Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Mộng Mơ Tuổi 18 Novel (Hoàn Thành) - Chương 287

  1. Home
  2. Mộng Mơ Tuổi 18 Novel (Hoàn Thành)
  3. Chương 287
Trước
Tiếp

Tiếng máy hút bụi vọng lại từ phía xa. Tiếng bước chân lẫn lộn tạo nên một âm thanh nhộn nhịp. Sau gần một tuần, lần đầu tiên tôi nghe thấy tiếng người khác ngoài chúng tôi, cảm giác lạ lẫm đến mức tỉnh táo hẳn ra.

“Chắc họ nghĩ mình là đồ bẩn thỉu mất.”

Vì thế tôi không muốn ra ngoài chút nào. Dù sao nhân viên dọn phòng cũng sẽ vào đây, nên tôi thà ngồi đợi trong xe còn hơn. Dù có muốn biện minh rằng tất cả mớ hỗn độn này là do Go Yohan gây ra thì làm vậy chỉ khiến tôi trông kỳ quặc hơn. Thôi thì đành chấp nhận sự hiểu lầm này vậy.

“Mình cũng muốn giúp dọn dẹp, nhưng…”

Tôi không dám liều, sợ cơn đau bất ngờ quay lại. Khi nhân viên bước vào phòng, tôi nhất định sẽ nói lời xin lỗi và đưa thêm tiền tip. Dù sao họ cũng vất vả đến đây nên tôi sẽ bù đắp xứng đáng. Đang nghĩ cách để giảm bớt cảm giác tội lỗi, thì cửa phòng mở ra.

“……”

Gương mặt người đó trẻ hơn tôi nghĩ. Có vẻ tầm tuổi tôi, hoặc có khi còn trẻ hơn một chút.

“Tôi không biết có người ở đây. Xin lỗi nhé.”

Người đàn ông mặc đồng phục làm vệ sinh, đeo găng tay vải và cầm kẹp rác. Cậu ta đang cầm một túi nhựa to đầy rác thải nhựa, có vẻ như vừa thu gom xong. Bộ đồ trông hơi buồn cười nhưng vì dáng người cao ráo, vai rộng nên lại chẳng thấy lạ lắm. Có vẻ cậu ta thực sự không biết tôi ở đây. Trông gương mặt hơi ngạc nhiên, nên để bớt ngại ngùng, tôi chủ động lên tiếng trước.

“…Xin chào.”

“À, chào anh.”

“Xin lỗi nhé. Tôi thấy không được khỏe lắm nên ngồi đây… Tôi sẽ nhường chỗ cho cậu.”

“Không sao đâu.”

Cậu ta khẽ xoa mũi bằng mu bàn tay. Đầu mũi đỏ lên vì bị cọ vào găng tay trông lại càng trẻ hơn. Tôi cảm nhận được ánh mắt người này liếc nhìn mình, nhưng không hiểu lý do vì sao nên tôi chỉ cười trừ.

Vừa thấy mặt tôi, người này đột nhiên khựng lại, rồi ngập ngừng hỏi:

“Tôi… tôi vào dọn được chứ?”

“À, vâng.”

“Xin phép.”

Dù cúi đầu chào nhưng ánh mắt cậu ta vẫn không rời khỏi tôi.

Tôi từng gặp vài người hay nhìn chằm chằm người khác, nhưng ánh mắt này lại khiến tôi thấy hơi khó chịu. Không hẳn là ghét, chỉ đơn giản là không thoải mái. Thấy cậu ta cúi xuống nhặt rác, tôi quay đi, chăm chú nhìn bức tường trống trước mặt. Nhưng cảm giác như ánh mắt kia vẫn đang chạm vào tôi. Má trái tôi ngứa ran. Tôi linh cảm rằng nếu quay mặt về phía đó, tôi sẽ chạm mắt với cậu ta.

Ngay khi tôi định giả vờ buồn ngủ và nhắm mắt lại, cậu ta bất ngờ lên tiếng.

“Người đến đây đều là người giàu cả.”

“…Hả?”

“Anh cũng là người giàu đúng không?”

Câu hỏi nghe hơi trẻ con nhưng cách nói không khiến tôi thấy khó chịu. Ngược lại, giọng điệu ấy rất chân thành như thể chỉ đơn thuần tò mò cộng thêm vẻ thân thiện đặc trưng của những người dễ gần.

Câu hỏi ấy làm tôi cảm giác như cậu ta còn trẻ hơn mình nghĩ. Chắc tầm hai mươi ba tuổi. Tôi thấy quen quen như từng gặp kiểu người này trước đây. Nhưng là ai nhỉ? Trong lúc cố nhớ, tôi từ tốn đáp lời.

“Chỉ là mẹ tôi quen biết với chủ nhà này thôi…”

“Chủ nhà này giàu lắm mà. Tìm tên trên mạng cũng ra thông tin nữa.”

“Chúng tôi không đến mức đó đâu.”

“Ôi trời, vậy chắc chắn là giàu rồi.”

Cậu ta cười tinh nghịch nhìn tôi. Dù không ghét nhưng tôi lại thấy hơi khó xử.

Rõ ràng mình từng gặp kiểu người như thế này rồi mà…

Tôi không thấy khó chịu, nhưng cứ bị thu hút bởi ánh mắt ấy. Kiểu người mà ban đầu không để ý lắm, nhưng một khi nhận ra thì lại không thể ngừng nhìn. Gương mặt ưa nhìn, ấn tượng tốt, nụ cười sáng sủa và tràn đầy năng lượng.

Ai nhỉ…?

Tôi vừa cố nhớ, vừa xua tay.

“Không phải đâu.”

“Ai cũng nói vậy, nhưng toàn người giàu cả.”

“…Chỉ là bố mẹ tôi kiếm được nhiều hơn người khác một chút thôi.”

“Đấy là câu nói còn đáng ghen tị hơn cả việc nhận mình giàu đấy.”

“À…”

Vậy à. Nói mình không giàu cũng không được. Tôi đành cười lảng đi. Thường thì cuộc trò chuyện sẽ dừng lại trong những tình huống như này, nhưng cậu ta vẫn tiếp tục nhìn tôi, nở nụ cười hơi ngượng ngập. Ánh mắt ấy chăm chú đến mức tôi bắt đầu thấy áp lực. Nhặt thêm vài món rác, rồi cậu ta lại bất ngờ lên tiếng.

“Tôi cũng là giám đốc đấy.”

“Hả?”

“Công ty vệ sinh này, tôi là giám đốc.”

“…Ồ.”

Tôi không biết phải phản ứng thế nào, nhưng cũng thấy ấn tượng. Thoạt nhìn trẻ thế mà lại là giám đốc sao? Không phải chuyện dễ dàng.

Trông trẻ thế mà không hẳn còn nhỏ… Hay là lúc biệt thự này xây, cậu ta vẫn là vị thành niên? Hay nhận lại hợp đồng từ ai đó? Hay là quản lý được giao nhiệm vụ? Hay mình bị lừa? Không, chắc không đến mức nói dối dễ bị lật tẩy thế đâu…

Tôi nghĩ đủ thứ. Bản tính tôi vốn hay suy nghĩ lung tung.

Dù thế nào thì cũng đáng ngưỡng mộ. Tôi chỉ là kẻ dựa hơi công ty của bố mẹ nên không thể không khen ngợi thật lòng.

“Trẻ thế mà giỏi thật đấy.”

“Tôi nghĩ chúng ta không chênh nhau nhiều tuổi đâu.”

“Hả? Không, tôi lớn rồi.”

“Làm gì mà lớn. Trông như mới hai mốt, chắc chưa đi nghĩa vụ đúng không?”

“…”

Cậu ta đùa mình à?

“Tôi hai mươi chín rồi.”

Tôi nói thẳng, nhưng vẫn giữ giọng điệu lịch sự và nở một nụ cười xã giao.

“Cảm ơn vì đã khen tôi trẻ.”

Tôi chắc chắn cậu ta còn trẻ hơn mình. Trông người này rõ ràng đang hơi hưng phấn. Tay hết chạm má lại sờ cổ, còn việc nhặt rác cũng ngưng lại từ lúc nào rồi.

Tại sao không dọn nữa nhỉ?

Tôi vùi mặt vào chiếc áo phông trong tay và hít một hơi thật sâu. Bên ngoài vang lên tiếng máy móc đang hoạt động. Trong khi bên ngoài đang ồn ào dọn dẹp, căn phòng này lại yên tĩnh đến lạ. Tôi muốn hỏi “Cậu không dọn à?” nhưng lại không muốn trông có vẻ khó chịu khi mình cũng là người làm bừa bộn nơi này, nên quyết định im lặng chờ đợi.

“Anh đến đây với ai à? Bạn hả?” 

“Đúng thế.” 

“Ồ, bạn gái à?” Giọng hỏi có chút ngập ngừng.

Chẳng lẽ không thấy Go Yohan à?

Có lẽ vì có nhiều người vào dọn dẹp nên không để ý thấy cậu ấy cũng nên. Nhất là nếu người này là quản lý thì chắc hẳn chỉ giám sát, không trực tiếp làm việc nên đến muộn cũng dễ hiểu. Nhưng nếu là quản lý thật thì đứng đây thế này cũng không đúng lắm. Tôi giấu đi sự nghi ngờ và trả lời bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể.

“Không phải đâu.”

Dù cố tỏ ra nhẹ nhàng, nhưng câu trả lời của tôi lại nghe khá cộc lốc.

“Vậy à?”

Người đàn ông cười có chút ngại ngùng. Đến mức này rồi thì cuộc trò chuyện đáng lẽ nên dừng lại để bắt đầu làm việc, nhưng cậu ta chỉ nhặt vài món rác rồi lại nhìn tôi. Thật sự là không làm việc à? Cảm giác khó xử bắt đầu len lỏi trên da tôi. Vì cậu ta cứ nhìn chằm chằm nên tôi cũng không thể lảng tránh. Cuối cùng tôi chỉ đành đáp lại bằng một nụ cười xã giao. Dù vậy, khi tôi nhìn thẳng vào mắt người này và cười, may mà cuối cùng cậu ta cũng nhanh chóng quay đi. Cậu lấy tay đeo găng lau quanh cằm và còn húng hắng ho khan. Có vẻ thật sự là nóng nhỉ. Tôi và Go Yohan đều đổ mồ hôi không ít cơ mà.

“À này…”

Thật sự là không làm việc à? Khi người đàn ông lại lên tiếng, tôi vùi mặt sâu hơn vào áo phông, hít lấy hít để mùi hương của Go Yohan. Nhờ đó mà cảm giác khó chịu có phần giảm bớt.

“Tôi chưa từng thấy ai có vẻ ngoài như anh bao giờ. Trông như diễn viên ấy.”

“À… cảm ơn.”

Chưa từng thấy bao giờ? Chỉ cần bật TV lên là đầy diễn viên mà.

Tôi biết mặt mình cũng không đến nỗi tệ, nhưng khi ở cạnh một người như Go Yohan, việc tôi tự xem mình là người bình thường là chuyện đương nhiên. Tôi hiểu rõ bản thân mình nên chắc chắn nếu cậu ta thấy Go Yohan, mấy lời kiểu “chưa từng thấy ai như anh” sẽ bay biến ngay.

“Cậu cũng đẹp trai mà.”

Dù sao thì tôi cũng là một sinh vật xã hội, nên khi nhận lời khen, tôi cũng không quên đáp lại. Và tôi không hề nói dối. Người đàn ông này nếu đứng ở chỗ đông người, chắc chắn sẽ thu hút không ít ánh nhìn. Chẳng qua mắt tôi đã quen với Go Yohan rồi nên cảm nhận có phần bị lệch thôi.

Nhưng sao tiêu chuẩn đánh giá của tôi toàn dựa vào Go Yohan thế nhỉ?

Trong lúc đang tự hỏi điều đó, không gian lại rơi vào tĩnh lặng. Tôi vô thức hít sâu thêm một lần nữa mùi hương từ áo phông, nghĩ rằng cuối cùng cậu ta cũng chịu tập trung làm việc. Trông thế mà lại nói nhiều ghê.

“…À…”

Và rồi tôi chợt nhớ ra. Một gương mặt đã lãng quên từ lâu bỗng hiện rõ trong tâm trí.

Tôi biết người này trông giống ai rồi.

À, ra là kiểu người này à?

Gương mặt thân thiện, tính cách cởi mở, nói nhiều hơn vẻ ngoài của mình gợi ra. Đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại kiểu người này nên mới không nhận ra ngay. Ngày trước cũng có một người như thế… cậu bạn ở LA.

Shin Jaehyun.

Lâu lắm rồi mới nghĩ tới cái tên này. Không biết dạo này cậu ta sống thế nào nhỉ?

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 287"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

vãng sinh chủng novel

Vãng Sinh Chủng Novel

5 Tháng 8, 2026
Chương 20 Chương 19
tinder box

Tinder Box Novel

21 Tháng 7, 2026
Chương 21 Chương 20

Thợ Săn Muốn Sống Yên Ổn Novel

31 Tháng 7, 2026
Chương 129 Chương 128
18+ Lời đề nghị của công tố viên Novel

Lời Đề Nghị Của Công Tố Viên Novel (Hoàn Thành)

13 Tháng 7, 2026
Chương 190 - End Chương 189
Khát Khao Tôi Nếu Có Thể Novel

Khát Khao Tôi Nếu Có Thể Novel (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
mộng mơ tuổi 18 novel

Mộng Mơ Tuổi 18 Novel (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 290 - End Chương 289
hôn tôi đi nếu có thể novel

Hôn Tôi Đi Nếu Có Thể (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 69 - Hoàn Thành Chương 68

Rơi Vào Sự Hồi Hộp Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 6, 2026
Chương 251 - Hoàn Thành Chương 250
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
18+ Phạm Luật Novel

Phạm Luật Novel

2 Tháng 6, 2026
Chương 86 Chương 85
Cơ Hội Tái Sinh Novel

Cơ Hội Tái Sinh Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73
18+ hình thái tiến hóa novel

Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)

6 Tháng 7, 2025
Chương 48 - End Chương 47
18+ Cùng Nhau Sống Sót Novel

Cùng Nhau Sống Sót Novel (Hoàn Thành)

25 Tháng 10, 2025
Ngoại truyện 24 - Kết thúc Ngoại truyện 23
18+ Chuyện Tình Không Lường Trước Novel

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)

17 Tháng 5, 2026
Chương 320 Chương 319

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

plaything
Plaything – Món đồ chơi của Đại công tước Novel
19 Tháng 7, 2026
Liệu Pháp Mèo Novel
Liệu Pháp Mèo Novel
6 Tháng 11, 2025
Passion Suite Novel
Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
5 Tháng 7, 2025
Phạm Luật Novel
Phạm Luật Novel
2 Tháng 6, 2026

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team