
  2. Eighteen's Bed Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 142
Trước
Tiếp

Cơn đau chân thật nhấn chìm tinh thần tôi, như thể từng mảnh tội lỗi cào xé bên trong. Cảm giác tội lỗi siết chặt lấy tâm trí, kéo tôi xuống tận cùng.

Để tự cứu lấy mình, tôi bắt đầu oán trách.

“Cậu đã tin tưởng đến thế, ít nhất cũng phải nhận được chút giúp đỡ chứ…”

Tôi không dám nhìn Go Yohan. Trong sự im lặng hỗn loạn tôi bật khóc không thành tiếng.

Rồi, điều kỳ lạ xảy ra khi ngón tay tôi chạm vào chiếc điện thoại.

“Hả…”

Trong tầm nhìn mờ ảo, tôi thấy màn hình bật sáng. Và rồi ký ức chợt ùa về.

“À… Đúng rồi…”

Tôi đã từng thêm vân tay của mình vào điện thoại của Go Yohan. Đúng là tôi…

Ánh sáng từ màn hình điện thoại dần mờ đi.

Tôi không nghĩ đến việc sử dụng vân tay của Go Yohan, và tự hỏi vì sao các nhân viên cấp cứu không nói với tôi điều đó. Hoặc có lẽ họ đã nói, nhưng tôi không nghe thấy.

Tôi đã trở nên ngu ngốc đến mức đó.

***

Tôi thật hèn nhát. Phải chăng tôi sợ trách nhiệm quá lớn đè lên vai mình? Hay tôi chỉ đang cố trì hoãn đối mặt với thực tại tồi tệ? Dù lý do là gì, việc tôi bỏ chạy khỏi bệnh viện ngay khi mẹ của Go Yohan xuất hiện là không thể bào chữa được.

Nhưng tôi biết rõ mình không thể chạy trốn mãi. Tôi đứng tại vạch qua đường trước bệnh viện hơn 30 phút, nhìn đèn xanh đổi màu hết lần này đến lần khác. Trong đầu tôi cụm từ “đang phẫu thuật” cứ ám ảnh mãi.

Những vạch trắng trên mặt đường như giữ chặt lấy bước chân tôi.

“…”

Tôi đứng im, dù không có xe cộ cản trở có lẽ tôi cũng không thể vượt qua vạch này.

Hiểu ra điều đó, tôi quay người lại và đi về phía cửa cấp cứu đông đúc, rồi ngồi bệt xuống.

Trong sự hỗn loạn, đến tận chiều muộn tôi mới lấy hết can đảm để đến gặp Go Yohan. Lúc đó mọi chuyện đã xong xuôi.

Tôi không rõ mình đã làm gì trong khoảng thời gian đó, chỉ nhớ rằng mình đến quầy tiếp tân trong trạng thái tàn tạ hỏi thăm. Họ nói rằng ca phẫu thuật đã thành công, nhưng cảm giác tội lỗi hèn nhát vẫn không buông tha tôi.

Đặc biệt là khi tôi nhìn thấy người đàn ông đứng lặng trước cửa phòng bệnh.

“Ah…”

Chết tiệt. Rốt cuộc tôi vẫn phải đối mặt với ông ấy.

“Đến rồi à.”

Tôi nhìn bố của Go Yohan với ánh mắt đầy mệt mỏi. Ông nhíu mày nhẹ, nhưng giọng nói vẫn rất điềm tĩnh.

“Trông cháu thảm hại quá.”

“…Dạ?”

“Tốt hơn là đi rửa mặt đi.”

Nghe ông nói, tôi vội quay đầu lại nhìn vào cửa kính để soi mặt mình. Lúc đó tôi mới hiểu ông đang ám chỉ điều gì. Không khác gì một con quái vật. Làn da sưng tấy của tôi trông kinh khủng đến mức khiến mặt tôi đỏ bừng lên, và tôi phải đưa mu bàn tay lên che đi.

“Cháu có vẻ có nhiều lòng trắc ẩn đấy.”

Tôi lén ngước lên, tự hỏi liệu ông ấy đang nói với tôi hay không. Đúng lúc đó, ánh mắt chúng tôi chạm nhau. Tôi lập tức quay đi không dám nhìn thẳng. Ông ấy giống Go Yohan đến mức đáng sợ. Hay đúng hơn, Go Yohan giống cha mình, nhưng sự giống nhau đó lại làm tôi rùng mình.

“…”

Người đàn ông cao lớn, giống như một phiên bản tương lai của Go Yohan đứng thẳng người, hơi nghiêng đầu nhìn tôi. Câu nói vừa rồi chắc chắn là dành cho tôi, nhưng tôi lại bị ám ảnh bởi cái cách ông ấy nói, mang một chút chế giễu.

“Chú đã nuôi nấng nó cẩn thận, nhưng xem ra lại yếu đuối quá.”

Ông ấy đang nói về tôi, hay Go Yohan? Tôi không thể nào hiểu được, nên cũng chẳng thể phản bác. Chỉ biết cúi đầu nhìn xuống sàn nhà, như một kẻ tội lỗi.

“Đừng lo lắng. Chất độc đã được trung hòa. Cách xử lý cũng không tốt, nhưng cũng không tệ.”

“…”

“Rửa bằng nước là đúng, nhưng vì dòng nước quá mạnh nên làm tổn thương thêm vùng da. Hơn nữa vải quần áo đã tan chảy và dính vào da, tổn thương lan xuống cả lớp bên dưới. Những vết sẹo đó có lẽ sẽ theo nó cả đời. Dây thần kinh cũng bị tổn thương, nên tay nó có thể sẽ run rẩy mãi mãi.”

“D-dây thần kinh sao?”

“Nhưng Jun à, kỳ nghỉ đông của cháu có vui không?”

Câu hỏi đó thật đột ngột và lạc đề. Tôi không thể hiểu nổi vì sao ông ấy lại hỏi điều này trong hoàn cảnh này. Chỉ biết mở to mắt ngạc nhiên, đáp lại.

“Dạ?”

“Nhìn cháu gầy đi như thế, chắc là kỳ nghỉ không vui lắm.”

“À…”

Tôi gật đầu như thể bị thôi miên bởi điều gì đó.

“…Vâng.”

“Cái đó.”

Tôi cảm nhận được ánh mắt ông ấy nhìn chằm chằm xuống mình. Trước ánh nhìn đó, tôi không thể nào ngẩng đầu lên. Như thể có ai đó đè mạnh vào gáy tôi, khiến tôi chỉ biết cúi đầu. Tất cả những gì tôi thấy là đôi găng tay da đen của ông ấy. Lúc nào trông chúng cũng sang trọng, làm từ chất liệu tuyệt hảo.

Áo khoác dài, quần âu, giày da… Từ đầu đến chân, không một chi tiết nào lộ ra cảm xúc hay sơ hở. Mọi thứ đều đen tối và nặng nề. Đế giày cứng cáp gõ nhẹ xuống sàn bệnh viện, phát ra âm thanh nhịp nhàng. Âm thanh đó làm tôi nhớ đến thói quen của Go Yohan khi cậu ấy muốn thu hút sự chú ý, thường gõ ngón tay lên mặt bàn.

Ông ấy từ từ tháo găng tay, chậm rãi như lần đầu tôi nhìn thấy ông. Lớp da găng mềm mại lộ ra đôi bàn tay với những ngón tay dài thon thả. Giữa các ngón tay, một chiếc nhẫn bạc sáng bóng lóe lên.

Giọng nói trầm thấp, đầy uy lực của ông vang lên chậm rãi.

“Đúng là một điều đáng tiếc.”

Ông ấy thực sự thấy tiếc cho tôi sao? Tôi không thể biết được. Ở tuổi đôi mươi còn quá trẻ, tôi chỉ biết một điều: tôi nhớ cha mẹ mình. Không phải cha mẹ của Go Yohan, mà là cha mẹ tôi. Cảm giác tủi thân và tội lỗi hòa quyện, làm đôi mắt tôi nhòe đi vì nước mắt.

“Cháu… cháu xin lỗi.”

“Xin lỗi? Cháu nghĩ là chú đang tức giận sao?”

Tôi cố gắng nén giọng nói run rẩy và cúi đầu xuống, nhưng phản ứng nhận được lại khác xa những gì tôi mong đợi. Tôi bối rối còn ông ấy dường như bị bất ngờ. Không kìm được, tôi ngẩng đầu lên nhìn. Đôi mắt chúng tôi gặp nhau—một đôi mắt sâu thẳm và tối tăm đến mức tôi không thể đoán nổi ông ấy đang nghĩ gì. Nhưng rồi đôi mắt đó khẽ cười, và giọng nói nhẹ nhàng cất lên.

“Chú hy vọng cháu đừng sợ chú đến vậy. Chú vốn rất rộng lượng.”

“…Dạ?”

“Ai cũng có thể phạm sai lầm mà.”

Thông thường, trong tình huống này người ta sẽ nói những câu an ủi kiểu như, “Đừng dằn vặt bản thân vì những lỗi lầm mà ai cũng mắc phải,” nhưng lời của người đàn ông này lại hoàn toàn khác.

“Dù cùng xuất phát điểm, nhưng thứ hạng và phần thưởng cuối cùng đã được định sẵn. Vì thế chỉ cần chờ người khác phạm sai lầm thôi.”

Một quan điểm vượt xa mọi sự tưởng tượng của tôi. Đây chính là dòng máu của Go Yohan. Bàn tay đeo găng da màu đen từ từ vuốt mái tóc rối của tôi ra sau. Tôi chỉ biết đứng yên, mắt mở to nhìn hành động đầy vẻ ân cần ấy.

“Vì thế, sai lầm là thứ đáng yêu.”

“…”

“Tất nhiên, trừ những sai lầm không phải do ta gây ra.”

Nghe những lời đó, tôi cảm giác mình như chìm sâu hơn vào một đầm lầy đầy nước và rêu mốc. Rêu bám chặt lấy tay chân tôi, càng giãy giụa càng thấy ngột ngạt.

“Jun à, cuối cùng thì cháu đã trở thành một thứ đáng yêu đối với thằng nhóc đó.”

Tôi không thể nói nổi lời xin lỗi, bị đè nén bởi áp lực nặng nề đến mức ngay cả việc thở cũng trở nên khó khăn. Một sự im lặng nặng nề bao trùm đến mức tiếng kim đồng hồ nhích từng chút cũng bị che lấp. Cảm giác nơi đây không phải hành lang bệnh viện mà là con đường dẫn đến một nhà tang lễ.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 142"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. Kiulu

    Ý ông bố của Yohan nói Jun trở thành 1 sai lầm đối vs Yohan hở😭

    4 Tháng 5, 2025 at 3:14 sáng
    Bình luận
    1. hdiu

      ê ông này sâu sa vãi

      16 Tháng 7, 2025 at 10:37 sáng
      Bình luận
  2. Kiulu

    Huuhhhhhhhh

    4 Tháng 5, 2025 at 3:12 sáng
    Bình luận
  3. miah

    awwwww❤️❤️

    12 Tháng 1, 2025 at 1:18 chiều
    Bình luận
  4. kẻ đọc vị ''/

    ước ông bố của Han ủng hộ hai bé đến với nhau :<

    12 Tháng 1, 2025 at 1:08 chiều
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

8 Tháng 5, 2026
Chương 101 Chương 100
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Non Zero Sum Novel
Bảo vệ: Non Zero Sum Novel
27 Tháng 2, 2026
Run Away If You Can Novel
Run Away If You Can Novel
23 Tháng 3, 2026
Lunacy Novel
Lunacy Novel (Hoàn Thành)
10 Tháng 8, 2025
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)
6 Tháng 5, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team