Lời Đề Nghị Của Công Tố Viên Novel (Hoàn Thành) - Chương 184
“Vừa nói trước khi gọi luật sư sẽ không trả lời mà. Thế mà giờ lại trả lời rồi.”
Na Daeho càng lúc càng không thể nhìn thẳng vào mắt Joo Taesun.
Bởi hắn tưởng mình bị bắt vì tội lừa đảo, nhưng Công tố viên hoàn toàn không hỏi về nước Trường sinh mà chỉ thẩm vấn về Lee Mooncheol đã chết. Mọi lời biện minh hắn vắt óc nghĩ ra trong phòng tạm giữ đều bị tệp ghi âm cuộc gọi Lee Mooncheol bí mật cất giữ đập tan.
Ngón tay Công tố viên Joo khẽ chạm vào tôi dưới gầm bàn. Tôi mở miệng theo tín hiệu.
“Trước mắt, anh thừa nhận hành vi lừa đảo nước Trường sinh chứ?”
Na Daeho suy nghĩ trong giây lát, nhưng hắn cũng là người có tiền án, ít nhất vẫn biết phân biệt sự thật nào có thể phủ nhận và sự thật nào không. Cuối cùng đối phương gật đầu.
“Vâng.”
“Anh Na Daeho thiết kế vụ lừa đảo nước Trường sinh và rửa tiền. Lee Mooncheol cùng những nhân viên khác đang bị giam đều chỉ là đồng phạm thứ yếu tham gia vào vụ lừa đảo.”
“…Mooncheol cũng đảm nhiệm rất nhiều việc. Nó không phải nhân viên bình thường.”
“Thế nhưng Lee Mooncheol không có tiền. Có đồng phạm nào chia tiền bất công đến mức này sao?”
Tôi đẩy bản sao lịch sử tài khoản của Lee Mooncheol đến trước mặt đối phương đang cúi đầu. Thực ra Na Daeho có kiểm tra kỹ bản sao hay không không quan trọng. Trọng tâm là áp lực trực quan rằng chúng tôi đã xem xét tất cả, hắn không còn đường thoát. Na Daeho lại mất tiếng trước chứng cứ rõ ràng ấy.
“Có lẽ anh nghĩ đổ toàn bộ tội lỗi cho người chết thì sẽ dễ dàng thoát thân, nhưng đó chỉ là khi không có chứng cứ.”
“Chứng cứ mà nạn nhân bị sát hại đã giữ đến tận khi chết là chiếc USB chứa bằng chứng anh Na Daeho là chủ mưu vụ nước Trường sinh. Chiếc USB chứng minh toàn bộ tiền kiếm được thông qua cửa hàng rượu vang đều là tiền phạm tội.”
Công tố viên Joo đang cố tình dùng đầu ngón tay gõ thành tiếng lên bàn, nối lời ngay khi tôi vừa dứt câu.
“Chắc anh biết chúng tôi đang nói chuyện gì. Chúng tôi đang nói đến động cơ anh sát hại Lee Mooncheol.”
Tôi đẩy túi nilon chứa chiếc USB màu đen lên trên bản sao tài khoản. Lúc ấy Na Daeho mới hơi ngẩng đầu, nhìn chiếc USB bằng ánh mắt như muốn giết chết nó.
Bởi chiếc USB ấy hẳn chính là động cơ sát hại.
Thế nhưng hắn không tìm thấy, cuối cùng lại phải đối diện với nó như một chứng cứ trong phòng thẩm vấn của viện kiểm sát. Tôi không thể hình dung hắn tức giận đến mức nào.
Lee Mooncheol từng một lần bị bắt gặp ghi âm. Khi phát hiện hắn lại tiếp tục ghi âm, Na Daeho chắc chắn đã hành động vì nỗi sợ dữ dội gần như kinh hoàng. Loại người như Na Daeho không sợ án tù, đặc biệt là bởi nước ta thường xử khá nhẹ tội lừa đảo.
Thế nhưng hắn chắc chắn không thể chịu nổi việc số tiền kiếm được từ nước Trường sinh bị nhà nước tịch thu. Sau khi tích lũy kinh nghiệm từ nhiều tội ác và tẩy sạch nguồn gốc, số tiền được ngụy trang thành doanh thu cửa hàng đã ngoan ngoãn nằm toàn bộ trong tài khoản Na Daeho. Chẳng có khoản tiền nào dễ bị thu hồi hơn thế.
Công tố viên Joo nhìn chằm chằm Na Daeho không chịu trả lời rồi gọi quản giáo phòng tạm giữ đang chờ bên ngoài.
“Hãy đưa Na Daeho trở lại phòng tạm giữ.”
Na Daeho lặng lẽ đứng dậy, đi theo quản giáo về phía cửa thì anh lại gọi hắn dừng lại.
“Anh Na Daeho.”
Người đàn ông trông dữ tợn quay lại nhìn Joo Taesun. Anh thong thả đón lấy ánh mắt đối phương, nói bằng giọng thờ ơ đặc trưng.
“Tôi hỏi lại một lần nữa, anh đã trộm xe kéo của Ji Youngsook rồi mang đến hiện trường Lee Mooncheol bỏ trốn, đúng không? Để đổ tội cho bà cụ. Xyanua được bỏ vào soju ngay hôm ấy hoặc ngay trước đó.”
“….”
“Có vẻ anh không định thú nhận.”
“…Tôi không biết rõ, nhưng nếu là xe kéo của bà cụ đó thì chắc chính bà ta đã mang tới. Tôi không quan tâm mụ trộm rượu ấy đã nói dối điều gì. Các người có chứng cứ tôi trộm xe kéo không? Có chứng cứ bà ta từng bị mất xe không?”
“Vào ngày anh Na Daeho trộm xe kéo của Ji Youngsook, có nhân chứng chứng minh hành tung của bà ấy. Trên chai rượu vang cũng không có dấu vân tay của Ji Youngsook. Đủ chưa?”
Nghe vậy, sắc mặt Na Daeho tối sầm như bầu trời trong lúc nhật thực. Từ “nhân chứng” hẳn đã hóa thành lưỡi dao đâm vào vùng thượng vị, khoét sâu thành vết thương bên trong.
Na Daeho đã mong toàn bộ sự thật bị chôn vùi cùng cái chết của Lee Mooncheol, chậm rãi quay khuôn mặt tối sầm đi rồi theo quản giáo rời khỏi phòng thẩm vấn.
Công tố viên Joo vừa nhấn nhấn đầu chiếc bút bi cầm trong tay kia vừa nhìn tôi.
“Em thấy thế nào?”
“Có vẻ suy luận của chúng ta đúng.”
“Đúng chứ.”
“Phản ứng rất rõ ràng.”
“Vậy giờ đi tìm lông cáo thôi.”
“Sẽ tìm thấy chứ?”
“Bên kia không biết đã phát hiện lông cáo trên nắp chai. Hắn vẫn sẽ giữ nó.”
“Vâng.”
Tôi đứng dậy, cùng anh thu dọn rồi rời khỏi phòng thẩm vấn. Bước vào thang máy, Công tố viên Joo không nhấn tầng hầm ba mà nhấn tầng một rồi quay sang nhìn tôi.
“Ghé quán cà phê tầng một mua một cốc rồi đi nhé? Uống trên đường.”
“Được ạ.”
“Hẹn hò tạm trong xe.”
“…Như thế cũng được tính là hẹn hò sao? Em không muốn tính.”
Tôi tỏ vẻ ghét bỏ, nhưng Joo Taesun vẫn thản nhiên.
“Đi làm và tan làm cũng lái xe riêng, dạo này công việc bận đến mức không có thời gian thở. Dù chỉ thế này cũng phải tạo chút không khí chứ. Nếu nghĩ chỉ cuối tuần mới được hẹn hò thì oan uổng quá.”
Nếu thấy oan uổng đến thế thì chỉ cần bản thân làm việc ít đi một chút là được.
Tôi khó khăn lắm mới nuốt lại câu nói đã trào đến cổ họng, im lặng ngước nhìn bảng hiển thị tầng. Đột nhiên khuôn mặt đẹp trai xuất hiện ngay trước mắt. Đáng lẽ tôi phải bình thản nhưng lại giật mình lùi về sau. Khóe môi anh nhếch lên.
“Anh nghe thấy hết lời em mắng trong lòng rồi đấy. Anh luôn nói rồi mà. Em cũng là kiểu người thích làm việc.”
“…Nhưng không đến mức như Joo Taesun. Chuyện gì cũng phải có giới hạn.”
“Không phải ai cũng có thể theo kịp tiêu chuẩn của anh đâu.”
“Dù sao em cũng từ chối bị xếp cùng cấp độ với Joo Taesun. So với Công tố viên, em chỉ thuộc hạng thấp thôi.”
“Lại nghịch ngợm nữa. Vậy không mua cà phê nữa nhé? Không hẹn hò, chỉ tập trung công việc?”
Tôi vừa định đáp rằng đang làm việc vẫn có thể uống cà phê thì thang máy dừng ở tầng hai. Ngay trước khi cửa mở, Joo Taesun đứng thẳng lại tư thế vừa nghiêng về phía tôi, hướng mắt về trước.
Nhân viên ôm tài liệu bước vào liếc nhìn hai chúng tôi, dò xét bầu không khí rồi hơi cúi đầu chào Công tố viên Joo, sau đó đi đến đứng trong góc. Đó là người quen mặt với tôi, nhưng nhìn dáng vẻ dè dặt đến mức ấy thì có vẻ đã hiểu lầm cảnh này rồi.
Mọi người đều biết tôi là điều tra viên phòng Công tố viên Joo, có lẽ người đó tưởng tôi đang bị mắng. Trong khi thực tế là tôi đang liên tục gọi thẳng Joo Taesun, nghịch ngợm trêu chọc anh.
Tôi vô cớ cảm thấy ngượng ngùng nên đành im lặng đứng yên. Khi bước ra, tôi quay đầu, chủ động khẽ chào bằng mắt. Nhân viên ấy nhíu chặt giữa hai mày, nhìn tôi đầy thương cảm như muốn nói tôi đã vất vả rồi, sau đó hất cằm về phía bóng lưng Joo Taesun như thúc giục tôi mau đi theo hầu hạ Công tố viên. Ánh mắt đối phương chứa đầy lòng thương hại đến mức gần như tràn ra ngoài.
Tuy bắt tăng ca nhiều nhưng anh vẫn là một cấp trên tốt mà.
Tôi chỉ có thể lẩm bẩm lời biện hộ không dám thốt ra trong lòng, cúi đầu thêm lần nữa qua khe cửa đang khép lại rồi bước nhanh theo Joo Taesun đang bị mang tiếng oan. Anh lấy thẻ từ chiếc ví da màu đen, xác nhận với tôi.
“Chủ nhiệm Lee uống latte nóng đúng không?”
“Vâng, thưa Công tố viên.”
“Cho tôi một latte nóng và một Americano. Mang đi.”
Nhân viên tính tiền rồi trả thẻ lại vào những ngón tay gọn gàng. Trong lúc chờ đồ uống, chúng tôi trao đổi về điểm đến.
“Anh định đi đâu trước?”
“Trước tiên là cửa hàng rượu vang.”
“Cũng ghé nhà hắn chứ?”
“Đương nhiên, anh phải trực tiếp xem.”
Vì tính cầu toàn, trừ khi có cuộc họp công tố viên hoặc lịch trình quan trọng, anh thường trực tiếp ra hiện trường, chỉ đạo từng tình huống. Chúng tôi nhận cà phê, nhấp một ngụm rồi xuất phát đến cửa hàng rượu vang. Bầu trời tối sầm như sắp có tuyết, những tinh thể trắng thỉnh thoảng va vào kính chắn gió. Năm nay mùa đông đến đặc biệt sớm.
“Lại sắp sang đông rồi.”
“Đi khu trượt tuyết nhé? Để em học trượt ván.”
“Em không biết trượt.”
“Anh có thể dạy. Hoặc sang Thụy Sĩ đi xe trượt tuyết thì sao? Có tuyến xe trượt đi từ trên núi xuống.”
Đó là đề nghị hấp dẫn hơn nhiều so với trượt tuyết hay trượt ván. Xe trượt thì không cần học tôi cũng biết đi.
“Nghe hay đấy. Nhưng chúng ta có thể xin nghỉ phép sao?”
“Anh sẽ tìm cách.”
“Bao nhiêu ngày?”
“Tính cả cuối tuần chắc phải đi hơn một tuần. Dù sao đã sang châu Âu rồi, ghé thêm nước khác cũng tốt mà. Kết hợp Ý hoặc Cộng hòa Séc.”
“Nhưng anh Taesun thật sự có thể giao phòng công tố cho Điều tra viên Kim rồi đi sao? Hơn một tuần?”
“Nếu em cũng đi thì phòng công tố chỉ còn Điều tra viên Kim thôi.”
Tôi hỏi bằng giọng trêu chọc, nhưng nội dung lại hoàn toàn nghiêm túc. Joo Taesun rời vị trí hơn một tuần, bỏ lại người như Điều tra viên Kim thì không phải chuyện dễ dàng. Joo Taesun hé môi như muốn trả lời, nhưng dường như khuôn mặt Điều tra viên Kim đang hiện lên đầy bất an trước mắt khiến anh không thể sảng khoái khẳng định. Tôi nhìn đôi môi người yêu cứ mở rồi khép trong lúc giằng co, bỗng thấy anh dễ thương. Ngay khi nhận ra điều đó, da gáy tôi nổi hết cả lên.
Mình cũng điên thật rồi. Vì người yêu mà còn chẳng dùng hết được mấy ngày nghỉ phép ít ỏi, thế mà vẫn bị tình yêu che mắt đến mức này.
Tôi khẽ lắc đầu, xua từ “dễ thương” khỏi đầu. Từ ấy không hợp với tôi, nhưng càng không thể dùng cho Joo Taesun.
Phía trước cửa hàng Na Daeho vô cùng ồn ào vì đội vụ án đang thi hành lệnh khám xét, thu giữ. Khi Công tố viên Joo xuất hiện, những người đang làm việc tạm dừng tay, đứng lên chào. Anh cũng chào ngắn gọn rồi nghe nhân viên phụ trách hiện trường báo cáo.
“Đã tìm thấy rất nhiều sổ sách và hóa đơn tiền mặt.”
“Xin hãy thu thập nhiều nhất có thể, chúng tôi sẽ kiểm tra tại phòng công tố.”
“Vâng.”
Trong lúc ấy, tôi cầm một xấp hóa đơn trong thùng lên. Khi tôi lật xem từng tờ, ánh mắt Công tố viên Joo cũng dần tiến lại gần. Lật được khoảng một nửa thì anh lên tiếng.
“Thời gian xuất hóa đơn tiền mặt tập trung vào một số khung giờ nhất định.”
“Thời gian thanh toán sao?”
“Ừ.”
Đầu ngón tay dài chỉ chính xác thời gian thanh toán trên hóa đơn.
Chỉ mới nhìn thoáng qua mà mắt cũng tinh thật.
Công tố viên Joo nói đúng. Phần lớn hóa đơn đều tập trung vào những ngày và khung giờ nhất định. Bọn chúng đã dùng tiền bán nước Trường sinh để thanh toán rượu vang, xuất hóa đơn tiền mặt nhằm khiến chúng trông giống những giao dịch bình thường, nhưng thời gian thanh toán không thể nói dối.
Chỉ riêng sổ sách và hóa đơn đã chất đầy một thùng tang vật. Giống như hầu hết các cơ sở rửa tiền, sổ sách thật và giả chắc chắn được trộn lẫn với nhau. Tôi nói với Công tố viên Joo.
“Nếu đối chiếu sổ sách thu được từ nơi bán nước Trường sinh với sổ bán rượu vang thì có lẽ số tiền sẽ trùng khớp.”
“Bên này thì không nói, nhưng sổ sách phía nơi bán nước Trường sinh trông khá lộn xộn.”
“Bởi có rất nhiều khoản tiền với đơn vị nhỏ hơn rượu vang được luân chuyển. Số người tham gia cũng nhiều hơn hẳn.”
“Chắc vậy. Giờ đến nhà Na Daeho thôi. Điều tra viên Kim đang ở bên đó, anh phải trực tiếp kiểm tra.”
“Vâng, thưa Công tố viên.”
Nhà Na Daeho nằm ngay khu phố bên cạnh nên chúng tôi quyết định đi bộ. Công tố viên Joo im lặng lấy đôi găng trong túi áo đưa sang. Tôi xỏ đôi găng được hơi ấm cơ thể anh làm nóng, đội tuyết bắt đầu rơi dày rồi đi về phía nhà nghi phạm. Chẳng biết từ lúc nào anh còn xé sẵn túi sưởi, lần lượt bỏ nguồn nhiệt ấm áp vào túi áo tôi.