Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Suite Novel (Hoành Thành) - Chương 121

  1. Home
  2. Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
  3. Chương 121
Trước
Tiếp

f. Trường hợp của Christoph

Hôm đó là đêm Giáng sinh.

Trời âm u suốt buổi chiều, rồi đến lúc dùng bữa tối thì tuyết bắt đầu rơi. Và cho đến tận nửa đêm, tuyết vẫn chưa ngừng.

Trong một buổi tối đầy không khí ấm cúng với bữa tối tuyệt hảo mà Rita chuẩn bị cùng những chai rượu hảo hạng do Kyle chọn lựa, ai nấy đều đang tận hưởng đêm Giáng sinh vui vẻ ngoại trừ Christoph, người suốt buổi chỉ lặng lẽ ngồi bên cửa sổ như một bức tranh.

Cậu ta quay lưng về phía ô cửa sổ đang phủ kín tuyết, gương mặt lộ rõ vẻ trầm uất. Mà lạ thay—có lẽ hơi tàn nhẫn khi nghĩ thế—nhưng vẻ u sầu ấy lại khiến gương mặt vốn đã xuất chúng của cậu càng thu hút ánh nhìn hơn, trông như thể bước ra từ một thước phim cổ điển nào đó, lạnh lẽo và cô độc.

Jeong Taeui dù đã quen thuộc với cảnh tượng này, vẫn lỡ ngẩn người ngắm nhìn. Đến khi thấy Christoph nhíu mày rồi chìa tay ra, cậu mới giật mình hoàn hồn.

“Thuốc đau đầu.”

“…Ờ, đợi chút.”

Có vẻ chứng đau đầu của cậu ta vẫn như xưa, chỉ cần thời tiết âm u hay tâm trạng không ổn định là lại phát tác. Jeong Taeui lấy thuốc giảm đau trong ngăn kéo ra và đưa cho cậu. Christoph vừa càu nhàu “Tylenol cũng gọi là thuốc à? Chả thấy tác dụng gì hết”, vừa lấy vài viên rồi bỏ vào miệng nhai khô.

Jeong Taeui đưa ly nước cho đối phương.

“Trước kia cậu lúc nào cũng mang thuốc theo mà, hôm nay không mang à?”

“Dạo này không mang nữa, đầu không còn đau nặng như trước, mà…”

Đang xoa thái dương, Christoph đột ngột giảm âm lượng rồi tặc lưỡi, lẩm bẩm như tự nói với mình:

“Tên đó ghét khi tôi uống thuốc… Mỗi lần tôi làm điều gì hắn không thích là lại phiền phức.”

Jeong Taeui lập tức hiểu “tên đó” là ai và khẽ gật đầu, nhưng rồi cậu nghiêng đầu khó hiểu.

“Richard là kiểu người hay càm ràm khi thấy ai đó làm việc trái ý à?”

“Không, anh ta chẳng nói gì đâu nhưng phiền lắm…ví dụ như vụ thuốc. Nói là không nên dùng thuốc theo thói quen, rồi lấy hết thuốc của tôi đi, bảo mỗi lần muốn uống thì đến hỏi. Mà đi hỏi thì lại bị tra hỏi cả đống, kiểu đau mức nào, đau từ khi nào, hôm nay làm gì, gặp ai, nói gì… rồi còn gặng hỏi đủ thứ. Thà để đầu nổ tung còn hơn là chịu đựng cái đó.”

Giọng Christoph có phần hậm hực, như thể vừa mới trải qua chuyện đó gần đây. Jeong Taeui gật đầu và liếc nhìn đồng hồ quả lắc đúng lúc nó ngân vang. Gần nửa đêm rồi.

“Là đêm Giáng sinh mà, cậu không cần phải quay về Dresden à? Không sợ người ta đợi sao?”

Thay vì trả lời, Christoph chỉ nhìn Jeong Taeui chằm chằm, ánh mắt không hài lòng ấy thật ra đã có từ nãy. Cậu ta liếc về phía đồng hồ, vẻ nôn nóng hiện rõ khi các ngón tay đang đan lại bắt đầu gõ nhẹ, rồi bất ngờ mở lời:

“Cậu, thích thằng đó à?”

Cuối cùng thì cũng hỏi.

Jeong Taeui đã chờ câu này suốt tối, lấy làm lạ khi Christoph không hề đả động gì đến chuyện đó dù là người cuối cùng trong loạt người “phỏng vấn”.

Và cũng chẳng khó để đoán “thằng đó” là ai, có lẽ là kẻ đang trong thư phòng làm gì đó trên mạng: Ilay. Jeong Taeui “ưm” một tiếng ngập ngừng, ngửa mặt nhìn trần nhà. Mấy người đàn ông đang uống rượu trò chuyện trong phòng khách dường như cũng nhận ra câu chuyện đang xoay về đâu, bắt đầu liếc nhìn về phía này, khiến cậu càng thêm bối rối.

Nhưng Jeong Taeui hiểu Christoph. Cậu hiểu hoàn cảnh, và cũng hiểu rõ cách xử lý thông minh nhất lúc này là gì, thế nên không suy nghĩ lâu, gật đầu.

“Ừ.”

“Thích đến thế sao?”

Khoé mắt Christoph co giật, giọng điệu cũng sắc hơn. Dù không biết chính xác cậu ta ám chỉ “đến thế” là thế nào, Jeong Taeui vẫn bình thản gật đầu.

“Ừ.”

“Cậu thích hắn? Tới mức không thể không thích? Tới mức không thể nghĩ đến chuyện bỏ?”

“…Ừ.”

Dù cảm thấy mình đang bị ép tới chân tường bởi những câu hỏi dồn dập khó tin, Jeong Taeui vẫn cố gắng giữ bình tĩnh và đáp lại. Bên cạnh có tiếng Mark lầm bầm “Tên đó dẫn dắt ghê thật!” nhưng Christoph vẫn không ngoái nhìn, tiếp tục hỏi.

“Rốt cuộc thì vì sao cậu lại thích hắn?”

Một câu hỏi khó ngờ tới. Trong đầu Jeong Taeui chợt hiện ra hàng loạt lý do những người khác từng nêu: vì giỏi chuyện đó, vì giàu có, v.v… Nhưng khi bắt đầu liệt kê trong đầu, cậu lại khẽ lắc đầu.

“Ờm… Nói là thích thì cũng đúng, nhưng… chắc là vì giờ sống cùng hắn đã thành điều hiển nhiên rồi. Giống như việc thở vậy, đã quá quen thuộc rồi… chắc vậy.”

Cậu nói bằng giọng điềm tĩnh, nhưng nói ra rồi mới thấy ngại—có lẽ còn ngại hơn khi thừa nhận “thích hắn” nữa. Bên cạnh cậu vang lên tiếng thì thầm: “Chết rồi, tên này nặng rồi.” “Xong, thế là xong.”

Christoph im lặng một lúc nhìn Jeong Taeui với vẻ mặt nghiêm trọng, rồi nói bằng giọng ghê rợn:

“Cậu đang quên mất thằng đó là dạng người thế nào đấy, Taei. Chính vì sống yên ổn một thời gian nên cậu đã quên. Cậu biết hắn nguy hiểm cỡ nào không? Không chỉ theo nghĩa thông thường, mà với riêng cậu, hắn là một kẻ dai dẳng và độc địa đến mức kinh hoàng.”

“…Ờ…”

Jeong Taeui không biết Christoph đang nhắm tới phần nào, vì có quá nhiều điểm ứng vào nên không biết đáp sao. Có lẽ nghĩ rằng cậu chưa hiểu, Christoph nhếch môi, bắt đầu kể.

“Được, vậy để tôi kể cho cậu nghe những chuyện xảy ra trong vài ngày bọn họ ở đây. Đầu tiên là ngày đầu tiên. Chiều hôm đó, tôi đến đây nhưng không thấy cậu đâu, chỉ có Rick đang đọc báo trong phòng khách.”

‘Taei đâu?’

Christoph kể rằng cậu ta vừa cởi áo khoác vừa hỏi như vậy. Rick khi ấy vẫn không rời mắt khỏi tờ báo, trả lời thản nhiên:

‘Cậu ấy đang cùng Peter sửa kho trong vườn, trước đó chơi bóng với lũ trẻ hàng xóm ngoài công viên, chiều nay sẽ cùng Peter đi chợ hoa ở ngoại ô để mua nguyên liệu cắm hoa trang trí nhà.’

‘Có vẻ thân thiết với Peter nhỉ.’

‘Ừ, chẳng nói gì nhiều đâu, chủ yếu là mấy chuyện về cháu ông ấy, hay về việc chăm cây, sửa hàng rào. Hôm qua họ nói về cách xử lý nhện đỏ và rệp sáp suốt cả tiếng đấy.’

‘…Sao cậu biết? Ngồi nghe à?’

‘Không, tôi nghe kể lại thôi.’

Rick trả lời tỉnh bơ, Christoph cũng gật đầu cho qua mà không nghĩ gì thêm.

Thế mà ngay tối hôm đó, khi đang ăn tối, Jeong Taeui lại bảo với Rick bằng vẻ mặt lần đầu kể chuyện: “Hồi chiều đi chợ hoa về tiện mua ít rơm để quấn gốc cây trừ sâu, anh biết cái đó chứ…”, và bắt đầu giải thích. Rick thì vẫn giữ nguyên bộ mặt như lần đầu nghe, gật gù bảo “Thật sao?”, chẳng khác gì diễn xuất.

“Ngay lúc đó tôi biết chắc là hắn có vấn đề.”

Dù tất nhiên từ trước đến giờ tôi đã luôn nghi ngờ về “tính người” của Rick—cậu ta nhếch môi lạnh lùng nói tiếp—còn Jeong Taeui thì chỉ ngơ ngác nghĩ: Mình kể chuyện trừ sâu lần đầu vào buổi tối mà…? Trong khi đó, Christoph đã chuyển sang chuyện ngày hôm sau.

“Và rồi hôm sau, ngày thứ hai.”

Chiều hôm đó Christoph lại đến, và lần này vừa vào cổng đã gặp Jeong Taeui nói đang ra siêu thị gần đó mua đồ. Vì vậy Christoph chẳng cần hỏi thêm, cứ thế vào nhà, thấy Rick và Mark đang ngồi trong phòng khách. Cậu ta gọi Rita mang cà phê, rồi ngồi nghe hai người kia nói chuyện.

Nội dung là về cuộc trò chuyện giữa Mark và Jeong Taeui hôm trước. Trong lúc lắng nghe, Christoph suýt nữa phun cả cà phê vì nghĩ Mark bị điên.

Đề cập đến ưu điểm thì thiếu gì? Tự dưng lại lấy chuyện vung dao to sắc bén ra khoe? Tên ngốc này đúng là hết thuốc chữa. Christoph vừa nghĩ vừa uống cà phê, để ý thấy Rick chẳng có vẻ gì khó chịu cũng chẳng vui vẻ gì. Dường như hắn chẳng quan tâm Mark khoe gì, mà chỉ chú ý đến phản ứng và câu trả lời của Jeong Taeui.

Rick chăm chú hỏi những chi tiết nhỏ nhặt: Jeong Taeui đáp thế nào, giọng điệu ra sao, thái độ thế nào… Thỉnh thoảng hắn buông vài câu như “Ồ, vậy à”, “Ra là thế…” kèm theo nụ cười mơ hồ, khiến người nghe rợn người.

“Bình thường người ta sẽ hỏi kỹ hơn về việc mình khoe gì, rồi phản ứng của đối phương là tích cực hay tiêu cực, nhưng hắn thì không. Hắn gần như đang phân tích từng sắc thái nhỏ trong lời nói của cậu.”

Christoph hạ thấp giọng. Khi giọng nói lạnh tanh ấy trở nên trầm xuống, một luồng khí lạnh rợn người như tràn vào không khí. Kỳ lạ thật, hệ thống sưởi trong nhà vẫn chạy đều, vậy mà sao sau gáy lại lạnh thế này? Jeong Taeui rụt cổ lại, với tay cầm lấy tách trà ấm để trên bàn.

“Và đến ngày thứ ba. Hôm đó tôi có việc nên đến muộn. Phải sau bữa tối mới đến được nên cũng khá trễ. Vào nhà thì thấy mỗi đứa đang vạ vật mỗi nơi, Rick thì ngồi trong phòng khách, còn cậu thì không thấy đâu. Thế là tôi lại hỏi hắn ‘Taei đâu rồi?’”

Christoph ngừng một lát, chau mày.

Nghe thế, Rick nhìn đồng hồ rồi đứng bật dậy như thể vừa nhớ ra điều gì.

‘Chắc đang tắm đấy.’

Nói xong hắn đi thẳng lên tầng hai, tầng có phòng của cậu. Tôi gọi với theo ‘Đợi đã, cậu định đi đâu đấy!’ nhưng hắn chẳng buồn đáp, cứ thế ung dung khuất sau lầu hai.

“……”

Nghe tới đây, Jeong Taeui dường như đã đoán ra phần nào, khẽ xoa mặt bằng vẻ mặt bối rối. Christoph chỉ lặng lẽ nhìn cậu và lại tiếp tục:

“Ngày thứ tư, lúc tôi đến thì thấy cậu đang đứng bên cửa sổ phòng trên tầng hai nói chuyện điện thoại với ai đó.”

Thế nên khi bước vào nhà, thay vì hỏi ‘Taei đâu?’, Christoph nói thẳng với Rick: ‘Tôi thấy cậu ấy đang gọi điện trên tầng’, nhưng Rick chẳng đáp kiểu ‘À vậy à?’ hay ‘Không rõ nữa nhỉ’ như người không biết gì. Lúc đó, vì Rita ra ngoài nên Rick đang tự pha cà phê, hắn đáp nhẹ tênh:

‘Chắc là gọi cho Jeong Jaei đấy. Sáng nay em ấy có gọi mà không được, bảo sẽ gọi lại vào buổi chiều.’

‘…Gọi cho người đó làm gì cơ?’

‘Cách đây không lâu Jeong Jaei có gửi vé máy bay mời qua chơi. Taei cảm ơn nhưng nói chắc không đi được, nên gọi điện từ chối.’

‘Tại cậu níu lại không cho đi à? Để người ta đi chơi một chút chứ.’

Christoph mỉa mai nhưng Rick chỉ lắc đầu:

‘Không phải, là do Taei không muốn đi. Em ấy vốn không thích sang Trung Đông nếu không có lý do đặc biệt, nhất là Riyadh.’

‘Tại sao?’

‘Thì… dù giờ đã được gỡ rồi, nhưng có một thời Taei bị truy nã quốc tế vì vụ đánh bom Riyadh mà, nên không mặn mà lắm với chỗ đó. Gặp Jeong Jaei cũng chỉ tranh thủ lúc anh ta ra nước ngoài đúng dịp, chứ hiếm lắm mới gặp.’

‘……’

‘Cũng may là lần đó đánh không chỉ ở Serengeti mà còn cả Riyadh nữa.’

Rick lẩm bẩm như tự nói, Christoph nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như băng.

‘Kẻ đánh bom là cậu chứ không phải Taei.’

‘Dù sao thì truy nã quốc tế cũng dính cả Taei mà.’

‘Hừ… chắc cậu ấy đang vừa gọi vừa chửi cậu lên bờ xuống ruộng đấy nhỉ.’

‘Tôi không quan tâm.’

‘Biết đâu đang nói chuyện với anh trai xong nhớ nhà, rồi quyết định bỏ cậu mà bay sang Riyadh luôn thì sao?’

Rick đang bỏ đá vào cà phê, ngửi hương cà phê một cách ung dung, hoàn toàn không để tâm đến lời của Christoph.

‘Tôi không nghĩ chuyện đó xảy ra đâu… Nhưng nếu muốn biết họ nói gì, thì để sau nghe lại là được.’

‘Nghe lại á?’

Christoph nheo mắt nghi ngờ, Rick vẫn thản nhiên cong mắt cười:

‘Toàn bộ cuộc gọi trong nhà này đều được ghi âm vì lý do công việc của Kyle. Taei hình như chưa biết đâu.’

Vì công việc của Kyle vốn dĩ luôn cần bảo mật tuyệt đối, Rick nói thêm. Christoph lần này thì thật sự nhìn hắn bằng ánh mắt rét buốt.

“Cái gì cơ?”

Jeong Taeui nãy giờ nghe trong lặng người, bất giác cất cao giọng. Christoph tặc lưỡi như thể đang nói “Thấy chưa.”

“Vậy mà cậu vẫn thích hắn ta hả?”

“…Ờ… chắc tôi nên suy nghĩ lại.”

“Điều quyết định nhất là chuyện hôm qua. Ngày thứ năm.”

Khi Christoph nói với vẻ mặt lạnh lẽo cứng rắn như đóng băng, gương mặt Jeong Taeui cũng căng thẳng. Chuyện còn gì nữa để gọi là “quyết định” chứ?—ngay lập tức, ký ức về “cuộc gặp” ác mộng với Angher ngày hôm qua ùa về.

Jeong Taeui liếc sang phía Angher đang ngồi sofa đằng kia, một tay cầm pho mát, tay kia cầm ly rượu vang. Christoph đôi mắt xanh sáng rực lạnh lẽo, hạ thấp giọng:

“Tối qua, phải sau cả bữa ăn Rick mới từ tầng hai xuống một mình. Khi tôi hỏi cậu đâu, hắn chỉ bảo cậu mệt nên đã đi ngủ.”

Không ai trong nhà là không biết lý do tối qua Rick và Jeong Taeui vắng mặt trong bữa tối. Angher sau khi bị Rick đấm ngất và bị vứt ra hành lang đã loạng choạng xuống tầng chửi um sùm, chưa kể, tiếng rên vang vọng từ tầng hai xuống còn khiến ai cũng phải hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra.

Rick mãi sau mới xuống tầng với gương mặt của một con sư tử no bụng, chỉ ăn qua loa miếng bánh thịt xay do Rita chuẩn bị rồi mới phát hiện ra ánh mắt đầy uất ức của Angher đang gườm gườm nhìn mình.

‘Thuốc cậu đưa đúng là hiệu nghiệm. Cảm ơn, Angher.’

‘Thằng khốn nạn này!! Đồ ti tiện hèn hạ!!’

Angher gào lên giận dữ trước lời “cảm ơn” như tát vào mặt. Nghe thấy thế, Rick chỉ điềm nhiên đáp: ‘Tôi còn nể mà không đấm cho nát ruột là may đấy.’

Ivan đang ngồi bên xem kịch, vừa cười vừa lắc đầu:

‘Nhưng mà này, Rick, cậu ngủ với Taei hầu như mỗi tối rồi còn gì. Sao không nhường cho Angher một lần mà cứ phải chiếm lấy? Đến cơm cũng bỏ, chơi mấy tiếng đồng hồ liền, không chán à?’

‘Chán? Tôi phải nhịn đấy, chứ nếu Taei không kiệt sức thì tôi còn muốn nhét vào sâu hơn nữa.’

Ngay khi Rick vừa dứt câu, Angher đã gào toáng lên: “Trên đời này không còn quý ông nữa rồi!!”, và tất cả đều gật gù đồng tình.

‘Nghe mà mệt. Với tần suất đó thì có ngày Taei mang bầu cũng không lạ đâu nhỉ?’

Nghe Mark vừa cười vừa đùa, Rick chỉ nhún vai:

‘Cái đó thì chắc không được. Tôi từng thử suốt một tháng không cho tinh dịch trong cơ thể em ấy khô cạn dù chỉ một ngày mà vẫn không có kết quả.’

‘Tên điên khùng…’

Christoph nhỏ giọng mắng chửi, và mọi người cũng gật đầu theo. Nhưng Rick thì vẫn tỉnh bơ, không chút xấu hổ, cũng chẳng coi là nói đùa.

‘Lần tới chắc thử kéo dài vài tháng xem sao, có khi một năm cũng được.’

“… …Cái gì?”

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 121"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. iu bạn nhỏ Tae và bé Chris nhìu nhìu

    Awwww
    Bé Chris cưng quá trờiiiiii
    Câu cửa miệng lúc nào không thấy crush lại là ” Tài đâu “

    27 Tháng 2, 2026 at 4:44 chiều
    Bình luận
  2. Ngj

    Chris chắc sock với cái suy nghĩ của lầy lắm

    14 Tháng 12, 2025 at 5:05 sáng
    Bình luận
  3. Vie

    Tự nhiên có suy nghĩ nhà họ Jeong phải chi sinh ba nhỉ,tại vì toi cg thích tương tác giữa chít và taei cảm giác chít xứng đáng có 1 ng như taei bên cạnh í dù có R ròi nhưng mà t hg thích cha đó cho lắm (ykr) dù v toi vẫn rất thích ilay bên taei 🤧

    13 Tháng 12, 2025 at 4:01 chiều
    Bình luận
  4. Minmin92

    Chít dễ cưng vãi ò lần nào tới cũng chỉ :” Teai đâu “ 🤭
    Còn thằg Lầy cúp tiết sinh đúg ko? Chứ đéo thể nào coa cái mạch suy nghĩ như ry đc 🤔

    25 Tháng mười một, 2025 at 8:50 sáng
    Bình luận
  5. 0won

    “vậy mà cậu vẫn thích hắn được hả” em ơi em, em cũng yêu thằng cha R đó thôi =))) còn khẩm dô hơn cả Taeui nữa

    4 Tháng 10, 2025 at 7:19 sáng
    Bình luận
  6. Ck bé chít

    Trốn cha tiết sinh rồi phải k =)))) hay ảnh k biết tht bây =)))) à đr chít dth vãi ò , cứ tới là hỏi tae đâu liền

    13 Tháng 9, 2025 at 7:19 sáng
    Bình luận
  7. mun mun mun

    Ê tính ra nhỏ chris này đến nhà toàn hỏi taei đâu nhể =))) 100% hỏi taei

    21 Tháng 8, 2025 at 1:52 chiều
    Bình luận
  8. she said “hola, ¿cómo étas’?”

    dâm=))))

    18 Tháng 8, 2025 at 5:58 chiều
    Bình luận
  9. yutanee

    cha này trốn tiết sinh à=))))

    6 Tháng 7, 2025 at 3:09 sáng
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

8 Tháng 5, 2026
Chương 101 Chương 100
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Cheonghwajin
Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)
18 Tháng 4, 2026
Dead Seed (Mangjong) Novel
Dead Seed (Mangjong) Novel – Hoàn thành
5 Tháng 10, 2025
Non Zero Sum Novel
Bảo vệ: Non Zero Sum Novel
27 Tháng 2, 2026
kiss me if you can novel
Kiss Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
24 Tháng 7, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?