Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Let's Meet Alive Novel (Hoàn Thành) - Chương 151

  1. Home
  2. Let's Meet Alive Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 151
Trước
Tiếp

Shinhoo đã xoa nắn lồng ngực của Taebaek bao lâu rồi. Sao Taebaek lại im lặng thế này. Shinhoo muộn màng nhận ra sự khác lạ, len lén ngẩng đầu lên. Taebaek đang yên lặng cúi xuống nhìn anh. Shinhoo chớp mắt chậm rãi đối diện với ánh mắt ấy. Đó là một câu hỏi câm lặng: Sao vậy?

“Anh.”

“Ừ.”

“Đừng bị thương. Đừng ốm đau nữa.”

“À……”

“Em thật sự đã sợ đến chết đi được.”

“Xin lỗi.”

Shinhoo cúi mặt xuống, giọng đầy áy náy. Taebaek thì bất ngờ, cẩn thận nâng cằm anh lên.

“Không, anh chẳng có gì phải xin lỗi cả……. Chỉ là em thấy tủi thân quá nên than vãn chút thôi. Không cần xin lỗi đâu.”

“… Ngọt ngào quá mức.”

Shinhoo khẽ tặc lưỡi. Đáng ra phải xin lỗi thì lại nói không cần, mà lại còn bảo vì đau lòng nên đừng làm thế nữa. Một người đàn ông đã trưởng thành, hơn nữa tiền bạc dư dả, thậm chí nếu muốn có thể phá vỡ quy tắc đạo đức, vậy mà làm sao hắn có thể vừa hiền lành vừa đáng yêu đến thế được. Quả là lạ kỳ.

Có lẽ vậy nên trái tim vốn khép chặt của anh mới rơi vào tình yêu chăng.

Shinhoo nắm lấy bàn tay đang ôm cằm mình của Taebaek, rồi đặt một nụ hôn khẽ lên mu bàn tay ấy.

“Đây là chuyện anh cần phải xin lỗi.”

“……”

“Anh sẽ không bao giờ để mình bị thương nữa. Cũng sẽ không bao giờ bỏ mặc Taebaek một mình.”

Lời hứa dứt khoát khiến khóe môi Taebaek chậm rãi cong lên. Hắn in một nụ hôn xuống trán Shinhoo.

“Vâng. Với em, chỉ thế là đủ rồi.”

Vậy nên lời hứa ấy. Xin đừng bao giờ phá vỡ.

*

Taebaek và Shinhoo phải đến tận gần trưa mới ra đường. Sau khi Shinhoo tỉnh táo lại vào lúc rạng sáng, cả hai còn quấn quýt trong một cuộc ân ái ngọt ngào, vừa làm tình vừa thì thầm những lời yêu thương, quên cả thời gian trôi.

Rồi Shinhoo mới cuống quýt bật dậy, trái ngược với anh bận rộn sửa soạn, Taebaek lại chậm rãi thu dọn đồ. Rõ ràng không phải sắp chia tay Shinhoo, mà chẳng hiểu sao hắn lại không muốn ra khỏi nơi này, lề mề mãi nên còn bị Shinhoo vỗ một cái vào mông.

Hai người rời khỏi khu townhouse, tiến vào một lối không có đường. Điểm dừng giữa đường là hồ Naju ở Dado, nằm dưới thành phố Naju. Chung quanh hồ là núi non trùng điệp, nên họ quyết định băng qua đó.

Nếu đi đường cái hoặc qua khu dân cư thì bước đi sẽ dễ dàng hơn, nhưng lại nhiều người và nhiều Phàm Ăn. Nghĩa là chẳng thể biết sự cố sẽ xảy ra lúc nào, ở đâu, ra sao. Vậy thì thà cơ thể mệt mỏi còn hơn.

Đến chỗ con đường bị cắt ngang, cả hai không do dự mà rẽ vào núi. Đây không phải lối mòn leo núi mà là quả đồi dốc đứng thực thụ, mới leo được một đoạn mà độ dốc đã khá gắt. Hơn nữa, lá cây rụng đầy vì chuẩn bị vào đông khiến bước chân liên tục trượt đi.

Hai người chẳng nói câu nào, chỉ tập trung vào từng bước chân.

Leo chừng 20 phút, họ nhìn xuống dưới thì nhờ tán cây ken dày mà không còn thấy bóng dáng đường hay nhà cửa đâu nữa.

Shinhoo đang đi trước, dừng lại bên tảng đá to. Anh đưa mắt quan sát xung quanh, rồi vẫy tay gọi Taebaek. Taebaek, vốn đứng sau lưng cây, vội vàng bước nhanh lại gần, tháo balo xuống đặt trên tảng đá.

Shinhoo lục lọi trong đó lấy ra vài thứ. Đa phần là đồ lấy từ cửa hàng cắm trại. Anh cầm lấy tấm bảo hộ ống chân và bảo hộ đầu gối, rồi ngồi xổm xuống dưới chân Taebaek.

“Để em tự làm.”

Taebaek lên tiếng ngăn lại.

“Em lo canh chừng xung quanh đi.”

“Vâng.”

Taebaek lập tức đồng ý, rồi nhếch môi cười, siết chặt khẩu súng trong tay. Miệng thì bảo sẽ tự làm, nhưng thực ra hắn chẳng hề có ý định đó, bởi hắn rất thích được Shinhoo chăm sóc.

Shinhoo xắn cao ống quần jean của Taebaek, rồi bằng những động tác thuần thục, bắt đầu đeo miếng bảo hộ cho hắn. Giờ không còn xe nữa, đôi chân chẳng khác nào sinh mạng, tuyệt đối không được để bị thương. Nhất là khi một bên đùi Taebaek đã từng bị rách, càng phải cẩn thận.

Đồi núi đầy chướng ngại. Lá rụng dày, bước chân có thể bất ngờ sụt xuống, hoặc dễ vấp ngã vì đá, rễ cây. Cành khô thì sắc như dao, chỉ cần quệt qua là có thể rạch toạc da tay, mắt cá hay má. Vì thế, phải chuẩn bị kỹ.

Thực ra việc leo núi vốn đã khiến người ta lo lắng. Leo núi là sự kết hợp giữa vận động hiếu khí và yếm khí. Shinhoo cũng lo vết thương trên đùi Taebaek sẽ bị kích thích rồi rách ra. Nhưng so với việc bị người và Phàm Ăn tấn công trên đường bằng, thì núi dốc vẫn là lựa chọn an toàn hơn.

Sau khi hoàn tất việc đeo bảo hộ, Shinhoo kéo ống quần jean đã xắn của Taebaek xuống, phủi thẳng nếp nhăn rồi ấn một nụ hôn lên bắp đùi hắn, như gửi gắm mong ước đôi chân này sẽ bảo vệ Taebaek bình an.

Sau đó, anh mới tự đeo bảo hộ cho mình. Taebaek cứ nằng nặc đòi làm giúp, nhưng anh từ chối.

“Trong núi chắc không có Phàm Ăn đâu nhỉ? Từ đây đến hồ Naju chẳng có con đường nào cả.”

Taebaek đứng sát cạnh Shinhoo, vừa quan sát xung quanh vừa hỏi. Trên bản đồ có vài sân golf, nhưng chỉ cần vòng qua là được.

Shinhoo nhún vai.

“Không chắc. Có thể chúng đi theo dấu những kẻ sống sót chọn đường núi như chúng ta. Nhưng đừng lo quá, Phàm Ăn tay chân vụng về, giữ thăng bằng kém, đi được vài bước thôi là sẽ lăn lông lốc xuống dốc.”

Taebaek gật đầu, tin tưởng vào phán đoán của Shinhoo. Thật ra hắn không mấy lo lắng, chỉ là tò mò nên mới hỏi.

Chuẩn bị xong, Shinhoo đưa chai nước cho Taebaek, hắn uống chừng hai ngụm rồi trả lại. Shinhoo cũng chỉ nhấp nhẹ làm ướt cổ họng, sau đó khoác ba lô lên vai. Taebaek cũng khoác gói đồ của mình.

“Đi thôi. Trước khi mặt trời lặn phải đến hồ Naju.”

“Vâng.”

Hai người bắt đầu cuộc leo núi thực sự.

Ngọn núi hiểm trở. Không phải núi đá, nhưng chính vì thế càng khó đi. Chỉ cần đặt sai bước, đất mềm sụt xuống, trượt dài khiến tay chân loạng choạng, phải bấu chặt vào cây mới dừng lại được. Thấy vậy, Shinhoo dùng dây thừng nối ngang hông mình với hông Taebaek, để nếu một người ngã, người kia còn có thể giữ lại.

Taebaek nhìn dây thừng nối giữa hai người mà tươi cười rạng rỡ. Anh còn nâng niu sờ vào như thể đó là thứ quý giá lắm.

“À…… cái này lãng mạn quá đi. Giống như tình nhân của thế kỷ ấy.”

“Ngốc……”

Shinhoo cau mặt, khẽ lắc đầu tỏ ý chẳng hiểu nổi. Taebaek vừa bóc viên kẹo chanh vừa lầm bầm.

“Cho dù không phải lúc, thì anh cũng nên giả vờ đồng tình đi chứ. Là người yêu thì có ngốc cũng phải chiều một chút.”

Đúng là một câu nói ngốc nghếch thật. Chẳng thuyết phục cũng chẳng khiến ai đồng cảm. Shinhoo định mở miệng nói gì đó, rồi lại ngậm chặt. Sau cùng, anh chỉ khe khẽ phụ họa, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.

“……Đúng vậy. Tình nhân thế kỷ.”

“Ôi, ngoan quá. Shinhoo của chúng ta. Nghe lời thật đấy.”

Taebaek xoa xoa sau gáy Shinhoo. Rồi bất chợt, hắn nâng lấy hai má anh, chuyển viên kẹo chanh đang ngậm trong miệng sang cho. Viên kẹo chua ngọt lăn vụt vào khoang miệng khiến Shinhoo khẽ nhướn mày. Taebaek nhếch môi cười, lại bóc thêm một viên kẹo bỏ vào miệng mình.

Shinhoo cau mặt, đẩy viên kẹo sang bên má phải. Hạt kẹo cứng chạm răng phát ra tiếng lách cách, nhưng vành tai anh lại đỏ bừng.

“……Đùi thế nào rồi?”

Shinhoo dụi mạnh tai mình vào vai, khẽ hỏi.

“Hơi căng một chút.”

“Có nóng không?”

“Không.”

Taebaek gật đầu. Dù mồ hôi hắn lấm tấm trên trán, nhưng không giống mồ hôi lạnh, nước da hồng hào, nét mặt cũng thư thái. Shinhoo khẽ thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Hai người lại tiếp tục bước đi. Ngọn núi nhỏ, song hành trình không hề dễ dàng. Họ leo dốc chừng hai tiếng, lại xuống dốc một tiếng, giữa chừng gặp cả ruộng nương hay những khoảng đất bằng, rồi lại tiếp tục leo.

Thế nên nhiệt độ cơ thể liên tục thay đổi. Leo dốc thì mồ hôi đổ ròng ròng, thở hổn hển. Xuống dốc hay đi đường bằng thì mồ hôi lập tức nguội lạnh, khiến gáy và cánh tay tê buốt.

Shinhoo thường xuyên đưa tay vuốt má Taebaek, quan sát sắc mặt. May mắn là Taebaek không lộ vẻ gì quá mệt mỏi. Hắn cầm một thanh socola trong tay, vừa ăn vừa theo sau đều nhịp.

Thỉnh thoảng, họ gặp những nhóm người sống sót. Cỡ ba nhóm tất cả: có nhóm gia đình, có nhóm chỉ hai người, lại có nhóm đông tới tám người tụ tập. Ai nấy đều rệu rã vì leo núi vất vả và gió lạnh, co ro ôm sát người, ánh mắt cảnh giác khi phát hiện ra Shinhoo và Taebaek, nhưng không tỏ ra gây hấn.

Dĩ nhiên cũng chạm trán Phàm Ăn. Không rõ ngã chết rồi mới biến, hay biến rồi mới ngã chết, cái đầu lệch hẳn sang vai trái vì gãy rời xương cổ, con Phàm Ăn ấy đang nghiến răng gặm cây, lá vàng ào ào rơi xuống theo từng tiếng “cà cắc cà cắc”. Thấy Taebaek và Shinhoo, nó há to miệng.

Nhưng chưa kịp lại gần vài bước đã trẹo chân ngã phịch, rồi trượt dài xuống dốc như chơi cầu trượt, tay chân vung vẩy như thể đang bơi. Lá khô bay tán loạn.

“Ngốc……”

Taebaek nhại lại tiếng than thở Shinhoo đã thốt ra một giờ trước. Shinhoo bật cười khúc khích, sau đó bắn nổ tung đầu nó.

Cũng gặp cả những Phàm Ăn trông như một gia đình. Có lẽ bị tập kích trong lúc ngủ, tất cả chết cùng thời điểm. Năm con cả thảy, một con đã chết lâu, xác thối rữa, bụng phình to dị thường. Không biết đã ăn bao nhiêu mà phần bụng dưới rách toạc, ruột gan tràn ra ngoài. Bốn con còn lại mặc đồng phục leo núi cùng nhãn hiệu, thân thể lỗ chỗ thiếu hụt, chằng chịt vết cào xé, chỉ có bụng lép kẹp.

Nói cách khác, một con đã lây nhiễm cho cả nhà. Sắp tới Mokpo rồi, vậy mà… đến tận đây, cả gia đình bốn người chắc đã khổ sở chống chọi, thế mà cuối cùng lại bỏ mạng ở chỗ này.

Cảnh tượng đáng thương khiến Taebaek nặng nề thở dài, rồi tiễn họ về cái chết toàn vẹn.

Cứ thế, cả hai chứng kiến nhiều điều trên con đường lên xuống núi. Trên đầu, ánh hoàng hôn đỏ rực bắt đầu trút xuống. Họ đã leo núi được chín tiếng.

Ban đầu, hương rừng mang lại cảm giác khoan khoái, giờ lại nồng nặc khó chịu. Những thân cây mọc tua tủa bốn bề chẳng khác nào song sắt nhà tù. Lòng bàn chân nhức buốt, mắt cá và bắp chân căng cứng. Ba lô ghì siết vai như mỗi giờ lại nặng thêm hai ký. Hít vào thở ra, cuống họng bỏng rát.

Taebaek dựa vào thân cây, thở gấp, dùng tay áo quệt mồ hôi. Đúng lúc đó, Shinhoo kéo căng sợi dây thừng buộc ngang hông, rồi anh chỉ về phía xa. Taebaek ngẩng đầu theo hướng ấy. Qua những tán cây rậm rạp, một khoảng xanh thẳm mênh mông như bầu trời hiện ra.

Đó là hồ Naju.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 151"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

11 Tháng 5, 2026
Chương 102 Chương 101
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Passion Suite Novel
Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
5 Tháng 7, 2025
The Taming Novel
The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành
5 Tháng 4, 2026
hình thái tiến hóa novel
Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)
6 Tháng 7, 2025
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel
Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)
6 Tháng 5, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Let’s Meet Alive Novel (Hoàn Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?