Gấu Mèo Team
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Mật Khẩu
Tìm kiếm
Đăng nhập Đăng ký
  • Trang chủ
  • Novel
  • Đang tiến hành
  • Hoàn Thành
  • Mật Khẩu
Đăng nhập Đăng ký
Trước
Tiếp

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Chính Truyện) - Chương 334

  1. Home
  2. Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Chính Truyện)
  3. Chương 334
Trước
Tiếp

Rốt cuộc là sợ cái gì. Hay là chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cậu ta đã nhìn thấu được bản tính tồi tệ của mình, thứ mà người khác chẳng hề hay biết? Dù có thế thì cứ nhắm mắt cho qua không được sao. Ít ra thì mình cũng đâu có ý định giết cậu hay làm gì tương tự.

“Hahaha.”

Phillip cầm điện thoại lên, nghĩ rằng tốt nhất không nên nói ra vế cuối cùng. Anh cho rằng nhắn tin còn hơn là cứ chờ đợi mù quáng thế này.

Đúng lúc đó, từ góc phố bên kia đường, bóng dáng thiếu niên ấy lọt vào tầm mắt. Có vẻ vừa đi mua đồ về, trên tay cậu nhóc cầm một chiếc túi giấy màu nâu.

Phillip định gọi điện nhưng lại đặt điện thoại xuống, tựa người vào vô lăng, lặng lẽ quan sát.

Chẳng rõ đang nghĩ gì mà nét mặt cậu nhóc trông có vẻ rất nghiêm trọng. Cứ bước được vài bước lại phồng má, rồi thở hắt ra. Đôi mày nhíu chặt đến mức người ta chỉ muốn đưa tay vuốt cho phẳng lại. Hàng mi dài mang nét u buồn khẽ chớp động theo từng tiếng thở dài.

Đó là một đôi mắt to và sâu thẳm. Nếu cứ nhìn mãi, người ta sẽ có cảm giác như đang chìm xuống đáy biển. Có lẽ vì thế mà mỗi lần chạm mắt cậu thanh niên, trong lòng Phillip lại dâng lên cảm giác cồn cào.

Như có dòng nước ấm áp sóng sánh dao động bên trong, mang theo sự bồn chồn khó hiểu khiến cổ họng khô khốc. Đôi khi lại thấy tâm trạng lâng lâng, nhưng đồng thời cũng thấy bực bội, một mớ cảm xúc hỗn độn…

Đúng lúc đó.

Thiếu niên ngẩng đầu lên. Dường như đã phát hiện ra phía này, cậu nhóc nhoẻn miệng cười tươi rói.

Nụ cười rạng rỡ, trong trẻo lan tỏa trên gương mặt. Đôi mắt to tròn lấp lánh ý cười tựa như ánh sáng vỡ vụn trên mặt biển. Đôi má phúng phính ửng hồng dưới ánh hoàng hôn.

Cậu ta mỉm cười.

Cậu ấy…

Đang nhìn về phía này, nở nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Ánh nhìn nán lại thật lâu, nụ cười ửng đỏ, đầu ngón tay run rẩy vì hồi hộp, cảm xúc trào dâng mãnh liệt chỉ vì một phản ứng nhỏ bé của đối phương, và cả thái độ luống cuống đi kèm theo đó.

Phillip chợt nhận ra những thứ mình đang sở hữu lúc này là gì. Bàn tay siết chặt vô lăng ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Một niềm thôi thúc không thể diễn tả bằng lời cuộn trào từ bụng dưới lên tận cuống họng khiến anh gần như nghẹt thở. Ngay lúc này, anh chỉ muốn lao đến trước mặt thiếu niên ấy. Phillip tháo dây an toàn, vừa định mở cửa xe thì bỗng thấy ai đó bước đến trước mặt thiếu niên.

Một người đàn ông cao hơn cậu một cái đầu dang rộng vòng tay ôm chầm lấy. Thiếu niên ấy nở nụ cười vô cùng hạnh phúc, ngoan ngoãn sà vào lòng người đàn ông. Người đàn ông giữ tư thế đó một lúc lâu, mới cúi xuống hôn nhẹ lên má, rồi đùa nghịch vò rối mái tóc cậu. Sau đó, hắn ta đón lấy chiếc túi giấy.

Hai người bắt đầu sóng bước, thì thầm to nhỏ. Phillip ngồi trong xe nên không thể nghe được họ nói gì, nhưng chỉ nhìn cái cách họ trao nhau ánh mắt chất chứa đầy sự yêu chiều, dù không nghe thấy thì anh cũng tự hiểu được mối quan hệ thân thiết giữa hai người.

Phillip siết chặt vô lăng, lặng lẽ nhìn thẳng về phía trước. Cho đến khi bóng dáng hai người khuất hẳn sau cánh cửa, anh không tài nào nhúc nhích nổi dù chỉ là một ngón tay.

Trở về nhà, Phillip vứt bừa quần áo sang một bên rồi ngả lưng xuống giường. Anh vươn tay vơ lấy lọ thuốc theo thói quen rồi vặn nắp, lấy đại vài viên thuốc nuốt ực cùng ngụm nước. Dù đã nhắm mắt, thần kinh sắc bén của anh lại càng trở nên tỉnh táo. Cuối cùng, anh dốc cạn số thuốc còn lại ra tay, nuốt trọn rồi nhắm nghiền mắt lại.

Nhờ tác dụng của thuốc, ý thức dần mờ mịt, giấc ngủ nhọc nhằn ập đến. Nhưng như mọi khi, anh chẳng thể có được một giấc ngủ trọn vẹn.

Ngay cả trong lúc ngủ, những thứ xung quanh vẫn không ngừng bào mòn thần kinh.

Tiếng kim đồng hồ nhích từng giây tẻ nhạt, tiếng gió rít ngoài cửa sổ, mùi sợi vải ngai ngái bốc lên từ tấm thảm len, nhịp thở đều đều, và cả mùi mồ hôi ngòn ngọt toát ra từ một sinh thể bé nhỏ, yếu ớt…

***

“Anh tỉnh rồi à?”

Thiếu niên ấy cất tiếng hỏi, hai gò má ửng đỏ vì nắng nóng lọt vào tầm mắt. Phillip vươn tay ra, làn da mềm mại chạm vào đầu ngón tay. Trong ngực ngứa ngáy lạ thường. Khi anh khẽ co ngón tay lại, cậu ta bật cười vì nhột.

Nụ cười trong trẻo, xán lạn ấy lại nở rộ. Một nụ cười ngây thơ và xinh đẹp.

“…Sao…”

Cậu thiếu niên nhìn bằng ánh mắt bối rối. Tỉnh táo lại, Phillip nhận ra mình đang nắm chặt lấy cổ tay đối phương. Ánh mắt giao nhau, sự khao khát nóng bỏng dấy lên. Anh chậm rãi gượng dậy, kéo thiếu niên ấy về phía mình. Hai đôi môi chập vào nhau, đôi môi hơi khô khốc chạm sát.

Một luồng điện xẹt qua, da gà nổi rần rần. Các mạch máu khắp cơ thể căng cứng. Đôi môi vốn chỉ khẽ chạm nay dần miết chặt, cọ xát lớp da thịt mềm mại. Họ chậm rãi cử động đôi môi giống như một đôi thiếu nam thiếu nữ non nớt đang vụng về xác nhận sự hiện diện của đối phương.

Trước hành động lén lút và đầy cẩn trọng ấy, lúc đầu cậu nhóc sợ hãi đứng sững lại, nhưng rồi cũng từ từ nhắm mắt. Haa, một hơi thở nhẹ hẫng phả vào làm nhột khoang miệng, cảm giác thật tê dại. Ngay tức khắc, một khát khao mãnh liệt trào dâng nơi cuống họng, sống động đến mức khiến trước mắt anh trắng xóa.

“A…”

Phillip túm lấy thân hình mỏng manh của cậu, ôm ghì một cách thô bạo rồi đè xuống băng ghế. Nụ hôn cuồng nhiệt như muốn nuốt chửng đối phương tiếp diễn. Nhiệt độ của hai cơ thể kề sát nhau ngày một tăng lên. Bị đè nặng, cậu thiếu niên rên rỉ nghẹn ngào như một con thú nhỏ. Dù có hé mở đôi môi, trêu đùa đầu lưỡi, siết chặt lấy cơ thể ấy bao nhiêu, Phillip vẫn thấy chưa đủ. Một chút nữa thôi, thêm chút nữa, anh muốn chạm vào sâu hơn, khăng khít hơn nữa, không chừa lại một kẽ hở nào, để không bao giờ có thể tách rời, cứ như thế, thêm một chút nữa…

“…….”

Tiếng chuông báo thức hẹn giờ tập thể dục buổi sáng inh ỏi vang lên khắp phòng. Dù đã mở mắt, Phillip vẫn phải mất một lúc lâu mới nhớ ra mình đang ở đâu và đang làm gì.

Anh chậm rãi ngồi dậy. Lật tấm ga trải giường lên, tận mắt xác nhận sự thay đổi của cơ thể rồi cười khẩy, nuốt trôi câu chửi thề: “Mẹ kiếp”. Cứ thế, anh bước thẳng vào phòng tắm. Phải dội nước lạnh thì mới mong tỉnh táo lại được. Anh gạt cần vòi sen, nước lập tức tuôn xối xả dù anh còn chưa kịp cởi đồ. Cơ thể càng lạnh dần thì sức nóng hầm hập lan tỏa ở nửa thân dưới càng thêm rực rỡ.

“Hahaha.”

Anh bật cười nhạt rồi bực dọc lột phăng chiếc quần xuống. Bàn tay nắm lấy phần thịt đang cương cứng và bắt đầu cử động. Chẳng bao lâu sau, dòng chất lỏng đục ngầu cuộn theo làn nước chảy trôi xuống sàn nhà. Nhưng ngọn lửa rạo rực vẫn không vơi đi chút nào. Cuối cùng, anh phải đứng tự giải quyết nhu cầu thêm vài lần nữa. Trước khi đạt đến cực khoái, trong đầu anh chỉ tua đi tua lại một thước phim duy nhất, hệt như một cuộn băng hỏng.

Khuôn mặt của cậu thiếu niên đứng trên phố, nở nụ cười trong trẻo rạng ngời.

“Mẹ kiếp…”

Tỉnh mộng rồi, anh mới ngộ ra thứ mình thực sự khao khát là gì. Và đồng thời nhận ra rằng, bản thân đã bị cướp mất thứ đó ngay cả khi chưa kịp nắm lấy nó trong tay.

Anh cứ đứng im dưới dòng nước lạnh ngắt thật lâu, lâu đến mức dòng máu chảy rần rật khắp cơ thể dường như cũng đóng băng lại.

 ***

“A, xin chào. Chúc mừng sinh nhật anh. Chuyện là…”

Cậu thiếu niên cứ ấp a ấp úng lặp đi lặp lại câu thoại đã tập luyện suốt mấy tiếng đồng hồ, khẽ buông tiếng thở dài thườn thượt.

Hay là quay về nhỉ. Không, cất công đến tận đây rồi, ít ra cũng nên đưa quà xong rồi về chứ. …Rốt cuộc phải làm sao đây.

Cậu đứng trước hiên nhà Levin, đã loanh quanh với một nỗi băn khoăn suốt nửa tiếng đồng hồ. Trong khoảng thời gian đó, đã có cả chục người mở cửa bước vào nhà dự tiệc.

Cậu lấy điện thoại ra.

「Vì tôi thấy sợ, sợ,」

Đám em trai đột ngột chạy ùa vào phòng khiến cậu luống cuống bấm gửi luôn dòng tin nhắn còn đang dở dang. Cậu định gửi tin đính chính ngay sau đó, nhưng vì đã quá khuya nên đành dời sang hôm sau. Thế nhưng đến lúc tỉnh dậy, việc soạn lại tin nhắn lại khó khăn hơn cậu nghĩ.

Phillip nhận được tin nhắn bị đứt đoạn giữa chừng thì không có chút phản ứng nào. Nghĩ rằng có lẽ do mình tự suy diễn quá nhiều nên cậu đã bứt rứt cả ngày trời, cuối cùng quyết định đến gặp trực tiếp để nói chuyện cho rõ ràng.

Nhưng hôm đó Phillip không xuất hiện ở băng ghế, ngày hôm sau, rồi hôm sau nữa cũng vậy. Cậu cũng không thể công khai làm quen anh ở trường. Mà để vài ngày trôi qua rồi mới nhắn tin thì cũng kỳ cục. Chắc chắn Phillip sẽ chẳng buồn bận tâm đến mấy tin nhắn vớ vẩn đó. Có khi anh còn quên mất việc cậu đã từng nhắn tin. …Vốn dĩ ngay từ đầu, mối quan hệ có chút gắn kết giữa hai người đã là một chuyện lạ lùng rồi.

Dù vậy, dẫu chỉ có một phần vạn xác suất gây ra hiểu lầm, cậu cũng không muốn để mặc mọi chuyện như thế. Vì vậy, bất chấp lời can ngăn của Aaron, cậu đã hạ quyết tâm đến dự bữa tiệc này.

“…Chắc không sao đâu nhỉ.”

Cậu thiếu niên lầm bầm tự nhủ, soi bộ quần áo được ủi phẳng phiu cùng đôi giày mới cứng chưa kịp mềm trên tấm kính cửa ra vào. Cậu đã cố gắng ăn mặc tươm tất nhất có thể, nhưng cũng không nén nổi cảm giác rụt rè. Nhớ lại giọng điệu mỉa mai của Fred khi nghe tin cậu được mời đến dự tiệc, rằng hạng người nào cũng xúm vào được, đầu ngón tay xách túi quà của cậu vô thức co rúm lại.

Tôi sợ, sợ rằng nếu tôi đến đây, người ta sẽ lấy đó làm cớ để hạ nhục và cười nhạo anh.

Một đứa trẻ châu Á ốm yếu được nhận nuôi. Là một kẻ sống ở tầng đáy xã hội cả đời, cậu đã quá quen với việc bị người khác cười chê, nhưng cậu không muốn Phillip phải chịu đựng cảm giác khó chịu không đáng có. Phillip khác biệt hoàn toàn với cậu. Anh luôn là trung tâm của đám đông, là một sự tồn tại tỏa sáng rực rỡ, mạnh mẽ và đẹp đẽ đến chói lòa.

Cậu đã biết đến danh tiếng của anh từ lâu. Cầu thủ Quarterback chủ lực của đội bóng bầu dục, người nổi tiếng nhất trường, lại là người gốc Hàn.

Không phải vì cùng là người gốc Hàn mà cậu dám ảo tưởng huyễn hoặc về một sự đồng điệu nào đó. Ban đầu chỉ là sự tò mò. Mỗi lần vô tình chạm mặt, ánh mắt cậu lại hướng về phía ấy, và từ lúc nào không hay, cậu bắt đầu dùng ánh mắt để dõi theo hình bóng đó. Lần bị Fred chơi khăm, nhốt trong tủ đồ với bộ dạng nhếch nhác, khi được Phillip cứu ra, cậu đã kinh ngạc đến mức tưởng chừng như trái tim vừa mới được vá víu của mình đã ngừng đập. Sau đó, hai người bắt đầu trò chuyện, mượn sách của nhau, nhưng cậu luôn tự vạch ra một ranh giới vô hình. Phillip là người thuộc về một thế giới khác biệt hoàn toàn.

Cậu nhóc cúi xuống nhìn mũi giày mình.

Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi, nhưng sao mà khó khăn đến vậy. Có nên để quà trước cửa rồi về không, hay gặp mặt đưa quà xong rồi đi ngay, khi cậu đang vật lộn với những băn khoăn ấy đến lần thứ chín mươi thì có ai đó vỗ vai.

“Gì đây. Tớ đang tự hỏi có phải cậu không, hóa ra đúng thật.”

Là Ash, người học chung lớp Lịch sử. Peter vội vàng chào lại.

“Cậu cũng đến đây à?”

“A, ừ, ừm. Tớ được mời, định đưa quà rồi về luôn…”

“Thế sao không vào nhà đi.”

“Tớ đang định vào…”

“Vào chung đi. Tớ cũng chẳng quen biết ai mấy nên đang hơi ngại đây.”

Ashley Lohan, cô gái nổi tiếng với tính cách hòa đồng, tự nhiên khoác tay cậu. Peter còn chưa kịp phản ứng, chỉ ú ớ được vài tiếng đã bị kéo tuột vào trong nhà.

Bên trong có rất đông người. Sàn nhà được trang hoàng lộng lẫy, những vị khách xúng xính váy áo sang trọng, hòa cùng tiếng nhạc và tiếng nói cười rộn rã.

Trước
Tiếp

Comments for chapter "Chương 334"

MANGA DISCUSSION

Để lại một bình luận Hủy

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

*

*

POPULAR MANGA UPDATES

vãng sinh chủng novel

Vãng Sinh Chủng Novel

16 Tháng 8, 2026
Chương 80 Chương 79
tinder box

Tinder Box Novel

15 Tháng 8, 2026
Chương 73 Chương 72

Thợ Săn Muốn Sống Yên Ổn Novel

14 Tháng 8, 2026
Chương 144 Chương 143
18+ Lời đề nghị của công tố viên Novel

Lời Đề Nghị Của Công Tố Viên Novel (Hoàn Thành)

13 Tháng 7, 2026
Chương 190 - End Chương 189
Khát Khao Tôi Nếu Có Thể Novel

Khát Khao Tôi Nếu Có Thể Novel (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 210 - Kết thúc Chương 209
mộng mơ tuổi 18 novel

Mộng Mơ Tuổi 18 Novel (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 290 - End Chương 289
hôn tôi đi nếu có thể novel

Hôn Tôi Đi Nếu Có Thể (Hoàn Thành)

12 Tháng 6, 2026
Chương 69 - Hoàn Thành Chương 68

Rơi Vào Sự Hồi Hộp Novel (Hoàn Thành)

3 Tháng 6, 2026
Chương 251 - Hoàn Thành Chương 250
End

Alpha Trauma Novel (Hoàn thành)

13 Tháng 12, 2024
Phiên ngoại đặc biệt 40 Phiên ngoại đặc biệt 39
projection novel

Projection Novel (Hoàn thành)

12 Tháng 4, 2025
Chương 184 - End Chương 183
march novel

March Novel

16 Tháng 5, 2025
Chương 18 Chương 17
passion raga

Passion Raga Novel (Hoàn thành)

2 Tháng 4, 2025
Chương 48 - Hết Chương 47
Passion Diaphonic Symphonia

Passion: Diaphonic Symphonia Novel (Hoàn thành)

18 Tháng 5, 2025
Chương 209 - Kết thúc Chương 208
18+ Phạm Luật Novel

Phạm Luật Novel

10 Tháng 8, 2026
Chương 96 Chương 95
Cơ Hội Tái Sinh Novel

Cơ Hội Tái Sinh Novel (Hoàn Thành)

16 Tháng 8, 2025
Chương 146 - Hoàn thành Chương 145 - Hậu truyện
18+ Passion Suite Novel

Passion: Suite Novel (Hoành Thành)

5 Tháng 7, 2025
Chương 146 - The End of Suite : Complete Works Chương 145
18+ Lunacy Novel

Lunacy Novel (Hoàn Thành)

10 Tháng 8, 2025
Chương 74 - Hoàn chính truyện Chương 73
18+ hình thái tiến hóa novel

Hình Thái Tiến Hóa Novel (Hoành Thành)

6 Tháng 7, 2025
Chương 48 - End Chương 47
18+ Cùng Nhau Sống Sót Novel

Cùng Nhau Sống Sót Novel (Hoàn Thành)

25 Tháng 10, 2025
Ngoại truyện 24 - Kết thúc Ngoại truyện 23
18+ Chuyện Tình Không Lường Trước Novel

Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Chính Truyện)

16 Tháng 8, 2026
Chương 341 Chương 340

WHAT'S HOT

YOU MAY ALSO LIKE

Dead Seed (Mangjong) Novel
Dead Seed (Mangjong) Novel – Hoàn thành
5 Tháng 10, 2025
plaything
Plaything – Món đồ chơi của Đại công tước Novel (Hoàn Thành)
8 Tháng 8, 2026
xxlarge
Rơi Vào Sự Hồi Hộp Novel (Hoàn Thành)
3 Tháng 6, 2026
Cùng Nhau Sống Sót Novel
Cùng Nhau Sống Sót Novel (Hoàn Thành)
25 Tháng 10, 2025

    © 2024 Gaumeoteam.com. All rights reserved

    Đăng nhập

    Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Đăng Ký

    Register For This Site.

    Đăng nhập | Quên mật khẩu?

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Quên mật khẩu?

    Vui lòng nhập tên người dùng hoặc địa chỉ email của bạn. Bạn sẽ nhận được liên kết để tạo mật khẩu mới qua email.

    ← Trở lại Gấu Mèo Team

    Caution to under-aged viewers

    Chuyện Tình Không Lường Trước Novel (Hoàn Chính Truyện)

    Nội dung có chứa các chủ đề hoặc cảnh có thể không phù hợp với độc giả nhỏ tuổi, do đó đã bị chặn để bảo vệ.

    Bạn đã trên 18 tuổi?