Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Thợ Săn Muốn Sống Yên Ổn Novel - Chương 97

  1. Home
  2. Thợ Săn Muốn Sống Yên Ổn Novel
  3. Chương 97
Trước
Tiếp

Hiện tượng tái cấu trúc xảy ra trong hầm ngục xâm thực và sự thăng cấp đột ngột của khe nứt Biển Tây. Những thứ đã thay đổi ngay khi Cha Eui Jae vừa đặt chân vào, cứ như thể chúng chỉ đang chờ đợi sự xuất hiện của anh.

Eui Jae nuốt ngược tiếng rên rỉ vào trong cổ họng. Thực ra anh đã lờ mờ đoán được. Rằng bản thân anh có liên quan đến tất cả những rắc rối này. Trực giác mách bảo rằng anh không thể chối bỏ được điều đó.

Nhấc bàn tay đang chống trên mặt bàn ra, Eui Jae ướm hỏi.

“Liệu tôi có thể xem tài liệu về hầm ngục ngầm ở Jongno 3-ga không? Hoặc là để tôi vào lại đó một lần nữa.”

“Ồ, vào đó thì không được đâu ạ. Hội trưởng sẽ kịch liệt phản đối cho mà xem. Nhưng xem tài liệu thì vô tư. Mà thực ra đó cũng là một trong những lý do hôm nay tôi tới. Xin chờ chút ạ.”

Ming Gi lấy ra một tập hồ sơ mỏng từ kho đồ rồi đưa cho anh.

“Đây là tài liệu điều tra về hầm ngục ngầm Jongno 3-ga sau khi tái cấu trúc. Hội phó Bae Won Woo đã đích thân điều tra nên anh cứ yên tâm về độ tin cậy. Anh cứ thong thả xem.”

Eui Jae nhận lấy tập hồ sơ và lướt nhanh qua. Hầm ngục này trước khi bị xâm thực vốn là một hầm ngục “béo bở” chuyên cung cấp nguyên liệu chế tạo thuốc hồi phục, nhưng khoảng một tháng trước đây đã phát hiện hiện tượng xâm thực bất thường. Hầm ngục sau khi tái cấu trúc là một đống đổ nát phủ đầy tro trắng, nhưng nếu gạt lớp tro đi thì sẽ thấy những tấm biển hiệu tiếng Hàn vỡ nát….

Eui Jae cắn chặt môi. Ở khe nứt Biển Tây cũng từng xuất hiện những biển hiệu tiếng Hàn như thế. Trong mảnh ký ức của Yoon Ga Eul cũng vậy. Những mảnh ghép thông tin đang dần dần khớp lại với nhau. Ming Gi phủi tay rồi đứng dậy khỏi bàn.

“Vậy thì, thưa quý khách, nếu có thêm thông tin gì mới tôi sẽ chuyển đến sau.”

“…Vâng. Tôi có thể nhờ anh tìm giúp thông tin về các hầm ngục xâm thực khác được không ạ?”

“Tất nhiên là được rồi ạ. Anh cứ sai bảo thoải mái. Đột nhập, thu thập và chỉnh sửa thông tin là nghề của tôi mà.”

Ming Gi tuyên bố mình là chuyên gia thao túng phi pháp với một sự tự tin thừa thãi đến mức vô dụng. Nhưng Eui Jae cũng từng được hưởng lợi từ năng lực của anh ta, nên ít nhất về thực lực thì không có gì để bàn cãi. Tất nhiên, nếu có vấn đề thì cũng chỉ là anh ta hơi “chập mạch” một chút mà thôi.

“Những lời cần nói tôi đã truyền đạt xong xuôi… nên tôi xin phép cáo từ. Đây là danh thiếp của tôi, có chuyện gì xin anh cứ liên lạc.”

Đôi bàn tay cung kính chìa tấm danh thiếp ra. Eui Jae cũng theo phản xạ nhận lấy bằng hai tay, giơ lên đọc. Đội Hỗ trợ Chiến đấu số 1 Hội PADO, Ming Gi Kỳ Tích Bé Nhỏ, Seo Min Gi. Đứng trước cửa với hai tay chắp sau lưng, Ming Gi nói bằng giọng trang trọng.

“Xin cứ thoải mái liên lạc bất cứ lúc nào. Đội hỗ trợ chúng tôi luôn túc trực để hậu thuẫn quý khách.”

Ngẫm lại thì đây là tấm danh thiếp thứ ba của thành viên Hội PADO mà anh từng thấy. Một tấm dùng để viết lời cảnh cáo gửi Lee Sa Young, một tấm của Romantic Opener – Choi Go Yo, và giờ đến lượt Ming Gi.

Eui Jae vân vê tấm danh thiếp của Ming Gi một lúc rồi đút vào túi tạp dề. Ming Gi vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi quay người đẩy cửa.

Đột nhiên, Eui Jae mở miệng.

“Không biết là… nếu chuyên về điều tra thông tin thì anh có tìm người được không ạ?”

“Tìm người ạ?”

“Vâng. Có điều người đó chắc đã chết rồi.”

“Ồ, vừa gặp đã dùng tôi ngay luôn sao. Quý khách cũng biết tận dụng nhân lực đấy.”

Cạch, cạch. Ming Gi đang định mở cửa liền đóng lại rồi quay người vào trong. Anh ta đẩy kính râm lên, đứng chắn ngay cửa rồi lôi chiếc tablet quen thuộc ra từ trong kho đồ.

“Nếu có thông tin và chỉ thị rõ ràng thì được ạ. Nhưng nếu người đó chết đúng vào ngày Khe nứt thì hơi khó đấy. Bởi khi đó toàn xã hội rơi vào tê liệt… đến giờ vẫn còn không ít trường hợp tử vong không rõ danh tính.”

“Không phải người chết vào ngày Khe nứt đâu.”

Eui Jae đưa tay lên che miệng, lục lọi ký ức rồi chậm rãi nói thêm.

“Tính từ ngày Khe nứt… chắc khoảng 3 năm sau đó. Hoặc có thể là sau đó nữa. Dù sao thì cũng là sau sự kiện khe nứt Biển Tây.”

Nghe thấy cụm từ khe nứt Biển Tây, tay của Ming Gi khựng lại một nhịp. Anh ta gãi gãi thái dương bằng chiếc bút cảm ứng rồi nói.

“Việc đối tượng đã chết có chắc chắn không ạ? Anh đã tự mình xác nhận chưa?”

“Cái đó thì chưa. Nhưng mà… chắc là chết rồi.”

“Hừm….”

Ming Gi cúi đầu, hơi ngước mắt nhìn trộm Eui Jae. Đôi mắt đen láy quan sát sắc mặt Eui Jae rồi lẩm bẩm.

“Nghe anh nói thì có vẻ chưa chắc chắn lắm nhỉ. Vậy tôi sẽ ghi nhận là ‘sống chết chưa rõ’ nhé.”

Anh ta hí hoáy ghi chép gì đó lên tablet rồi hỏi tiếp.

“Tên tuổi, ngoại hình thế nào ạ? Anh cho tôi xin thông tin cá nhân cơ bản và đặc điểm nhận dạng với.”

Ming Gi cầm bút đợi câu trả lời. Thế nhưng hiếm khi thấy Eui Jae nghẹn lời đến thế. Phải mất một lúc lâu, anh mới ấp úng mở miệng.

“Tên… hay mặt mũi tôi đều không biết. Tuổi thì… chắc nhỏ hơn tôi một chút.”

“Hừm. Cả tuổi cụ thể cũng không rõ sao?”

“…Vâng.”

Ming Gi cau mày đăm chiêu rồi lẩm bẩm.

“Nói câu này có thể hơi thất lễ một chút nhưng mà…. rốt cuộc anh biết được những gì về người đó thế?”

“…….”

“Không phải tôi có ý trách móc đâu, tôi chỉ hỏi để nắm thêm thông tin chi tiết thôi ạ. Ví dụ như từng sống ở khu vực nào, tốt nghiệp trường nào chẳng hạn. Chỉ cần một manh mối nhỏ xíu để bắt đầu điều tra thôi. Gì cũng được ạ.”

Eui Jae khoanh tay chìm vào im lặng sâu thẳm, một lúc lâu sau mới mở miệng. Giọng nói vang lên trầm thấp hơn bao giờ hết.

“Là đứa trẻ tôi cứu được ở khe nứt Mangwon….”

“…….”

“Người sống sót duy nhất của khe nứt đó.”

“…….”

“Cả người dính đầy độc nên cơ thể bị hủy hoại hoàn toàn, hít phải khí độc nên dây thanh quản cũng bị tổn thương. Chức năng duy nhất còn hoạt động là thính giác, nhưng vì không cử động được nên việc giao tiếp gần như là không thể. Những thứ có thể dùng để xác minh danh tính cũng tan chảy hết trong đầm lầy độc rồi. Nên là….”

Ký ức từng được chôn vùi lặng lẽ ở một góc sâu tâm trí đang dần hiện về. Eui Jae lẳng lặng cụp mắt xuống. Một nỗi nghẹn ngào bất chợt dâng lên, nhưng anh cắn chặt răng, cố nuốt ngược trở lại.

***

Một thanh niên cao ráo trong bộ đồ chiến đấu màu đen đang đứng khoanh tay trước tấm kính. Phía bên kia lớp kính là một không gian trắng toát.

Trên bàn phẫu thuật, một thiếu niên nằm đó với hình hài thê thảm đến mức không còn nhận ra nhân dạng ban đầu. Thoạt nhìn cứ tưởng là xác chết, nhưng J biết cậu bé vẫn đang thở, dù hơi thở ấy yếu ớt vô cùng. Vô số máy móc nối với cơ thể ấy đang cố gắng duy trì cho sự sống mong manh.

Đúng lúc đó, cánh cửa phòng hồi sức tích cực mở ra. Vị bác sĩ mặc đồ phẫu thuật vừa lau mồ hôi tay vừa bước ra khỏi phòng. J cất giọng trầm thấp.

“Thưa bác sĩ.”

Giọng nói của anh bị biến đổi một cách kỳ lạ, khiến người nghe chẳng thể nào đoán định được giới tính hay tuổi tác. Chỉ có thể dựa vào vóc dáng cao lớn và cơ thể rắn rỏi mà phỏng đoán đó là một người đàn ông trưởng thành. Vị bác sĩ bước lại gần và đáp.

“Cậu vẫn đợi ở đây sao.”

Chiếc mặt nạ đen khẽ liếc về phía bác sĩ.

“Có cứu được không ạ?”

Vị bác sĩ trầm ngâm nuốt tiếng thở dài.

“J, nói thật lòng thì… tôi không dám chắc.”

“…….”

“Như cậu cũng biết đấy, vết thương do quái vật gây ra… rất khó chữa trị bằng kỹ thuật y học hiện đại. Nếu chỉ là ngoại thương đơn thuần thì có thể kết hợp y học hiện đại với thuốc hồi phục để điều trị, nhưng mà….”

Ánh mắt bác sĩ hướng về phía cậu thiếu niên.

“Trong tình trạng nhiễm độc toàn thân nghiêm trọng thế kia… thực ra, việc cậu bé còn sống đến giờ phút này đã là một kỳ tích rồi. Nếu không nhờ thuốc giải độc cậu liên tục sử dụng, e rằng cậu bé đã chết từ lâu.”

J không nói gì, chỉ lặng lẽ quay mặt về bên kia tấm kính.

Tối nay, một khe nứt dạng hấp thụ đã xuất hiện ngay giữa trung tâm phường Mangwon. Khe nứt đột ngột xuất hiện, nuốt chửng cả người và các công trình xung quanh, biến bán kính 3km quanh khu vực đó trở thành đống đổ nát hoang tàn, như thể bị một thứ gì gặm nhấm.

Vừa bước ra khỏi hầm ngục ở Chungju, J đã lao ngay đến khe nứt Mangwon, và phải mất trọn một ngày sau anh mới trở ra, trong lòng ôm theo một thứ gì đó. Các Thợ săn đang túc trực định tiến lại gần, nhưng J đã lùi lại một bước như ra hiệu nguy hiểm.

Thứ J đang ôm. Trông giống như… một khối nhỏ được quấn chặt trong chăn.

Một Thợ săn có chút quen biết với anh liền bước tới.

“Nghe nói đó là khe nứt độc, anh không sao chứ, J? Cái đó là….”

J đáp lại với vẻ gấp gáp khác hẳn mọi khi.

“Nó sắp tiêu biến rồi.”

“Dạ? Thế còn những người sống sót khác….”

Ánh mắt J hướng về sinh linh bé nhỏ trong lòng mình. Anh lẩm bẩm.

“Chỉ còn mỗi đứa bé này thôi. Không còn ai sống cả.”

Nói rồi, anh ôm chặt đứa trẻ và biến mất. Một lát sau, ngay trước nơi từng là lối vào khe nứt, hàng đống thi thể đen kịt bị tan chảy trào ra lấp đầy khoảng không.

J gõ nhẹ lên phần miệng của chiếc mặt nạ rồi lên tiếng.

“Nếu có độc.”

“Dạ?”

“Nếu có loại độc mà đứa trẻ kia dính phải. Liệu có thể dùng nó để chế tạo thuốc giải không?”

Vị bác sĩ trầm ngâm suy nghĩ. Phân tích huyết thanh của sinh vật mang độc để chế tạo thuốc giải là chuyện thường tình trong y học. Hơn nữa, gần đây trong giới Thức tỉnh giả cũng xuất hiện không ít người có năng lực chế tạo thuốc, nếu tập hợp họ lại để nghiên cứu thì hoàn toàn có khả năng. Nhưng mà…

“Về mặt lý thuyết thì được đấy…. Tuy nhiên, vấn đề là liệu đứa trẻ có cầm cự được đến lúc đó hay không. Với cả, liệu có thu thập được đủ lượng độc cần thiết hay không…”

“Cứ thử xem sao.”

J quay người bước đi. Vị bác sĩ hoảng hốt vội giữ anh lại.

“Hả? Ý cậu là….”

“Tôi sẽ đi thu thập. Tôi biết đó là độc của loại quái vật nào.”

“…….”

“Tiền bạc, thời gian, nhân lực, mọi người không phải lo. Cần bao nhiêu cho nghiên cứu, tôi sẽ đem về bấy nhiêu.”

“…Tôi hiểu rồi.”

“Trước mắt thì cứ điều trị bằng loại thuốc giải độc phổ thông do tôi cung cấp.”

Bước ra khỏi không gian ngột ngạt, chẳng mấy chốc anh đã đứng giữa hành lang bệnh viện bí bách. Ánh mắt mọi người dõi theo tấm lưng thẳng tắp của anh. Kỳ vọng, thán phục, kính sợ, và cả sợ hãi…. Chiếc đồng hồ thông minh trên cổ tay đổ chuông inh ỏi. J đeo tai nghe in-ear, ấn nút nhận cuộc gọi.

“J nghe đây.”

— “Ừm, kết nối được rồi. Đợi chút nhé.”

Một giọng nữ ôn tồn vang lên. Là Ham Seok Jung, Cục trưởng Cục Quản lý Thức tỉnh giả.

— “Xuất hiện một khe nứt ở Mokpo. Là khe nứt cấp 4, cậu đi giúp được không? Khu vực gần đó chẳng có Thợ săn nào đủ sức cáng đáng nổi khe nứt cấp 4 cả.”

“Vâng, được thôi. Tôi vào một mình ạ?”

— “Chắc là phải vậy rồi. Jung Bin đang bận tham gia chiến dịch trấn áp ở chỗ khác.”

“Hiểu rồi. Hãy chuẩn bị để tôi có thể xuất phát ngay.”

— “Ừ, tôi sẽ cho chuẩn bị trực thăng ở trụ sở.”

Có vẻ Ham Seok Jung cũng đang rất bận. Cuộc gọi kết thúc ngay sau đó.

J sải bước thật nhanh khỏi bệnh viện. Thế giới vẫn chưa kịp hồi phục sau thảm họa của ngày Khe nứt – bị nhấn chìm bởi sự lặng im. Đã lâu lắm rồi không còn nghe thấy tiếng trẻ thơ, tiếng chạy nhảy nô đùa hay những âm thanh trò chuyện thường nhật của mọi người nữa.

Len lỏi trong sự tĩnh lặng ấy, văng vẳng bên tai anh là tiếng thì thầm khàn đặc và vỡ vụn, có lẽ do dây thanh quản đã bị độc làm tổn thương.

“Cứu… tôi với.”

J khựng lại.

Trong khe nứt nơi vạn vật đều bị độc nung chảy thành hình thù gớm ghiếc, J đã lang thang tìm kiếm khí tức của một sự sống nhỏ nhoi. Cầu mong sao hơi thở ấy đừng tắt lịm trước khi anh đến, cầu mong nó hãy gắng cầm cự thêm một chút nữa thôi.

Và rồi cuối cùng, giữa khe hở của một tòa nhà sụp đổ, sau khi phải giật tung cả bức tường bên ngoài, anh tìm thấy một thiếu niên đang hấp hối trong vòng tay ôm chặt của hai người đã bị độc làm tan chảy. Cậu bé – dù đôi mắt đã bị độc ăn mòn đến mờ đục – vẫn cố hướng ánh nhìn về phía J. Đôi môi nhỏ bé mấp máy.

“Cứu tôi với.”

Hình ảnh đó giống hệt Cha Eui Jae năm 17 tuổi, đứa trẻ năm nào cũng từng cầu cứu trong sự tuyệt vọng…

Và vì vậy, J không còn cách nào ngoài việc nắm lấy tay đứa trẻ ấy.

Bởi lẽ trên thế gian này, chỉ có anh mới hiểu được sức nặng và trách nhiệm đặt lên bàn tay đó mà thôi.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 97"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

tinder box

Tinder Box Novel

21 Tháng 7, 2026
Chương 21 Chương 20

Thợ Săn Muốn Sống Yên Ổn Novel

24 Tháng 7, 2026
Chương 108: Em là thành công duy nhất của anh đấy Chương 107
18+ Lời đề nghị của công tố viên Novel

Lời Đề Nghị Của Công Tố Viên Novel (Hoàn Thành)

13 Tháng 7, 2026
Chương 190 - End Chương 189
Khát Khao Tôi Nếu Có Thể Novel

Khát Khao Tôi Nếu Có Thể Novel (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
mộng mơ tuổi 18 novel

Mộng Mơ Tuổi 18 Novel (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 290 - End Chương 289
hôn tôi đi nếu có thể novel

Hôn Tôi Đi Nếu Có Thể (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 69 - Hoàn Thành Chương 68

Rơi Vào Sự Hồi Hộp Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 6, 2026
Chương 251 - Hoàn Thành Chương 250
18+ Plaything

Plaything – Món đồ chơi của Đại công tước Novel

19 Tháng 7, 2026
Chương 90 - End Vol 3 Chương 89
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
18+ Phạm Luật Novel

Phạm Luật Novel

2 Tháng 6, 2026
Chương 86 Chương 85
Cơ Hội Tái Sinh Novel

Cơ Hội Tái Sinh Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73
18+ hình thái tiến hóa novel

Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)

6 Tháng 7, 2025
Chương 48 - End Chương 47
18+ Cùng Nhau Sống Sót Novel

Cùng Nhau Sống Sót Novel (Hoàn Thành)

25 Tháng 10, 2025
Ngoại truyện 24 - Kết thúc Ngoại truyện 23
18+ Chuyện Tình Không Lường Trước Novel

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Thành)

17 Tháng 5, 2026
Chương 320 Chương 319

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Passion Diaphonic Symphonia
Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)
18 Tháng 5, 2025
Phạm Luật Novel
Phạm Luật Novel
2 Tháng 6, 2026
Passion Suite Novel
Passion: Suite Novel (Hoành Thành)
5 Tháng 7, 2025
passion raga
Passion Raga Novel (Hoàn thành)
2 Tháng 4, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team