Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Suite Novel (Hoành Thành) - Chương 126

  1. Home
  2. Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
  3. Chương 126
Trước
Tiếp

Xe dừng lại cách họ vài mét, cửa xe mở, Christoph bước xuống.

“Nhìn cái cảnh rảnh rỗi thế này, chắc chẳng có việc gì làm nhỉ?”

Christoph liếc nhìn Richard, Hans, Oliver và xung quanh, rồi cất lời bằng giọng lạnh nhạt và uể oải đặc trưng của cậu.

“Chào mừng, Christoph. Lái xe trên đường tuyết có nguy hiểm không?”

“Không hẳn. …Tôi tới rồi.”

Christoph liếc nhìn Richard. Richard cũng chậm rãi gật đầu.

“Mừng em tới.”

Ngay khoảnh khắc đó, Hans bất giác quay mặt đi.

Richard đang mỉm cười, một nụ cười điềm đạm, nhưng lại vui mừng như thể vừa nhận được món quà mà mình đã mong đợi từ lâu lắm rồi.

Không biết chính hắn có nhận ra vẻ mặt mình lúc này không… Hans vừa ôm tim vì giật mình, vừa nghĩ: “Ờ, cũng không đến mức phải quay đi như thế đâu nhỉ.” Nhưng hình như không chỉ Hans nghĩ vậy. Ngay trước mặt cậu, Christoph cũng quay mặt đi, như thể thấy xấu hổ, môi còn giật giật.

Và rồi ánh mắt hai người chạm nhau.

“…Nhìn cái gì?”

Christoph nhíu mày, gắt khẽ, rồi quăng thứ đang cầm trong tay về phía Hans. Hans đỡ lấy theo phản xạ, là chìa khóa xe. Chính là chiếc xe Christoph vừa lái đến và để ngay giữa đường.

“…Sao lại đưa cái này cho tôi?”

“Giờ cậu rảnh mà, đúng không?”

Christoph trả lời như thể “Sao phải hỏi?” rồi quay bước về phía Oliver. Cậu bé vui vẻ chào “Chú tới rồi ạ?” thì Christoph chỉ khẽ gật đầu, rồi giật lấy đĩa bay từ Jack và ném mạnh ra xa. Đĩa bay bay vút theo hình vòng cung.

Hans nhìn chùm chìa khóa trong tay, khẽ cười khổ. Richard vỗ nhẹ vai cậu.

“Nhờ cả vào cậu, Hans.”

Richard chỉ để lại câu nói đó rồi bước về phía Christoph. Hans lại nhìn theo hai người, khẽ bật cười và thở dài. Thôi, sao cũng được.

Hiện giờ cậu đang rảnh rỗi, và cấp trên cũng là người anh họ của cậu, khi ở bên Christoph thì trông thật sự rất vui. Đến mức chỉ cần phải tách ra dù chỉ để đi đậu xe cũng như luyến tiếc lắm rồi.

Thế này thì nhường chút cũng chẳng sao.

Hans lắc lư chùm chìa khóa trong tay, rồi đi về phía xe của Christoph.

****

Tung tích cuốn sách cũng nhanh chóng được tìm ra.

Cuốn sách từng được lấy ra từ thư viện của Kyle – tất nhiên là với sự đồng ý của anh ta – vốn để trên bàn của Jeong Taeui, nay đã biến mất. Nhưng nơi nó có thể ở thì chẳng đâu xa, chính là phòng của Ilay.

Không sai, cuốn sách được vứt bừa bên cửa sổ phòng Ilay. Jeong Taeui lập tức nhặt lên, điều đầu tiên cậu làm là kiểm tra xem nó có bị hỏng gì không. Nếu chẳng may Ilay lại đánh dấu trang bằng cách gập mép như lần trước thì thể nào cũng bị Kyle thở dài đầy tuyệt vọng.

May mắn thay chỉ có một mẩu khăn giấy kẹp làm dấu, còn sách thì nguyên vẹn. Jeong Taeui thở phào rồi mới quay lại nhìn.

Lúc Jeong Taeui bước vào, Ilay chỉ liếc nhìn cậu một cái, rồi lại nghiêng người trên ghế sofa, mắt dán vào màn hình máy tính. Bên cạnh là một chồng băng ghi hình, có vẻ đang làm công tác xử lý tài liệu.

“Làm gì đấy?”

Jeong Taeui tò mò nhìn vào màn hình và lập tức lùi lại một bước, suýt chút nữa cậu đã hét lên. Cả màn hình đỏ lòm máu, bắn lên tung tóe. Từ loa nhỏ, tiếng la hét thảm thiết vang lên khe khẽ.

“Gì vậy, phim chém giết à? …Nhưng mà…”

Đang định lẩm bẩm trách Ilay giữa ban ngày xem phim máu me, Jeong Taeui bỗng nghẹn lời bởi cậu nhận ra ngay lập tức khuôn mặt lấm lem máu vừa xuất hiện trên màn hình.

Người đàn ông vung vẩy con dao trong tay, làm máu văng khỏi lưỡi dao từng giọt từng giọt, rồi thản nhiên tháo găng tay cũng đẫm máu như con dao ném sang một bên. Hắn không đeo găng tay mới, có vẻ như cuộc tàn sát hôm nay đã kết thúc… và người đàn ông đó không ai khác chính là Ilay Riegrow – người hiện tại đang ngồi ngay bên cạnh Jeong Taeui, chăm chú xem đoạn video như thể đang xem phim.

“Cái quái gì đây…”

Jeong Taeui nhíu mày lẩm bẩm. Đoạn phim vẫn tiếp tục, khi Ilay trong video đút dao vào túi áo, từ hành lang nhợt nhạt phía xa có một người đàn ông khác bước ra từ khúc ngoặt. Toàn thân bê bết máu từ đầu đến chân, nhưng chính hắn thì trông như chẳng hề bị thương, bình thản liếc quanh rồi uể oải lên tiếng:

『Xong rồi. Bên đó cũng kết thúc.』

…Gương mặt ấy cũng thật quen thuộc, không thể nào có đến hai người trên đời mang khuôn mặt đẹp như tượng tạc đến vậy. Đó là Christoph.

Ra là vậy, khi hai kẻ này cùng xuất hiện thì cảnh tượng lập tức biến thành phim chém giết, Jeong Taeui lúc này mới nhận ra đây là một đoạn ghi hình tư liệu.

Màn hình sau đó liền theo mô típ quen thuộc của phim kinh dị. Ngay khi một người nói “Xong rồi”, thì từ đằng sau bỗng nhảy ra một khối đen to lớn, dữ tợn, lao thẳng về phía Christoph.

Nhưng không có gì phải lo. Christoph quay đầu lại không chút biến sắc, trong chốc lát đã biến con vật hung tợn, một con chó chiến to bằng bê con thành đống thịt nát chỉ trong chưa đầy vài phút. Và đó là lúc đoạn phim kết thúc.

“Nhìn kiểu này thì chắc là mấy năm trước nhỉ?”

Nhớ lại gương mặt còn có vẻ trẻ hơn của họ trong đoạn phim, Jeong Taeui đưa ra lời nhận xét. Ilay lúc này đang tua lại đoạn băng, dừng ở vài khung hình rồi gật đầu.

“Đó là video huấn luyện thời còn trong đội cơ động T&R. Hồi đó chúng tôi thả mười người cùng ba chục con chó dữ vào trong tòa nhà.”

Ra là thế. Jeong Taeui kéo ghế lại ngồi xuống cạnh Ilay.

Thời gian có trôi qua, Ilay trông vẫn chẳng khác gì trong đoạn phim, nhưng Christoph thì suýt nữa cậu không nhận ra.

Đoạn phim dừng lại khi Christoph hiện rõ trước ống kính, cánh tay được quấn bằng áo khoác đang nhét vào miệng con chó, lưỡi dao cắm phập vào cổ nó.

Khuôn mặt giống hệt bây giờ nhưng cảm giác lại hoàn toàn khác. Nguy hiểm. Đừng lại gần. Những chuông báo động liên tiếp reo vang trong đầu cậu. Khuôn mặt hoàn hảo ấy trong tình huống này lại khiến cậu ta trông càng phi nhân loại, không phải người, mà là một thứ gì đó lạnh lẽo, ghê rợn.

“Khác với đứa em biết, đúng không?”

Ilay bất ngờ cất tiếng hỏi. Jeong Taeui nhìn màn hình rồi gật đầu.

“Ừm… nhưng không đến mức bất ngờ lắm. Trước đây từng có vài lần cảm thấy y như vậy.”

Dù mấy năm gần đây thì chưa thấy lại, Jeong Taeui nói thêm. Ilay tắt video, lấy đĩa ra khỏi ổ đĩa và nhàn nhạt nói.

“Mà cũng lạ thật. Thứ như cậu ta mà lại có người thấy thích nổi, Richard đúng là có khẩu vị đặc biệt, tên biến thái cấp cao chứ chẳng chơi.”

“…”

Chính Ilay là người nói ra câu ấy lại khiến Jeong Taeui không biết nên phản ứng thế nào. Cậu đành trầm ngâm nhìn lại sở thích của chính mình một cách đầy phiền muộn.

“Thôi thì… hai người họ hợp nhau là được. Richard cũng có vẻ rất cố gắng vì Christoph. …Nói mới nhớ, dạo này Kyle trông có vẻ khá đau đầu vì chuyện đó.”

Jeong Taeui lẩm bẩm khi nhớ lại một vấn đề mới phát sinh gần đây. Dù thực ra không liên quan đến cậu mà là chuyện của Kyle, nhưng đó là vấn đề nghiêm trọng với anh ta.

Chỉ mới vài hôm trước thôi.

Giữa đêm, từ phía thư phòng bỗng vang lên tiếng rên rỉ thê lương của Kyle khiến Jeong Taeui tình cờ đi ngang hành lang dưới tầng, hốt hoảng chạy lên.

Tại thư phòng, Kyle đang úp mặt xuống bàn trước màn hình máy tính, mà trên đó là giao diện một trang web đấu giá sách cổ trực tuyến. Có vẻ phiên đấu giá vừa kết thúc, chữ “Đã trúng thầu” đang nhấp nháy ở cuối màn hình.

‘Anh đang đấu giá à? Anh mua được món gì hay sao mà…’

Jeong Taeui đang nói thì khựng lại. Sau khi xác nhận Kyle không bị gì nghiêm trọng, cậu liếc sang màn hình, nhận ra đây là trang đấu giá sách cổ, ban đầu cậu định hỏi đùa, nhưng rồi chợt hiểu ra.

…Anh ấy vừa để mất nó rồi.

Liếc lại màn hình, cậu thấy ảnh một cuốn sách cũ nát đến mức không nhìn rõ tiêu đề. Jeong Taeui cúi xuống đọc thông tin chi tiết ghi nhỏ bên dưới.

Hả, cái gì? Giá trúng thầu sao toàn số không vậy? Cậu trợn mắt nhìn con số, rồi thấy tên cuốn sách: “Vị Quốc Tế Chiến – Trần Hiểu Dương.”

À… nếu là cuốn này thì đúng là đáng để tiếc nuối thật. Kyle từng nói bao năm nay tìm khắp mà không ra, mơ ước có được cuốn ấy từ rất lâu rồi. Nếu để mất nó thì thảm thương cũng dễ hiểu.

Đúng lúc ấy, Jeong Taeui liếc thấy ID của người thắng cuộc – một cái tên cậu rất quen trên các trang đấu giá sách cổ dạo gần đây. Christ_in_Richd.

‘…Cái tên mà còn rõ ràng hơn cả danh thiếp ấy nhỉ…’

Cậu nhìn màn hình với ánh mắt trắng dã.

Kyle dạo này liên tiếp thất bại trước người dùng đó dù biết rõ hắn là ai. Với tiềm lực tài chính khủng khiếp, thời gian vào lệnh thần tốc, hắn gần như vô địch.

Cứ tưởng Kyle sẽ được nhường một lần chứ… Jeong Taeui đang lắc đầu khi nghĩ đến tên đang ở Dresden thì…

‘Cuốn sách đó, chỉ cuốn đó thôi… bằng mọi giá, tôi muốn có nó… chỉ cuốn đó thôi mà…!’

Kyle vừa run rẩy vừa nức nở lẩm bẩm, rồi bất thình lình bật dậy, chộp lấy điện thoại. Tay anh bấm nhanh số… là đường dây trực tiếp của Richard ở Dresden.

Rốt cuộc cũng gọi à. Jeong Taeui lặng lẽ đứng nhìn, trong khi tiếng chuông kéo dài mãi mới được bắt máy. Kyle liền vội vàng lên tiếng:

‘Alo, là tôi. Tôi gọi vì… à, tôi biết gọi giờ này thì bất tiện, nhưng chỉ là một chút――này, Richard――!’

Chưa kịp nói được câu gì, cuộc gọi đã bị dập thẳng. Kyle sững người nhìn điện thoại, rồi tức giận gầm lên:

‘Giữa đêm thì có việc gì quan trọng đến mức không thể nói nổi một câu chứ! Hồi nhỏ tôi đã cưng chiều nó thế nào cơ chứ, cái thằng vô ơn đáng ghét…!’

Không lẽ chuyện đó có liên quan đến việc Christoph đột ngột biến mất khỏi ứng dụng nhắn tin khoảng một tiếng trước nhỉ… Jeong Taeui thầm nghĩ.

“À ha, Vị Quốc Tế Chiến. Nếu là cuốn đó thì Kyle đúng là đã muốn từ hơn mười năm trước rồi.”

Ilay lên tiếng khi thấy Jeong Taeui lắc đầu nhớ lại bộ dạng giận dữ rồi sầu não của Kyle.

“Lâu vậy à? Thảo nào…”

“Sao?”

“Hôm sau, anh ấy tới tìm tôi, cực kỳ dè dặt nhờ tôi nói giúp với Christoph, xem cậu ấy có thể nhường cuốn sách đó được không.”

Chắc hẳn phải thật sự muốn lắm, đến mức Kyle mới hạ mình nhờ vả như vậy. Jeong Taeui gật đầu lẩm bẩm, Ilay hơi nheo mắt.

“Việc đổi mục tiêu từ Richard sang Christoph, và chọn em làm trung gian là một chiến thuật khôn ngoan. Vậy em đã làm gì?”

“Hở? À, cũng chẳng khó khăn gì, nên tôi nói thử với Christoph.”

“Và sao?”

“Không ngờ cậu ấy gật đầu ngay. Cuối tháng này là sinh nhật tôi mà – tôi cũng quên mất, vậy mà Christoph lại nhắc trước rồi bảo sẽ tặng tôi.”

“…Hừm.”

Ilay khẽ nhếch môi cười kỳ quặc. Bản năng của Jeong Taeui lập tức rung lên báo động. Cậu vội giơ tay đính chính.

“Khoan khoan, đừng có tự dưng giận nhé. Đoạn hội thoại kết thúc ngay ở đó, với lại sinh nhật Christoph anh cũng có gửi quà mà?”

“Đó là quà từ Riegrow gửi cho gia tộc Tarten, chứ không phải tôi gửi cho Christoph. Nhưng xem ra em cũng nghĩ tôi có lý do để thấy phiền lòng, nhỉ, Jeong Taeui?”

“Không, ý tôi không phải vậy, tôi chỉ――… anh đang cố tình, đúng không?”

Jeong Taeui định giải thích, nhưng khi thấy đôi mắt Ilay nhàn nhạt ánh lên nụ cười nghiêng nghiêng, cậu lại hạ giọng hỏi. Ilay cười nhẹ, dựa lưng vào ghế.

“Tôi biết rõ chuyện đó chẳng đáng để giận. Tôi chỉ đang nghĩ về Christoph thôi.”

“…Christoph thì sao?”

“Nhớ lại chuyện Giáng Sinh ấy mà.”

Ilay nói bằng giọng có vẻ thích thú. Jeong Taeui chợt khựng lại.

Giáng Sinh… Vài ngày đông tụ họp của các thành viên cũ trong đội cơ động. Christoph lúc ấy luôn chiếm lấy ghế sofa bằng vẻ mặt chẳng lấy gì làm vui, chỉ thi thoảng mở miệng mà phần lớn là lời móc máy hoặc châm chọc Ilay.

“Chừng đó thì cũng chưa gọi là nợ, nhưng… ha, cái thằng đó…”

Ilay cười khẽ, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy lạnh sống lưng. Jeong Taeui đảo mắt, trực giác mách bảo có gì đó không ổn.

Hai người đó xưa nay chưa bao giờ nói lời tử tế với nhau nhưng hóa ra Ilay vẫn nhớ rõ từng câu từng chữ…

“Phải rồi, là như thế. Tôi suýt quên nhưng vừa nãy nhớ ra.”

Ilay thì thầm như độc thoại rồi nhìn sang Jeong Taeui.

“Vậy… cuốn sách đó giờ sao rồi?”

“Hả? À, Christoph đã ghé đưa cho tôi rồi, giờ chắc nó đang được trưng bày cẩn thận trong thư viện của Kyle.”

“À ha, bảo sao hôm nay Kyle cười suốt cả buổi như người mất trí.”

Ilay gật đầu ra vẻ hiểu, rồi trầm ngâm vuốt cằm. Đột nhiên hắn vươn tay cầm lấy điện thoại. Jeong Taeui nhìn đối phương, ngơ ngác không biết hắn định gọi ai.

Chẳng bao lâu sau, bên kia bắt máy.

“Lâu rồi không gặp, Richard. Chúc mừng năm mới.”

À, gọi tới Dresden à? Nhưng mà… tại sao lại――Jeong Taeui vẫn đang ngẩn ra nhìn còn Richard – có vẻ cũng bất ngờ không kém – sau vài giây im lặng mới đáp:「Cảm ơn, cậu cũng có một năm mới thật tốt nhé.」 Và rồi ngay sau đó hỏi tiếp――

「Nhưng có chuyện gì mà gọi vậy?」

Câu hỏi thể hiện sự chắc chắn rằng đối phương không thể nào chỉ gọi để chúc Tết suông, Ilay thản nhiên đi thẳng vào vấn đề.

“Nghe nói anh vừa tìm được một cuốn sách quý Vị Quốc Tế Chiến, hình như là anh đã có được rồi?”

「À à… gọi thay cho Kyle à?」

 Richard đáp như thể cuối cùng cũng hiểu ra lý do cuộc gọi.

「Ừ, tôi kiếm được rồi, tốn công phết đấy. Mất mấy tháng mới thu xếp được, giá cũng chẳng rẻ gì.」

“Phải rồi, với cuốn đó thì khó kiếm là đương nhiên.”

「Vậy thì cậu chuyển lời cho Kyle nhé, bảo là tôi không định nhường đâu. Mà thật ra thì dù anh ta có xin cũng chẳng ích gì – vì tôi đã đưa cho Christoph rồi.」

“Ừm? Không, tôi không gọi để nói điều đó. Tôi nghe nói Christoph đã đưa cuốn đó cho Taei, nên nghĩ là… với anh thì có thể chẳng là gì to tát, nhưng cũng là món đồ anh mất nhiều công sức mới có được, nên tôi nghĩ ít nhất cũng nên gọi để cảm ơn một tiếng.”

Ilay nói với nụ cười lịch thiệp. Đầu dây bên kia bỗng im bặt, khoảng ba giây im lặng trôi qua, Ilay vẫn giữ nguyên nụ cười thản nhiên, còn Jeong Taeui đứng bên cạnh thì hóa đá.

Ilay là người phá vỡ sự im lặng.

“Ơ, chẳng lẽ anh không biết à? Tôi không gọi nhầm đấy chứ?”

「À… không biết thật, ảm ơn vì đã nói.」

Giọng Richard hạ thấp một tông, vang lên lạnh lẽo, rồi cuộc gọi bị ngắt. Ilay vẫn cười nhạt đặt điện thoại xuống, trong khi Jeong Taeui nãy giờ đứng đơ như tượng cuối cùng cũng chậm rãi lên tiếng.

“Sao anh lại làm vậy…”

“Tôi làm gì?”

Ilay thản nhiên đáp như thể không hiểu câu hỏi, rồi duỗi người một cách khoan khoái. Jeong Taeui nhìn điện thoại với ánh mắt đầy bất an.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 126"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. Mèo chảnh và gấu 2 mặt

    Cuộc gọi chừng 20s, nhà Chít cháy bừng bừng :)))

    15 Tháng 3, 2026 at 9:51 sáng
    Bình luận
  2. iu bạn nhỏ Tae và bé Chris nhìu nhìu

    Lớn mà hay chơi trò mách lẻo quá à
    Bé Chris thì lúc nào cũng ưu tiên bạn nhỏ Taeui sau cha già Ri rồii
    Chris chắc để đổi lấy khuôn mặt đẹp như tạc tượng ấy nên mới có người bạn như Ilay :))

    28 Tháng 2, 2026 at 6:07 sáng
    Bình luận
  3. Ngj

    Bạn thân ơi

    14 Tháng 12, 2025 at 5:37 sáng
    Bình luận
  4. Minmin92

    Trog chuyện này chỉ có Kyle là tội nghiệp..có thằng em đéo đc gì đc mỗi cái báo là hay, ai buồn thì buồn chớ Lầy thấy vui là đc hen 😅

    25 Tháng mười một, 2025 at 11:47 sáng
    Bình luận
  5. Minmin92

    Mé ảnh vẫn ghim dụ Giáng Sinh Chít tồ mách lẻo rồi xúi cục Tae trốn đi, thiệt sự chứ…Lầy ko ác ai ác 😂

    25 Tháng mười một, 2025 at 11:45 sáng
    Bình luận
  6. thích vừa đọc truyện vừa nghe nhạc

    địa ngục có 18 tầng thôi á? thiếu 1 tầng 19 cho Ilay kìa

    17 Tháng mười một, 2025 at 5:33 sáng
    Bình luận
  7. liuxi

    sự trả thù ngọt ngào =))

    16 Tháng 10, 2025 at 3:29 chiều
    Bình luận
  8. 0won

    chắc địa ngục phải xây riêng một tầng mới chứa được ilay =))) tâm cơ kinh

    4 Tháng 10, 2025 at 8:13 sáng
    Bình luận
  9. 0won

    chris thì hở ra là xúi taeui bỏ chạy, ilay thì đụng đến là lại bảo richard dở hơi lắm mới yêu chris, bạn bè nó vậy đó hả =))) thân lắm mà là thân ai nấy lo

    4 Tháng 10, 2025 at 8:05 sáng
    Bình luận
  10. Minmin92

    Anh giơ cái néck lên tui xem nó thâm đen tới đây rồi nào 😅

    27 Tháng 8, 2025 at 7:12 sáng
    Bình luận
  11. yêu passion vãil

    eo ơi lầy chơi ác thật, thâm vcl =)))))))

    20 Tháng 8, 2025 at 3:19 chiều
    Bình luận
  12. Bit

    Ác hơn cả mụ dì ghẻ

    20 Tháng 8, 2025 at 9:40 sáng
    Bình luận
    1. Ngj

      Vẫn ko bỏ được cái tật hay mách lẻo

      15 Tháng 10, 2025 at 5:11 chiều
      Bình luận
  13. Regina

    Chả hiểu sao lại thấy lầy giống bà regina trong mean girl, giả tạo xấu tính :))

    13 Tháng 8, 2025 at 6:36 chiều
    Bình luận
  14. Thíu nữ thừa nam

    Đúng nghĩa “mượn dao giết người” luôn á :)))))

    11 Tháng 8, 2025 at 5:09 sáng
    Bình luận
  15. Your ma

    Anh chó lắm Ilay=)))))

    23 Tháng 7, 2025 at 3:55 chiều
    Bình luận
  16. Hum nai cum iu IlTae hum nay cung thay Ri ko xung voi Christ

    Anh khốn nạn số 2 éo ai số 1 =))))))))))

    19 Tháng 7, 2025 at 11:57 sáng
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

8 Tháng 5, 2026
Chương 101 Chương 100
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Lick Me Up If You Can Novel
Lick Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)
11 Tháng 10, 2025
Liệu Pháp Mèo Novel
Liệu Pháp Mèo Novel
6 Tháng mười một, 2025
Lunacy Novel
Lunacy Novel (Hoàn Thành)
10 Tháng 8, 2025
Dead Seed (Mangjong) Novel
Dead Seed (Mangjong) Novel – Hoàn thành
5 Tháng 10, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?