Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Donate
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Let's Meet Alive Novel (Hoàn Thành) - Chương 168

  1. Home
  2. Let's Meet Alive Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 168
Trước
Tiếp

“……”

“……”

Ánh mắt hai người giao nhau trong khoảng không. Cùng một lúc, họ hít vào một hơi ngắn gấp, rồi chẳng nói gì, chỉ nhìn nhau, cuống quýt rà soát. Xem sắc mặt có bình thường không, tay chân có còn nguyên vẹn không, trong quãng thời gian chia cách vừa qua có lành lặn thoát nạn không, và liệu sự thật rằng ta còn sống để gặp lại nhau có đúng là sự thật không, hết lần này đến lần khác, họ nhìn và xác nhận.

Người buông lỏng trước là Shinhoo. Anh thở hắt một hơi, ngắn mà nặng, rồi bước vào trong nhà kính. Cẩn thận đóng cửa lại, bật đèn gắn trên súng quét quanh một lượt. Nơi này chỉ bừa bộn, ngoài ra không có gì đặc biệt. Ánh sáng lia qua cái đầu Phàm Ăn đã nát bươm, rồi tắt đi.

Anh bước đến trước mặt Taebaek.

“Không bị thương chỗ nào chứ?”

Trong giọng trầm thấp ấy tràn đầy lo lắng.

“……”

Taebaek nhìn chằm chằm Shinhoo. Đôi môi khép chặt, chẳng có vẻ gì muốn đáp lại. Shinhoo lại thở ra một hơi dài, rồi bắt đầu rà soát cơ thể hắn.

“Sao lại dính nhiều máu thế này? Không phải máu của em đấy chứ?”

Anh đưa mu bàn tay chùi nhẹ vệt máu trên gò má Taebaek. Mùi tanh nồng đặc quánh, chắc chắn là máu Phàm Ăn. Hẳn từ cái xác có cái đầu bị hắn đập nát kia.

Shinhoo muốn hỏi tại sao em lại làm thế, tại sao không dùng súng, có phải chỉ để trút giận không, rồi trút giận xong có thấy nhẹ lòng không, nhưng cuối cùng anh không mở miệng. Giờ mà hỏi chỉ khiến Taebaek nổi nóng thêm.

Thay vào đó, anh rút gói khăn ướt cắm bên hông ba lô, rút vài tờ, đưa lên định lau máu trên mặt hắn.

“Lau sạch đã. Rồi ta phải tìm chỗ để…”

Ngay lúc ấy.

Một bàn tay lớn túm chặt cổ áo Shinhoo, siết lấy cổ họng anh. Lực đạo thô bạo, hung hãn đến mức gót chân anh nhấc bổng khỏi sàn, chỉ còn chạm lơ lửng bằng mũi chân. Cổ áo sơ mi ghì siết lấy cổ, hơi thở tắc nghẹn.

Ấy vậy mà Shinhoo không rên một tiếng, cũng không hề đẩy Taebaek ra. Anh chỉ nắm chặt những tờ khăn ướt, mặc cho cơn thịnh nộ ấy giáng xuống.

Chính sự nhẫn nhịn đó càng khiến Taebaek thêm tức giận. Trước mắt hắn đỏ rực, như thể mặt trời đang nổ tung. Cái đầu nóng hừng hực, tựa mạch máu trong não đang rạn nứt, muốn vỡ tung.

Taebaek giật mạnh, kéo anh sát lại. Khuôn mặt Shinhoo bị giằng tới ngay trước mũi. Hơi thở hổn hển, phẫn nộ của Taebaek chạm vào làn hơi tĩnh lặng của Shinhoo, va vào nhau mà không hòa hợp.

“Thử… thêm một lần nữa xem, đồ khốn…”

Giọng khàn trầm, trĩu xuống tận đáy, rít gào như thú dữ. Gương mặt Taebaek run lên, các cơ giật giật từng hồi. Bàn tay siết cổ càng lúc càng chặt. Shinhoo nghẹt thở, gò má đỏ bừng lộ rõ ngay cả trong bóng tối.

Cuối cùng, Taebaek nghiến răng, đột ngột buông tay. Shinhoo nuốt khan, đưa tay xoa cổ. Cổ áo sơ mi nhàu nát, anh kéo thẳng lại, rồi nới lỏng cà vạt, kéo tuột xuống.

Taebaek trừng mắt nhìn anh, lửa giận ngùn ngụt. Thỉnh thoảng hắn lại nắm chặt tay, như thể sắp lao vào đánh, rồi lại thả ra. Đến khi không chịu nổi nữa, hắn bật ra một tiếng chửi, nghẹn ứ trong cuống họng, như một tiếng gầm đau đớn.

“Chết tiệt… a, chết tiệt, thật là… a…”

Taebaek lấy hai tay cào mạnh mặt mình, như thể muốn xé đi nỗi tức nghẹn trong lồng ngực.

Hắn hận Shinhoo đến phát điên. Thật sự, căm hận đến không thể diễn tả, muốn nện nát cái gương mặt đẹp đẽ đó. Dù mới nãy thôi, trong lúc phẫn nộ, hắn vẫn chẳng thể giữ chặt cổ áo anh mà đã buông ra, chỉ vì ghét nhìn anh khổ sở. Nhưng lúc này, hắn chỉ muốn làm gì đó, bất cứ gì, để trút hết cơn giận dữ muốn thiêu đốt mình.

Hình ảnh Shinhoo quay lưng bỏ đi vẫn cứ hằn rõ trong mắt. Từ khoảnh khắc họ chia tay đến tận bây giờ, Taebaek đã lặp đi lặp lại khoảnh khắc ấy hàng chục, hàng trăm lần trong đầu, dằn vặt đến cùng cực.

Con đường một mình đến nhà kính, rõ ràng chẳng xa, vậy mà lại dài dằng dặc như băng qua sa mạc trống rỗng, như trôi dạt trong vũ trụ mênh mông không áo giáp, bị nuốt trọn bởi sự cô độc và sợ hãi.

Hắn biết Shinhoo sẽ quay về. Tin chắc như thế, không một chút mảy may nghi ngờ. Bởi anh thông minh, anh nhanh nhẹn, anh sẽ sống sót trở lại.

Chính niềm tin ấy đã kéo hắn lê được đến nhà kính này. Nhưng rồi sao nữa? Nếu Shinhoo không về thì sao? Một tiếng đồng hồ, ba tiếng, mười tiếng, một ngày, hai ngày… nếu đến cuối cùng hắn vẫn chỉ còn lại một mình thì sao? Phải chờ đợi đến bao giờ trong cái nhà kính rách nát này?

Chỉ một ý nghĩ xấu len vào, rồi chẳng gì có thể chặn lại. Tuyệt vọng cứ thế tràn ra. Hình ảnh máu của Shinhoo. Xác của Shinhoo. Cái chết của Shinhoo. Shinhoo hóa thành Phàm Ăn, từ khắp nơi nhào tới cắn xé hắn.

Và tận cùng của những viễn cảnh kinh hoàng ấy là hối hận và oán trách. Lẽ ra mình phải theo anh. Không nên để anh đi một mình. Dù cái kết là cái chết, thì ít ra cũng sẽ hạnh phúc hơn là giờ phút đứng đây một mình, tưởng tượng cái chết của anh. Tại sao? Vì sao Shinhoo lại bỏ rơi mình? Sao anh có thể làm thế?

Đôi mắt đỏ ngầu của Taebaek gắt gao dán chặt lên Shinhoo. Bàn tay hắn siết lấy cổ tay anh, chặt đến mức chỉ cần thêm chút lực thôi là xương cốt có thể gãy vụn. Vậy mà Shinhoo vẫn không nhăn mặt.

Chính sự nhẫn nhịn đó càng khiến Taebaek tức điên. Hắn muốn nổi cáu như một đứa trẻ, muốn gào thét, muốn cho anh thấy lòng mình đã rách nát đến thế nào trong quãng thời gian ngắn ngủi họ chia xa. Muốn đổ lỗi hết thảy, rằng tất cả là vì anh, chỉ vì anh mà hắn phải nếm trải từng giây phút kinh hoàng ấy.

“Làm sao… làm sao anh có thể bỏ tôi lại một mình.”

“……”

“Anh đã nói rồi mà, cái gì cũng được, chỉ cần đừng bỏ tôi lại một mình là được… chỉ cần thế thôi…”

“……”

“Anh đã nói… chúng ta sẽ sống cùng nhau, chết cũng cùng nhau…”

Thế mà, sao có thể… không một giây chần chừ… vứt bỏ tôi như thế… Giọng Taebaek run lên, yếu ớt, như sắp vỡ tan. Chân hắn cũng run lẩy bẩy, cơ đùi nhức nhối rát bỏng, đến lúc này mới nhận ra đau. Cơ thể không chịu nổi nữa mà khuỵu xuống, gục hẳn xuống nền đất.

“Taebaek.”

Shinhoo hoảng hốt quỳ xuống theo, đưa tay đỡ lấy hắn. Nhưng Taebaek hất mạnh bàn tay ấy ra.

Ánh mắt Shinhoo dán vào bàn tay bị gạt bỏ, trống rỗng, bàng hoàng. Khuôn mặt anh thoáng hiện vẻ cô đơn, như một con chó nhỏ bị chủ ruồng rẫy. Nhưng Taebaek đã không còn bình tâm để thương hại.

Taebaek mở trừng mắt nhìn Shinhoo. Trong đôi mắt đã căng đầy sức lực ấy, nước mắt dần dần trào ra, rồi ào xuống đôi gò má đẹp như tạc, không kịp ngăn.

“Tôi ghét anh…”

Thật đấy, chết tiệt… ghét anh đến phát điên… Taebaek đấm thình thịch xuống nền đất, tay như nện cả nỗi phẫn hận của mình.

Thực ra họ chỉ xa nhau chừng hai mươi phút, một khoảng thời gian ngắn ngủi có thể gọi bằng những từ như “thoáng chốc”, “chốc lát”, “chỉ”, “vỏn vẹn”…

Nhưng với Taebaek thì không. Khoảng thời gian ấy dài hơn cả một đời người, mịt mù hơn cả vĩnh cửu. Cảm giác bị bỏ lại một mình giữa cái thế giới khủng khiếp này, đó là thứ sợ hãi không cách nào diễn tả được.

Taebaek khóc nấc, đau đến mức chẳng còn nhận ra mình. Hắn đã làm gì trong kiếp trước mà kiếp này phải chịu đi chịu lại cái cô độc ghê gớm này?

Hắn thấy hận cả Chúa. Cướp đi mẹ hắn chưa đủ, còn biến thế giới thành địa ngục, cuối cùng lại bắt hắn nếm cả cảm giác mất Shinhoo. Ông nhìn thấy tôi thế này có hài lòng không? Hắn muốn ngửa mặt lên bầu trời đêm đen kịt mà gào lên như thế.

Taebaek lại giơ nắm đấm lên. Đất và sỏi nhỏ rơi lả tả. Shinhoo đưa tay chặn cú đấm xuống, nhẹ nhàng phủi đất dính trên da hắn. Giữa các đốt ngón tay đã rách một đường, máu lẫn đất đen. Shinhoo thở ra thật dài, nhìn Taebaek.

“Anh làm vậy… là để bảo vệ em. Đó là lựa chọn tốt nhất của anh với tư cách người bảo vệ.”

“… Anh nói gì?”

Taebaek nhìn anh, khuôn mặt trống rỗng không tin nổi. Miệng há ra, mắt vẫn còn ướt, một giọt nước mắt rơi xuống. Shinhoo khẽ đưa mu bàn tay lau đi.

“Đi cùng nhau nguy hiểm quá, cần một người làm mồi nhử. Khi đó anh là lựa chọn hợp lý hơn, anh nhỏ con hơn, chân vẫn còn nguyên vẹn.”

“Haa…”

“Cho dù quay lại thời điểm ấy, anh cũng sẽ làm như thế.”

“… Anh đùa tôi đấy à?”

Taebaek lại túm cổ áo Shinhoo, lần này là cả hai tay. Shinhoo trở nên xa lạ. Tất cả những cảm xúc, những lời nói nghiêm túc mà hai người đã chia sẻ suốt thời gian qua giờ đây như tan biến. Làm sao anh có thể nói thế?

Taebaek nghiến răng ken két, định mở miệng trách móc. Nhưng Shinhoo đã nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra, xoay nhẹ một cái, không hề dùng nhiều sức mà tay hắn vẫn tự nhiên buông lơi. Shinhoo khép những ngón tay ấy lại, rồi áp má mình vào lòng bàn tay lớn, vẫn còn ấm.

“Đó là tư cách người bảo vệ. Nhưng… với tư cách người yêu…”

Shinhoo hít sâu một hơi. Trong ánh mắt khô khốc ban nãy giờ tràn lên nỗi buồn.

“Anh xin lỗi vì đã để em một mình, Taebaek.”

“…”

“Anh thật sự xin lỗi. Anh sẽ không làm thế nữa.”

Anh cúi xuống, đặt một nụ hôn thật chặt lên cổ tay hắn, đúng kiểu Taebaek vẫn hay làm, rồi ngẩng lên nhìn, ánh mắt đầy yêu thương và day dứt.

Khi Shinhoo bỏ Taebaek lại, tim anh cũng không yên. Anh biết Taebaek thừa sức tự qua cầu, nhưng nỗi bất an cứ dâng đầy, giống như bỏ một đứa trẻ bên bờ nước.

Thế nhưng, Shinhoo không thể cứ bám riết bên cạnh. Nếu răng Phàm Ăn cắm vào tay Taebaek, nếu hắn hoảng hốt buông tay mà rơi xuống sông… thế là hết.

Cái chết của Taebaek đối với Shinhoo còn khủng khiếp hơn cả thế giới Phàm Ăn, là sự tận diệt thật sự. Người khác có thể cho là nói quá, nhưng với anh, đó là sự thật.

Từ đầu đến giờ, Shinhoo sống sót không phải để giữ cái mạng vô nghĩa này, mà để được ở cạnh Taebaek. Vì thế, anh phải bảo vệ hắn, và lựa chọn ấy chính là cách duy nhất để làm điều đó.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 168"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

18+ Deflower Me If You Can Novel

Deflower Me If You Can Novel

11 Tháng 5, 2026
Chương 102 Chương 101
18+ Cheonghwajin

Cheonghwajin Novel (Trấn Cheonghwa Novel)

18 Tháng 4, 2026
Chương 231 Chương 230
18+ Diamond Dust Novel

Diamond Dust Novel (Bụi Kim Cương) – Hoàn thành

14 Tháng 12, 2025
Chương 323 - Kết thúc Chương 322
18+ The Taming Novel

The Taming Novel (Thuần Hóa)- Hoàn Thành

5 Tháng 4, 2026
Chương 405 - Hết thật rồi nhé Chương 404
18+ Liệu Pháp Mèo Novel

Liệu Pháp Mèo Novel

6 Tháng mười một, 2025
Chương 39 - Hoàn chính truyện Chương 38
18+ desire me if you can novel

Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 1, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
18+ Eat Me Up If You Can Novel

Eat Me Up If You Can Novel (Hoàn Thành)

20 Tháng 10, 2025
Chương 35 - Hoàn thành Chương 34
bad life novel

Bảo vệ: Bad Life Novel

24 Tháng 12, 2025
Chương 56 Chương 55
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
Non Zero Sum Novel

Bảo vệ: Non Zero Sum Novel

27 Tháng 2, 2026
Chương 77 Chương 76
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
Eighteen's Bed Novel

Eighteen’s Bed Novel (Hoàn Thành)

4 Tháng 7, 2025
Chương 290 - End Chương 289
into-the-thrill-novel

Into The Thrill Novel (Hoàn Thành)

30 Tháng 4, 2025
Chương 250 - Hoàn thành Chương 249
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
The foul novel

The Foul Novel

7 Tháng 5, 2026
Chương 42 Chương 41
Room for Renewal Novel

Room for Renewal Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

desire me if you can novel
Desire Me If You Can Novel (Hoàn Thành)
3 Tháng 1, 2026
Liệu Pháp Mèo Novel
Liệu Pháp Mèo Novel
6 Tháng mười một, 2025
hình thái tiến hóa novel
Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)
6 Tháng 7, 2025
Bad life novel
Bảo vệ: Bad Life Novel
24 Tháng 12, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Let’s Meet Alive Novel (Hoàn Thành)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?