Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Passion: Suite Novel (Hoành Thành) - Chương 74

  1. Home
  2. Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
  3. Chương 74
Trước
Tiếp

Y như hắn đoán, người có huyết áp thấp như cậu thì không có việc gì đặc biệt sẽ không bao giờ tự thức dậy sớm hơn thường lệ, huống chi hôm nay lại là ngày nghỉ hiếm hoi nữa. Nếu không ai đánh thức, cậu có thể ngủ li bì đến tận trưa cũng không phải chuyện lạ.

Richard tựa người vào cột giường, lặng lẽ nhìn người con trai trên giường.

Cậu đang nằm ngửa, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, ngủ rất ngay ngắn.

Ngay cả khi ngủ, với gương mặt ấy, dáng ngủ ấy, trông cậu chẳng khác nào một pho tượng. Richard hiểu rõ người đàn ông này. Vẫn còn lớp lông tơ nơi vành tai, lông mày trái hơi nhạt hơn bên phải đến mức khó nhận ra, đồng tử mắt xanh dương có một vòng sáng ô-liu mờ nhạt… Có lẽ không ai biết rõ hắn hơn Richard.

Vậy mà mỗi lần nhìn cậu, Richard vẫn cảm thấy thật kỳ lạ. Một cảm giác xa lạ như đang nhìn thấy thứ vốn không tồn tại ở thế giới này, tim đập bất thường, cảm xúc trồi sụt.

Christoph.

Richard gọi tên cậu trong lòng không phát ra tiếng, chỉ là môi khẽ động.

Một cơn bồn chồn đột ngột ập đến. Hắn muốn thấy cậu cử động, muốn đối diện với đôi mắt xanh ấy, nơi quanh đồng tử có ánh ô-liu.

Hắn biết rõ cảm giác này sẽ không dễ nguôi ngoai, nhưng vẫn nhẫn nại đứng yên.

Không cần chờ lâu.

Lông mày của cậu bắt đầu giật nhẹ vài lần rồi như nhấc được mí mắt nặng trĩu, đôi mắt xanh dần hiện ra.

Chớp. ……Chớp.

Sau vài lần chớp mắt, đôi mắt xanh ấy đã nhìn thấy Richard.

“……”

Đôi mắt còn vướng cơn buồn ngủ nhìn Richard chớp mắt mấy lần nữa, rồi bất chợt ánh xanh trở nên rõ ràng. Đôi mắt ấy nhìn chằm chằm không chớp, Richard cũng yên lặng đáp lại.

Christoph mỗi sáng như bị chuốc thuốc mê, dường như cuối cùng cũng nhận ra hình ảnh trước mắt không phải là mơ, đôi mắt hơi nheo lại. Cậu lẩm bẩm điều gì đó, chau mày, rồi kéo chăn trùm kín đầu.

“Giờ tập đầu tiên buổi sáng đã bắt đầu rồi, em làm sao mà đi làm được vào ngày thường thế này.”

“……”

“Đúng rồi, sáng nào em cũng như người mất hồn, có dậy lúc năm giờ hay mười giờ thì cũng như nhau thôi. Tôi mà tập luyện chung chắc bị cản trở nhiều hơn được giúp.”

“……”

“Không, đúng hơn là có lần cũng chưa tỉnh hẳn đã làm trật tay đối phương trong lúc tập. Em chỉ đang phá hỏng buổi tập thì có.”

“……Im đi, biến đi…”

Rốt cuộc tiếng lầm bầm cũng vang lên từ trong chăn.

“Nghe nói em ngủ trước cả mười một giờ đêm hôm qua còn gì, đủ tiêu chuẩn ngủ của người trưởng thành rồi đấy.”

“…Mạng lưới thông tin của cái nhà chết tiệt đó chỉ để làm mấy việc vớ vẩn thế à?”

“Chỉ cần hỏi người giúp việc một câu thôi, dùng từ ‘mạng lưới thông tin’ thì hơi quá rồi.”

Trước khi Richard kịp dứt nụ cười mỉa, một cái đầu lộ ra khỏi chăn. Khuôn mặt cau có hiện rõ sự bực bội và chưa tỉnh ngủ, mắt chỉ nhíu lên hờ hững.

Trong khi Richard rót cà phê từ bình giữ nhiệt vào chiếc tách đã chuẩn bị sẵn trên kệ, Christoph liếc hắn đầy hậm hực nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm lấy và uống. Sau khi uống hết tách cà phê đậm đặc đến độ như thuốc độc, Christoph dần tỉnh táo, nhưng vẻ mặt khó chịu vẫn không biến mất.

“Bao giờ anh về?”

“Tối thứ Ba.”

“Lâu nhỉ.”

Christoph đặt chiếc tách rỗng xuống bàn đầu giường như thể nện xuống, rồi lại trùm chăn nằm xuống. Richard chẳng bận tâm, rót phần cà phê cho mình.

“Thứ Hai, thứ Ba em cũng nghỉ đi.”

“Vì sao tôi phải làm vậy!”

Christoph hất chăn, trừng mắt nhìn Richard. Hắn không đáp, chỉ uống cà phê, mắt dõi theo cậu.

“Đừng có nói nhảm, anh nghĩ làm việc là cái gì chứ? Anh tưởng tôi muốn là nghỉ được chắc? Tôi không có chơi đùa hay làm trò đâu!”

“Một kẻ sẵn sàng bẻ tay đồng đội khi đang tập luyện mà còn nói đạo lý gì vậy.”

Richard hừ mũi cười, rót nốt phần cà phê còn lại trong bình vào tách của Christoph.

“Tôi đến đây không phải để chơi mà để nghỉ hai ngày đó, tôi đã làm việc liên tục suốt bốn tháng không nghỉ một ngày.”

“Ai bảo anh làm thế?”

“Christoph.”

Bị gọi tên bằng giọng thấp và lạnh, Christoph cau mày nhấc tách cà phê lên. Chỉ nghe được tiếng cậu làu bàu lạnh nhạt: “Nực cười thật.”

Một lúc sau, không gian im lặng bị phá vỡ bởi tiếng lẩm bẩm đầy bất mãn:

“Nếu chỉ là ngày nghỉ thì tôi còn có thể dành được cho anh.”

Christoph tặc lưỡi, trừng mắt nhìn Richard. Hắn nheo mắt, nhưng không rõ là hài lòng hay khó chịu.

Christoph bất ngờ ném tách cà phê xuống. Tách kim loại phát ra tiếng chát chúa khi va vào đĩa lót rồi lăn lóc.

“Đừng có bất ngờ xuất hiện thế. Lũ lính mới vừa nhập ngũ dưới quyền tôi toàn lũ ăn hại, cả tuần này tôi đã muốn điên rồi!”

“Với cái tính cách đó mà còn đòi huấn luyện người khác thì…”

“Cút ra ngoài hay ngậm miệng lại, chọn một đi.”

Christoph nghiến răng, đưa tay lên bóp thái dương. Có vẻ đầu đang đau, cậu lục lọi trên bàn đầu giường theo thói quen, Richard nhìn cảnh đó bằng ánh mắt lạnh lẽo.

“Cái chứng thần kinh đó vẫn còn à? Mở mắt ra là tìm thuốc ngay.”

“Tôi đã bảo là cút hoặc im đi mà.”

Một vật nhỏ bay đến trước mặt Christoph, cậu bắt lấy theo phản xạ, là một lọ thuốc.

“Nếu nhất định phải uống thì uống cái này. Uống bao nhiêu cũng không thành nghiện được đâu.”

“Nhưng anh thì sẽ vỗ tay vui mừng nếu tôi thành ra thế mà.”

Christoph mở lọ thuốc, đổ ra sáu bảy viên một lúc và nuốt trọn, mặt mày nhăn lại vì đắng. Richard tặc lưỡi.

“Nếu đắng thì uống với nước. Em đúng là――”

Richard đang cầm ly và bình nước định tiến lại thì… đột nhiên anh dừng bước.

Christoph chỉ cách nhau đúng hai bước chân, đang tựa vào cột giường, khẽ rụt vai lại và liếc nhìn hắn. Đó là ánh mắt đề phòng, không cố ý mà là phản xạ.

Trong ánh nhìn ấy là khó chịu, bối rối, và lo sợ.

Chỉ vì một bước lại gần.

“…―.”

Có lẽ Christoph cũng đoán ra lý do Richard dừng lại. Mặt cậu sa sầm như thể vừa lộ ra điểm yếu, ánh mắt sắc lạnh nhìn xoáy vào khoảng không. Richard lặng lẽ lùi lại, đặt ly nước lên bàn. Trước ánh mắt lén lút quan sát từ Christoph, hắn lại tựa vào cột giường như cũ.

Khoảng cách được giữ nguyên hai bước chân.

“……”

Một khoảng lặng kéo dài.

Người phá vỡ sự im lặng là Richard. Hắn rút từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ bằng lòng bàn tay rồi ném tới. Christoph chỉ liếc qua mà không bắt lấy, để nó rơi bịch xuống cạnh chân, là một chiếc hộp màu xanh đậm buộc ruy băng màu ngọc trai. Logo của cửa hàng mà Christoph thường ghé qua được in trên nắp bằng phông chữ thanh lịch.

Christoph nhíu mày, nhìn Richard một cái rồi gỡ ruy băng. Nằm gọn ở lớp đệm bên trong hộp là một chiếc kẹp tiền.

“Em bảo là không thích để ví trong túi vì làm xộc xệch quần áo còn gì.”

Richard nhìn Christoph đang xoay chiếc kẹp bạc trong tay, chăm chú quan sát nét mặt cậu như đang chờ được kiểm tra bài làm.

Rốt cuộc, Christoph chỉ gõ nhẹ ngón tay lên kẹp tiền một cách hờ hững.

“Anh chọn à?”

“Phải.”

“Biết ngay mà, thiết kế đơn giản đến mức nhạt nhẽo, đúng kiểu gu thẩm mỹ nhàm chán của anh.”

Christoph ném ra một câu vừa nghe thì bình thường nhưng sắc sảo đến độ đâm thẳng vào tim, cất kẹp tiền lại vào hộp và vứt đại lên bàn. Hộp rơi bịch xuống mặt bàn, Richard nhìn nó bằng ánh mắt tối đi.

“Thật khó tin là một kẻ được khen là điều hành giỏi lại có con mắt chọn đồ thảm hại thế đấy.”

Dù bị Christoph mỉa mai trắng trợn, Richard vẫn chỉ lặng lẽ nhìn cậu chằm chằm mà không hé miệng lấy một lời. “May mà tiền bạc dư dả đấy, thay vì mua đồ thì sao không đi mua người luôn đi.” Ngay cả khi Christoph tiếp tục xổ ra những lời gai góc nối tiếp nhau, Richard vẫn không đáp lại. Kết quả khi không đạt yêu cầu, vẫn luôn là như thế, từ trước đến nay lúc nào cũng vậy.

Chỉ sau khi đã trút ra được một tràng độc địa, Christoph mới trông có vẻ dễ chịu hơn đôi chút. Có lẽ cũng tỉnh ngủ hơn rồi nên cậu cầm lấy cốc nước Richard đã rót sẵn, thở ra một hơi sảng khoái.

Đúng lúc đó, ánh mắt Richard và Christoph giao nhau. Ánh mắt Christoph luôn hơi cụp xuống mỗi khi hài lòng như một con mèo, bất giác nhíu lại, nhìn Richard với vẻ không vừa lòng, rồi cụp mắt xuống. Ánh nhìn đó dừng lại nơi cổ tay Richard.

“…Là chiếc đồng hồ tôi chưa từng thấy nhỉ.”

Richard cũng đưa mắt nhìn cổ tay mình, chiếc đồng hồ từng một thời hắn rất thích và hay đeo, dù gần đây đã cất vào ngăn kéo khá lâu. Nó không quá giá trị và nhìn kỹ sẽ thấy rõ dấu hiệu thời gian, nhưng là món đồ hắn quý vì đã đồng hành cùng mình trong những năm tháng tuổi trẻ.

Richard nhìn Christoph chăm chú, rồi tháo đồng hồ ra, nghịch nghịch nó trong tay một lúc rồi thản nhiên ném qua cho Christoph.

Christoph săm soi kỹ lưỡng chiếc đồng hồ rồi đưa lên cổ tay mình. “Hừm,” cậu lẩm bẩm, sau đó đeo thử. Rồi lại lặp lại, “Hừm,” vừa chăm chú nhìn mặt đồng hồ. Bàn tay xoay vặn món đồ như thể không có ý định tháo ra.

Christoph ngẩng đầu lên. Khi ánh mắt chạm vào Richard vẫn đang trầm mặc nhìn cậu, Christoph cau mày khó chịu.

“Cười cái gì?”

“Tôi á? Đừng đùa, hay là bệnh thần kinh em giờ lan sang cả mắt rồi?”

“Đừng có đùa, rõ ràng anh hạ mắt xuống còn gì.”

“Thông thường thì ‘cười’ đâu có liên quan gì tới hướng ánh mắt đâu.”

Khóe môi Richard vẫn thẳng tắp, không hề có dấu hiệu cười như lời Christoph nói. “Thôi, đủ rồi,” hắn lầm bầm rồi rời khỏi cột giường đang dựa vào.

“Giờ này chắc bắt đầu có người qua lại rồi. Tôi phải đi chào hỏi mấy người đêm qua chưa kịp gặp, hẹn gặp lại trong bữa ăn nhé.”

“Đừng có gọi, tôi sẽ ngủ tiếp.”

“Dù tôi không gọi thì người chủ nhân luôn đúng giờ như một cái đồng hồ của em cũng sẽ gọi thôi. Ăn sáng lúc bảy giờ rưỡi chứ? Tuy có hơi lâu rồi nhưng tôi nhớ giờ vẫn chính xác đấy, nhớ đừng trễ. Tôi cho mượn đồng hồ đấy.”

Richard liếc qua chiếc đồng hồ đã rời khỏi cổ tay mình và giờ đang nằm trên cổ tay mới rồi quay bước đi. Sau lưng hắn, Christoph lại bắt đầu lầm bầm chửi rủa, nhưng tiếng đó nhanh chóng bị cánh cửa đóng lại nuốt chửng.

Bên ngoài, không khí đã sáng và nhạt màu hơn lúc hắn bước vào. Từ phía xa, những tiếng người khẽ khàng vang lên, đêm dần qua và buổi sáng đang đến. Ánh mặt trời chói chang len qua mí mắt, Richard cúi nhìn cổ tay trống trơn.

“…”

Hắn khẽ xoa cổ tay, rồi lại ngẩng đầu tiếp tục bước đi, trên gương mặt không biểu lộ cảm xúc, ánh mắt có phần hạ xuống nhẹ nhàng.

Chiếc đồng hồ từng quấn quanh cổ tay hắn, giờ đây khi nằm trên cổ tay thanh mảnh kia trông có vẻ hơi nặng nề. Nhưng vẫn… cũng khá hợp, thậm chí rất hợp một cách không ngờ tới.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 74"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

Bình luận

  1. Pikapu

    Bt là Ri thương Chris rồi, nhma mở mồm cứ bệnh thần kinh làm t ngứa mồm quá đi

    22 Tháng 4, 2026 at 3:32 sáng
    Bình luận
  2. iu bạn nhỏ Tae và bé Chris nhìu nhìu

    Bé Chris cưng như thế bảo sao cha Ri không chiềuu

    21 Tháng 2, 2026 at 4:58 chiều
    Bình luận
  3. thích vừa đọc truyện vừa nghe nhạc

    chiều thế này k sợ Chris hư à Ri

    8 Tháng mười một, 2025 at 2:24 chiều
    Bình luận
  4. Khờ khờ vớ biến thái

    Cứ bảo bot passion không ai làm nóc :)) T thì thấy bé Chít được đội hẳn lên đầu Ri luôn rồi í, nóc với sàn gì :))) Trừ cái vụ ngoại tềnh không được phép ra, thì muốn cái vẹo gì chồng nó cũng chiều :))) ịch ịch với chồng mà “em yêu anh” cái là chồng nó cũng xìu xuống nghe theo liền. Nhất con zai của mẹ rồi con ơi con đẹp con có quyền

    9 Tháng 10, 2025 at 3:11 chiều
    Bình luận
  5. Tina của mẹ dưỡng thê quá con ơi

    Càng đọc càng thấy cái ảnh vẽ Chris là con mèo lông vàng tai xòe mắt xanh mặt cọc nó đúng vải ò. Ở với Taeui thì là mèo điệu, ở với Richard là mèo chảnh, còn với Ilay là mèo xù lông :))) Ôi đã đọc lần thứ 4 vẫn chưa hết lụy bé Chít

    9 Tháng 10, 2025 at 3:08 chiều
    Bình luận
  6. umi

    c-cũm cute đấy trứ =)))

    3 Tháng 9, 2025 at 3:17 sáng
    Bình luận
  7. tên

    Yêu đường vui thế, cho yêu chung với 😌

    8 Tháng 8, 2025 at 5:12 sáng
    Bình luận

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

24 Tháng 4, 2026
Chương 92 Chương 91
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

19 Tháng 5, 2025
Chương 31 Chương 30
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Eat Me Up If You Can Novel
Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)
20 Tháng 10, 2025
Run Away If You Can Novel
Run Away If You Can Novel
23 Tháng 3, 2026
The Taming Novel
The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành
5 Tháng 4, 2026
Deflower Me If You Can Novel
Deflower Me If You Can Novel
24 Tháng 4, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?