Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành) - Chương 44

  1. Home
  2. Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)
  3. Chương 44
Trước
Tiếp

Phòng cấp cứu. Từ đâu đó sau tấm rèm, tiếng rên rỉ như tiếng nức nở vọng đến, xung quanh ồn ào bởi những lời chửi thề khẽ khàng, tiếng nói nhanh của bác sĩ, tiếng bước chân, tiếng giá truyền dịch có bánh xe bị kéo lê.

Tôi ngồi trên giường.

Xung quanh rèm đã được kéo xuống, đảm bảo chút riêng tư tối thiểu.

Y tá bên cạnh giường đang chuẩn bị chai truyền dịch pha kháng sinh và thuốc giảm đau, bên cạnh cô ấy là một người phụ nữ thấp bé trông như thông dịch viên đang nói chuyện với vị bác sĩ chuyên khoa vết thương do súng bằng tiếng Tây Ban Nha trôi chảy, và vị bác sĩ đó đang chăm chú lắng nghe, nguệch ngoạc viết gì đó vào bệnh án. Chắc là những từ như vết thương do súng, vết trầy xước, vân vân.

Và bên trái tôi, Kwon Shinwoo đang ngồi trên một chiếc ghế gấp nhỏ đặt sát giường. Mỗi khi anh thở, tiếng hít thở nhẹ nhàng thoang thoảng, và giữa những cúc áo sơ mi trắng căng phồng, mùi nước hoa và thuốc súng hòa quyện. Thêm vào đó là mùi thuốc sát trùng của bệnh viện, tạo nên một mùi hương vô cùng quyến rũ tỏa ra từ anh.

Đầu tôi tự động nghiêng dần về phía Alpha. Mãi đến khi mũi gần chạm vào ngực anh, tôi mới cố gắng dừng lại được, ngước mắt lên nhìn khuôn mặt chỉnh tề của Alpha. Tôi hít một hơi thật sâu.

“Thà đưa công tắc bom hạt nhân cho thằng ngốc Kwon Jaewoo còn hơn. Việc anh tự mình hành động và bị cuốn vào cuộc chiến là điều Kwon Youngwoo nhắm tới. Anh không biết sao?”

Trước lời trách móc của tôi, lông mày của Kwon Shinwoo hơi nhíu lại, tạo thành một nếp nhăn và đuôi lông mày khẽ giật giật. Anh nhíu mày và cười như thể đang bối rối.

“Chà, dù đang trong Thế chiến thứ 3, anh cũng sẽ không đưa công tắc bom hạt nhân cho Jaewoo đâu….”

Đuôi mắt anh dịu dàng cụp xuống.

“Thật ra, anh thích tự mình hành động hơn.”

Tôi lặng lẽ nhìn anh ấy. Một khoảng lặng dịu dàng kéo dài một lúc, và cuối cùng tôi đã phá vỡ nó.

“Thông thường, người ta trình diễn vũ khí theo cách đó sao?”

Trước câu hỏi của tôi, Kwon Shinwoo nở một nụ cười nhẹ.

“Thông thường thì hợp pháp hơn….”

Anh hạ giọng một chút như đang kể một bí mật, và nheo mắt lại.

“Đôi khi thì ít hợp pháp hơn.”

Phì, tôi bật cười. Có gì mà ít hợp pháp hơn việc dùng máy bay không người lái chiến đấu ném bom một khu vực bán kính 10km vào giữa đêm chứ?

Tôi nhẹ nhàng đưa tay đặt lên mu bàn tay Kwon Shinwoo. Anh chỉ nhìn tôi mà không thay đổi biểu cảm, nhưng tôi cảm thấy cơ thể ấy cứng lại trong giây lát ngay khi đầu ngón tay tôi chạm vào.

“Anh đến đây nói chuyện gì với bố em vậy?”

Thỏa thuận à, tôi không tin những lời đó.

Bố tôi ít nhất cũng không phải là tay to trong việc mua bán vũ khí như các lãnh chúa ở Trung Đông hay Châu Phi.

Kwon Shinwoo không trả lời. Tôi nghiêng đầu, ngước mắt nhìn anh. Đôi mắt đen của anh bình tĩnh, không hề dao động.

“Ở Hàn Quốc, ngay cả khi chỉ hẹn hò thoáng qua, người ta cũng chào hỏi bố mẹ sao?”

Trước câu hỏi này, sự xáo động của Kwon Shinwoo truyền đến từ đầu ngón tay tôi.

Đột nhiên, Kwon Shinwoo xoay tay lại và nắm chặt tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát. Bàn tay ấy hơi thô ráp, khô ráo, không lạnh cũng không ấm, đó là nhiệt độ mà tôi vẫn nhớ.

“Em muốn chúng ta chỉ là mối quan hệ thoáng qua thôi sao?”

Tôi đã đoán trước câu hỏi này nên cười toe toét và kéo mạnh tay anh ấy. Thân trên của anh nghiêng theo, và nhân cơ hội gần gũi đó, tôi hôn nhanh lên má anh. Đôi mắt đen của Kwon Shinwoo như dán chặt vào tôi.

“Không. Anh hơi bị ám ảnh đấy.”

“…”

Kwon Shinwoo im lặng.

Tôi nói thêm một lần nữa.

“Chuyện anh cài định vị vào điện thoại của em, rồi cử người theo dõi, và cả việc camera CCTV ở cửa căn hộ của em bị thay đổi nữa…”

Ánh đen trong mắt Kwon Shinwoo càng trở nên sâu thẳm. Anh nhìn chằm chằm vào tôi, biểu cảm không thay đổi nhưng tôi có thể đọc được sự dao động trong con ngươi đen ấy.

Sau một hồi im lặng, cuối cùng anh cũng mở miệng.

“Chuyện đó…”

“Chuyện đó?”

“Anh sẽ không làm vậy nữa.”

Nghe những lời đó, tôi cố nhịn cười nhìn anh. Tuy nhiên, tôi không thể ngăn được khóe mắt mình tự động cụp xuống.

Kwon Shinwoo hơi vội vàng nắm chặt nốt bàn tay còn lại của tôi.

“Anh sẽ cố gắng.”

Ngay khi tôi định hỏi anh sẽ cố gắng thế nào, bác sĩ đã tiến lại gần tôi.

“Chúng ta hãy nhanh chóng lấy viên đạn ra. Mặc dù cần phải chụp X-quang mới biết được, nhưng có thể cần phải gây mê toàn thân.”

Thông dịch viên bên cạnh dịch lời đó cho Kwon Shinwoo. Kwon Shinwoo lặng lẽ lắng nghe rồi nhìn lại tôi.

“Em có ổn không?”

“Không ổn thì sao? Đâu phải lần đầu em trải qua chuyện này.”

Sau đó, tôi chợt nhận ra, quay đầu lại nói với bác sĩ.

“À, mà tôi đang mang thai, gây mê toàn thân có ổn không?”

“Gây mê toàn thân không nhất thiết nguy hiểm cho mẹ hoặc có hại cho thai nhi. Thiopental hoặc Propofol đã được kê đơn an toàn cho mẹ trong nhiều thập kỷ… Hơn nữa, vấn đề là X-quang… Trước tiên, hãy siêu âm bụng và kiểm tra. Được mấy tuần rồi?”

“Mới hơn 4 tuần một chút.”

Thông dịch viên lại dịch lời bác sĩ cho Kwon Shinwoo.

Bàn tay Kwon Shinwoo đang nắm tay tôi siết chặt một lúc rồi lại thả lỏng.

Anh đứng dậy không chút dao động. Khuôn mặt bình tĩnh, hít vài hơi nông rồi dịu dàng nói với tôi:

“Anh xin phép vắng mặt một lát.”

Nói xong, anh ấy đẩy rèm ra và bước ra ngoài.

Ngay sau đó, một tiếng “Rầm!” vang lên, tiếp theo là tiếng hét kinh ngạc “Giám đốc?!” của thư ký, rồi y tá và bác sĩ giật mình chạy vội ra ngoài tấm rèm.

Bên ngoài tấm rèm tức thì trở nên ồn ào.

Tôi nhìn cảnh tượng bác sĩ, y tá và đám thư ký của Kwon Shinwoo đang náo loạn qua khe hở nhỏ của tấm rèm, không hiểu sao lại cảm thấy mơ hồ.

Thời gian trôi chậm lại, và nhiều lời nói cứ xoay vòng trong đầu tôi. Lời mẹ tôi nói đừng bao giờ qua lại với một Alpha bị ám ảnh, lời Kwon Youngwoo nói đừng tin Shinwoo. Lời Shinsangpyeongpa nói hãy nhanh chóng chia tay với kẻ tâm thần. Và rồi, vào một khoảnh khắc nào đó, tất cả những lời lảm nhảm đó trở nên mờ nhạt, không còn gì sót lại.

Ngoài hành lang trước phòng VIP, thằng ngốc Kwon Jaewoo đang đi đi lại lại như một cái chổi không biết làm gì.

Thằng đó nhìn thấy tôi thì “Ác!” một tiếng và vò đầu bứt tóc. Thằng điên này?

“Yoon Hwakyung!”

Cậu ta chạy đến định túm cổ áo tôi. Tất nhiên, tôi dễ dàng né được và nhẹ nhàng đánh vào bắp tay cậu ta từ trong ra ngoài. Kwon Jaewoo kêu “Á!” và lảo đảo.

“Sao lại đánh!”

“Ai là người định túm cổ áo tôi trước?”

“Điên à? Không phải định túm cổ áo! Là định đỡ cậu dậy! Tôi túm cổ áo cậu làm gì! Đồ điên à?!”

Tôi phớt lờ thằng đó và sải bước về phía phòng bệnh. Chân bị băng bó hơi khó chịu một chút nhưng không đến mức cần người đỡ, thế mà tên này cứ lèo nhèo theo sau tôi một cách phiền phức.

“Tất cả là tại cậu . Tại cậu mà anh ấy cũng hỏng, tôi cũng hỏng, tất cả đều hỏng hết. Chết tiệt, bà mà biết thì sao. Tôi sẽ kiện cậu. Tôi đã liên lạc với luật sư rồi. Tôi sẽ kiện cậu. Này! Có nghe không đấy?”

Tất nhiên là tôi không nghe.

Vừa lúc đó, tôi gặp bác sĩ đang bước ra khỏi phòng bệnh.

“À, tôi định tìm anh đây. Bệnh nhân bên trong thế nào rồi?”

Bác sĩ nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi nở nụ cười.

“Đừng lo lắng. Chồng cậu vẫn ổn. Anh ta bị loét dạ dày do căng thẳng và suy dinh dưỡng nhẹ, đang được truyền dịch bổ sung dinh dưỡng, sau khi truyền xong có thể nhận thuốc và xuất viện. Nếu cần gì hãy gọi y tá.”

Nói rồi, bác sĩ cúi đầu chào và đi qua.

“Gì vậy? Nói cái gì vậy? Nói cái gì vậy! Đừng nói tiếng Tây Ban Nha trước mặt tôi!”

Kwon Jaewoo lại làm loạn phía sau.

Tôi phớt lờ và mở cửa phòng bệnh bước vào. Tất nhiên tôi không quên đóng cửa trước khi thằng đó kịp theo vào.

“Á, chết tiệt…!”

Cùng với cánh cửa đóng lại, khuôn mặt của tên ngốc cũng biến mất, tôi nhanh chóng khóa cửa.

Quay người lại.

Lại là phòng VIP.

Trên tường treo một bức tranh chép của Monet, và căn phòng được trang bị TV đời mới nhất cỡ 75 inch cùng bộ chăn ga gối đệm lông ngỗng cao cấp, trông giống một khách sạn 4 sao hơn là phòng bệnh.

Kwon Shinwoo đang ngồi tựa vào đầu giường. Anh mặc áo sơ mi không cà vạt thay vì đồ bệnh nhân trông thanh lịch, không giống một bệnh nhân vừa nôn ra máu. Tôi ngắm nhìn anh một lúc.

Đúng lúc ấy, Kwon Shinwoo quay đầu lại.

Đôi mắt anh nhìn thấy tôi rồi khẽ nheo lại.

Anh đứng dậy khỏi giường, nắm giá truyền dịch bằng một tay và chậm rãi bước về phía tôi, tay còn lại nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi.

“Em có ổn không? Có đi được không?”

Tất nhiên là tôi đi được, giống như tôi đã đi đến đây vậy.

Tôi vứt cái nạng sang một bên và nhẹ nhàng đẩy ngực Kwon Shinwoo.

“Về giường đi.”

Nghe vậy, mắt anh hơi nheo lại. Tôi “Hừm” một tiếng rồi kiễng chân lên, nhanh chóng cắn nhẹ vào má anh. Vai Kwon Shinwoo khẽ cứng lại rồi hai tay ôm lấy eo tôi.

“Không được.”

“Gì cơ?”

“Mới giai đoạn đầu mà.”

“Đừng nghĩ bậy.”

Tôi khúc khích cười, kéo anh lại và đặt ngồi xuống giường. Tôi không phải là một Omega nhẫn tâm đến mức bắt một bệnh nhân đang truyền dịch phải đứng nói chuyện. Và tôi nhanh chóng leo lên giường ngồi bởi vì tôi cũng là một bệnh nhân đang băng bó tay chân mà.

Tôi bắt đầu quan sát Kwon Shinwoo một cách kỹ lưỡng.

Đường quai hàm anh sắc sảo hơn trước, xương lông mày và sống mũi nổi bật, khóe mắt sâu. So với đó, trán anh thẳng thớm và đôi môi không quá dày cũng không quá mỏng, tạo nên một vẻ ngoài hoàn hảo, mang lại cảm giác điềm tĩnh và lạnh lùng thay vì gồ ghề. Tôi chống cằm, nhìn vào đường nét sắc bén hơn trước của quai hàm và má anh.

Lúc này, Kwon Shinwoo cất giọng trầm tĩnh.

“Anh nghe nói viên đạn đã được lấy ra thành công, may mắn là xương cốt không có vấn đề gì. Các bác sĩ nói có thể cần một chút phục hồi chức năng, nhưng anh có quen một chuyên gia phục hồi chức năng rất giỏi. Anh ấy cũng là chuyên gia tư vấn tâm lý về chấn thương do súng đạn, nếu Hwakyung đồng ý, anh sẽ liên hệ và gọi anh ấy đến.”

“Ừm…”

Tôi nghe bệnh nhân đang lo lắng cho mình, khẽ mỉm cười và nghiêng đầu một chút. Ngay lập tức, Kwon Shinwoo dừng lời, sự im lặng kéo dài.

Cuối cùng, anh không chịu nổi nữa và mở miệng trước.

“Đứa bé…”

“Khỏe mạnh.”

Tôi vui vẻ trả lời. 4 tuần. Khỏe mạnh. Tính cách tốt. Hơn nữa, chỉ một lần thắt nút mà đã thành công, thật may mắn. Tôi quyết định từ bây giờ sẽ gọi đứa bé này là Em bé may mắn.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 44"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

8 Tháng 5, 2026
Chương 101 Chương 100
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

The foul novel
The Foul Novel
7 Tháng 5, 2026
Passion Diaphonic Symphonia
Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
18 Tháng 5, 2025
Lick Me Up If You Can Novel
Lick Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)
11 Tháng 10, 2025
Passion Special ngoai truyen kinh thanh
Passion Special: Ngoại truyện Kinh Thánh (Hoàn Thành)
3 Tháng 8, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?